[PHSST] – Chương 1.1

25 Th1

Chương 1.1

 

 

 

Cả năm làm việc tốt phụ thuộc vào sự khởi đầu tốt đầu xuân, một ngày làm việc tốt phụ thuộc vào thời gian buổi sáng.

Đối với gia đình họ Phù mà nói, tinh lực một ngày phụ thuộc tất cả vào bữa sáng dinh dưỡng của người mẹ.

 

Từ nhỏ đến lớn bữa sáng Phù Khiết đều ăn ở nhà, mặc dù khi  trước kia đi học, có đoạn thời gian thực sự rất hâm mộ bạn học có thể mua những thứ mình thích ăn ở bên ngoài làm bữa sáng, nhưng mà có lần mẹ cô bị bệnh phải nằm viện một tháng, cô mỗi ngày đều cầm tiền không biết nên mua cái gì để ăn, thứ vốn thích ăn giờ ăn mỗi ngày đến chán ngấy đến nỗi mất luôn hứng thú, sau đó cô cảm nhận sâu sắc được có mẹ làm bữa sáng để ăn bản thân có bao nhiêu hạnh phúc.

 

Ngây ngốc sống tới hai mươi tám tuổi, cô gần đây lại ảnh hưởng bị bởi tình trạng sa sút của nền kinh tế toàn cầu, cảm thụ được sâu sắc thứ hạnh phúc này. Bởi vì có trời mới bên bạn bè, đồng nghiệp ăn ở bên ngoài tiền lương dư ra không nhiều so với cô ăn ở nhà, ăn ở nhà có thể tiết kiếm được rất nhiều tiền.

 

Điều trọng yếu nhất chính là, cho dù cô không may có tên trong danh sách nhóm giảm biên chế được công ty công bố cuối tháng này, cũng nhất định không phải lo lắng chi tiền ra để thuê nhà hoặc chết đói.

 

Nghĩ đến đó, Phù Khiết không tự chủ được đi về phía sau ba mình một mặt đang ngồi đọc báo trước bàn ăn, một mặt chờ bữa sáng, cô giống như một đứa trẻ vịn lên bờ vai của ba làm nũng.

 

“Ba, buổi sáng tốt lành. Con yêu ba”.

 

Nghe được con gái yêu nói, Phù Tiến Nguyên vui vẻ cười ha ha.

 

“Con gái, buổi sáng tốt lành, ba cũng yêu con”.

 

“Ba con hai người lại nói lời buồn nôn thêm một chút”. Phù mẫu Hạ Mĩ Kì nhịn không được phẫn nộ nói, đem thịt rán và trứng kho đặt lên bàn. Thực sự chịu không nổi hai cha con này!

 

“Mẹ, con cũng yêu mẹ, yêu mẹ nhất” Phù Khiết ngẩng đầu lên, lộ hàm răng trắng bóng nũng nịu nói với mẹ.

 

“Miệng ngọt như vậy là có mục đích gì?” Bà cũng không bị bộ dạng này của con gái lôi kéo.

 

Đứa con gái này, bị chồng nuông chiều đến phát hư, sau mỗi lần gây họa, hoặc khi có mục đích gì, mới có thể làm nũng với bọn họ, nói ra mỗi câu đều tựa như dính đường. Làm mẹ của cô hai mươi tám năm, bà làm sao không biết thói quen của con gái mình đây? Chồng mình lại lại cứ thích bộ dạng này của con gái.

 

“Nào có!” Phù Khiết cãi lại, ngồi xuống ghế bên cạnh ba. “Con cảm thấy mình thực sự rất hạnh phúc, muốn nói lời cảm ơn với ba mẹ, cùng với lời con yêu ba mẹ mà thôi, nào có mục đích gì chứ?”

 

“Là như thế sao?” Hạ Mĩ Kì mặt lộ ra biểu tình hoài nghi.

 

“Mẹ, sao lại nghi ngờ con”. Phù Khiết kháng nghị kêu lên.

 

“Ai bảo con trước đó đã phạm tội”.

 

“Con trước đó nào có phạm tội?”

 

Hà Mĩ Kì nghiêng người liếc con gái, “Lần trước ai xen vào việc của người khác đánh sai người, còn muốn chúng ta tới nhà xin lỗi?” Bà nói.

 

“Ách… Lần đó là ngoài ý muốn”. Phù Khiết có phần chột dạ.

 

“Lần trước trước lại là ai mượn xe của người ta, kết quả là đem xe của người ra đâm làm hỏng?” Phù mẫu tiếp tục nói.

 

“Đó là do người khác đâm vào con, con cũng là nạn nhân”. Cô cúi đầu, nhỏ giọng nói.

 

“Lần trước trước trước lại là ai đánh chó, để cho chủ nhân con chó cáo trạng tới tận nhà?”

 

“Con chó kia cắn bậy người, con tưởng chó lang thang, ai biết nó có chủ nhân…” Giọng nói của cô càng lúc càng nhỏ dần, đầu cũng cúi đến càng lúc càng thấp.

 

“Còn có lần trước trước trước trước…”

 

“Được rồi, mẹ, con đầu hàng, xin mẹ đừng nói được không?” Phù Khiết cuối cùng chịu không được hai tay tạo thành chữ thