[CVBT] – Chương 72: Dốc lòng chăm sóc 2

23 Th1

Chương 72: Dốc lòng chăm sóc 2

Lâm Tử Hàn xót xa, mỗi lần con bé nhắc tới muốn có ba ba, trong lòng của cô luôn luôn có vạn phần khổ sở, bởi vì cô căn bản không biết ba  của nó là ai, cô không cho nó ba ba mà nó vẫn muốn.

“Tiểu Thư Tuyết ngoan, Tiểu Thư Tuyết không khóc, mẹ lúc rảnh rỗi thì mang con đi xem cá heo biểu diễn có được hay không?” Lâm Tử Hàn đem sự chua xót từ trong đáy lòng áp xuống, dịu dàng an ủi.

“Con không cần! Con muốn ba ba! Con muốn ba ba đi cùng con!” Tiểu Thư Tuyết không nghe theo mà giậm chân khóc ròng nói.

“Mẹ đi đâu tìm ba ba cho con đây!” Lâm Tử Hàn khóc không ra nước mắt mà nhìn chằm chằm con bé, cô cố kìm nén lại tình cảm, thực sự là người nào làm cho con bé bất định.

“Tiểu Oánh tỷ tỷ có ba ba, Hạo ca ca cũng có ba ba, vì sao con không có! Con cũng muốn…”

Nguyên bản lòng Lâm Tử Hàn đang chua xót bị tiếng khóc của con bé cho tâm phiền ý loạn, không thể nhịn được nữa mà quát: “Mẹ không phải nói qua cho con rất nhiều lần sao, ba ba của con đã chết, người đã chết sẽ không có, con có biết hay không?”

Tiểu Thư Tuyết bị cô gào lên như thế, ngừng khóc ngay tức khắc, im miệng mà nhìn chằm chằm Lâm Tử Hàn bị mình chọc giận.

Lâm Tử Hàn biết mình làm con bé sợ, một tay kéo nó ôm vào trong lòng, an ủi: “Xin lỗi, mẹ không phải cố ý muốn phát hỏa với Tiểu Thư Tuyết, con phải ngoan”.

“Mẹ, con sẽ ngoan…” Tiểu Thư Tuyết tỏ vẻ hối lỗi.

Lãnh Phong nhìn vào đôi mẹ con đang ôm lẫn nhau mà khóc, trong lòng có có một tình cảm đặc biệt xẹt qua, là đồng cảm? Hay là thương hại? Chính anh cũng giải thích không rõ sự đau lòng này.

Cơm tối qua đi, Lâm Tử Hàn cắt hoa hồng ở trong sân, dùng giấy màu bó lại tại phòng khách, buổi tối chuẩn bị cho tốt sáng sớm mai cũng không cần thức dậy sớm như vậy, dù sao gói kỹ bên ngoài, sáng sớm vẫn còn tươi.

“Mẹ, đẹp không?” Tiểu Thư Tuyết luôn an phận cười hì hì kéo góc tay áo của Lâm Tử Hàn. Lâm Tử Hàn quan sát Tiểu Thư Tuyết đỏm dáng cài bông hoa hồng đỏ vào bím tóc, giả vờ trầm ngâm suy nghĩ một chút, nói: “Đẹp, giống như đầu con nghé thiếu một cái sừng!”.

“Thư Tuyết mới không phải là con nghé”. Tiểu Thư Tuyết bất mãn kháng nghị, chứng tỏ nó bất mãn đối với kiểu xưng hô này .

Lâm Tử Hàn khanh khách  nở nụ cười, dặn dò: “Đừng chạm loạn, cẩn thận lại bị gai đâm vào tay”.

Tiểu Thư Tuyết một bên gật đầu, một bên đưa tay tóm lấy hoa hồng trên bàn, Lâm Tử Hàn bị con bé đánh bại triệt để, lắc đầu không nói với nó nữa, dù sao có nói cũng là vô ích.

“Chú Lãnh, mẹ nói cháu giống một con nghé nhỏ”. Giọng nói trách cứ của Tiểu Thư Tuyết vang lên, Lâm Tử Hàn ngẩng đầu, phát hiện người đàn ông đang nên nằm ở trên giường kia đứng bên cạnh mình không biết khi nào.

Lãnh Phong mỉm cười sờ sờ đầu con bé, đưa tay cầm lấy một bông hoa hồng đỏ thắm, đặt ở giữa mũi ngửi ngửi. Ánh mắt lướt qua cửa sổ rơi vào sân nhỏ đầy hoa hồng kia.

Lâm Tử Hàn đánh giá anh, nói: “Anh làm sao lại đứng dậy? Anh không thể lộn xộn, vết thương như vậy…”

“Yên tâm đi, không chết được!” Lãnh Phong thản nhiên cắt ngang cô, trầm mặc hai giây nói: “Lúc này cô còn chạy khắp nơi được? Sống không nhàm chán sao?”

“Nếu không làm sao bây giờ? Tôi cũng không thể mang theo Tiểu Quỷ đến chỗ tránh tị nạn được. Khỏi cần kiếm tiền nuôi gia đình sao? Hơn nữa, người ta có ý muốn tìm tới chỗ trốn của tôi thì cũng đều là như nhau cả sao?”

“Cô thật đúng là xử sự không sợ hãi, lạc quan ghê ghớm”. Giọng Lãnh Phong mỉa mai nói.

“Cảm ơn đã khích lệ, anh ngồi đi”. Lâm Tử Hàn vội đứng lên, tìm một cái ghế bày ra cho anh ngồi xuống, chỉ sợ anh không nghĩ  tới chuẩn bị nứt vết thương”.

Mới vừa ngồi vào chỗ của mình, cửa truyền đến một giọng nói vui vẻ của một cô gái: “Tiểu Thư Tuyết, nhanh đi ra để dì Lâm Lâm ôm một cái!”

Tô Lâm Lâm!? Lâm Tử Hàn kinh hãi, cũng không quản Lãnh Phong có là người bệnh hay không, cuống quít kéo cánh tay anh đến bên trong góc phòng giấu đi, tóm lấy một cái giỏ hoa úp lên trên đầu anh.

Còn chưa kịp kiểm tra một lần, hình dáng của Tô Lâm Lâm liền đi vào.

“Lâm Lâm… cậu tới rồi”. Lâm Tử Hàn xoa xoa tay, ha ha cười nói.

Tô Lâm Lâm đón nhận Tiểu Thư Tuyết hướng tới trong lòng mình, hoài nghi đánh giá Lâm Tử Hàn.

Lâm Tử Hàn bị cô quan sát càng thêm không được tự nhiên, len lén liếc mắt nhìn qua Lãnh Phong trong góc phòng lúc này nhất định rất không hài lòng, cười nói với Tô Lâm Lâm : “Tại sao lại nhìn mình như thế?”

Tô Lâm Lâm hít hít mũi, giả vờ thật thà nói: “Tại sao trong căn phòng nhỏ của cậu mình cảm giác được có hơi thở của đàn ông, ngửi thấy được mùi vị của đàn ông”.

Lâm Tử Hàn chỉ cảm thấy dạ dày có một trận buồn nôn đang nhúc nhích, ôm bụng nôn khan một tiếng, nói: “Cậu có thể đừng nói buồn nôn như thế được không”.

Tô Lâm Lâm không để ý tới cô, chuyển hướng Tiểu Thư Tuyết trong lòng lừa nói: “Thư Tuyết ngoan, nói cho dì Lâm Lâm, tối hôm qua có ba ba nào của con tới? Là ba ba nào đưa mẹ đi ngủ đến lúc tỉnh dậy? Nói cho dì, dì Lâm Lâm mua cho con thật nhiều bóng nhiều màu, mỗi ngày cho con nghe tiếng chuông La Mã”.

Tiểu Thư Tuyết vừa nghe có chuyện tốt như vậy, há mồm lớn tiếng nói: “Ba ba Đỗ tới, ba ba Đỗ đưa cho mẹ thật nhiều đồ ăn sau đó thì đi”. Về phần chú Lãnh, mẹ nói qua, không thể nói ra, nếu không chú Lãnh sẽ bị người khác giết chết.

“Chỉ là như vậy sao?” Tô Lâm Lâm không quá tin tưởng nói, dù cho chỉ là như thế này, lòng của cô đã rất khổ sở, con gái chính là ti tiện, rõ ràng chính là sợ hãi biết kết quả, hết lần này tới lần khác còn thích hỏi.

Lâm Tử Hàn tức giận  trợn trắng mắt, nói: “Tô Lâm Lâm, cậu nói gì vậy, nói như mình mỗi ngày ở trong phòng giấu kẻ ác”.

“Cũng đúng vậy, đầu năm nay điên cuồng nhất cũng chính là Tiểu quả phụ các cậu”.

Lâm Tử Hàn chán nản, quát: “Cậu không câm miệng mình một cước đá cậu ra ngoài!”.

Tô Lâm Lâm ngậm miệng hi hi cười, ánh mắt rơi vào đám hoa hồng đang được sửa đầy trên bàn, miệng lại bắt đầu liếm chỗ khô, một bộ dạng không chịu đựng được oa oa kêu lên: “Lâm Tử Hàn, cậu tại sao vẫn còn tặng hoa cho người đàn bà kia? Người ta chỉnh cậu đến chết, cậu còn mỗi ngày tặng hoa cho cô ta?! Cậu đảo lại có chút khí phách có được hay không?”

“Thế nào mới tính là có khí phách?” Lâm Tử Hàn không hiểu nói.

Tô Lâm Lâm hầm hừ nói: “Nếu đổi lại là mình, nhắm ngay giữa bó hoa thổ đờm, tung vào hai tầng thuốc bột gây ung thư, lại thêm một chút các loại phấn bột gây dị ứng da”.

“Quá độc ác thôi?” Lâm Tử Hàn nghe được toàn thân sởn hết tóc gáy lên.

Các tình yêu có nhận thấy gần đây mỗi chương càng ngày càng dài không??? Ôi, mắt của mình… Bệnh lười sắp xuất hiện 😛

31 phản hồi to “[CVBT] – Chương 72: Dốc lòng chăm sóc 2”

  1. tuong vi 23/01/2011 lúc 12:12 #

    tem?

    • tuong vi 23/01/2011 lúc 12:16 #

      thank ss
      Tô Lâm Lâm hít hít mũi, giả vờ thật thà nói: “Tại sao trong căn phòng nhỏ của cậu mình cảm giác được có hơi thở của đàn ông, ngửi thấy được mùi vị của đàn ông”.~> wa’ dinh?

      • Yu Yu 23/01/2011 lúc 12:29 #

        ôi, cô bạn này còn nhiều thứ hay ho hơn kìa, em đọc “phương pháp” trả đũa của cô nàng chưa? Sởn tóc gáy

  2. Mộng 23/01/2011 lúc 12:12 #

    hut. rui` =.=!

  3. Meo beo 23/01/2011 lúc 12:14 #

    Phong bi

  4. huongmai 23/01/2011 lúc 12:15 #

    ruột phong bì

  5. huongmai 23/01/2011 lúc 12:20 #

    giệt ngay khi còn trong trứng nước nha, chap ngày càng dài nàng chia ra cũng được mà, hihi thanks nàng

    • Yu Yu 23/01/2011 lúc 12:28 #

      cơ mà ta không muốn chia, đọc ngắt quãng như vậy tức lắm, hay là *hắc hắc* chương nào dài thì ngày đó post 1 chương nhé 😀

  6. Sa 23/01/2011 lúc 12:27 #

    @@ mọi người là siêu nhân à ;.; sao mà canh tem hay vậy :((

    • Yu Yu 23/01/2011 lúc 12:34 #

      đúng đó, ss cũng bái phục luôn, mới post xong mà đã…. í ẹ rồi

  7. karacami 23/01/2011 lúc 12:28 #

    thanks ss

  8. Phong_linh 23/01/2011 lúc 12:31 #

    thanks

  9. pearlng 23/01/2011 lúc 12:37 #

    Càng ngày càng dài ta càng khoái (híhi1) chỉ tội nàng Yu… Tks nàng nhé!

  10. Pandanus255 23/01/2011 lúc 12:51 #

    Thanks

  11. quynhmy 23/01/2011 lúc 13:04 #

    thks ss

  12. bebi 23/01/2011 lúc 13:11 #

    thanks nang

  13. Ly 23/01/2011 lúc 13:18 #

    Thanks ss!

  14. Starcircle 23/01/2011 lúc 13:23 #

    Tks nàng. Top 15

  15. minhanh_09 23/01/2011 lúc 13:39 #

    thanks nàng nhiều nha….khổ nàng oy` ` thời tiết lạnh thế này vẫn cố gắng edit chuyện

  16. Lyvangdalat 23/01/2011 lúc 13:53 #

    Mừng nàng trở lại mà phong độ không đổi. Mong rằng luôn vui vẻ, hạnh phúc. Các tình yêu luôn ủng hộ nàng nhiều.
    Thanks

  17. Courtney 23/01/2011 lúc 14:21 #

    cam on Yu Yu

  18. thuan71983 23/01/2011 lúc 15:38 #

    Thank nàng nhiều,cố lên nhé

  19. Nguyễn Ngọc Bảo 23/01/2011 lúc 16:31 #

    Hôm nay còn nữa không bạn? Thanks bạn.

  20. todong91 23/01/2011 lúc 16:36 #

    thks nàng

  21. meomeo5491 23/01/2011 lúc 17:19 #

    hihi.thanks ss nhiều.ủa mà có thấy dài gì đầu???? như bình thường thì phải:D

  22. Thanh Thanh 23/01/2011 lúc 19:38 #

    thanks ^^

  23. that_la_nhat 23/01/2011 lúc 20:40 #

    thanks!

  24. banhmikhet 23/01/2011 lúc 21:34 #

    thanks nàng

  25. meobeo75 16/02/2011 lúc 20:01 #

    Truyện này yêu nhất Tiểu Thư Tuyết. Mình mong có 1 cô con gái như thế. Tks bạn nhiều

  26. socxanh 21/07/2011 lúc 12:59 #

    Thanks

  27. saobang 21/08/2011 lúc 23:41 #

    thanks ss!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: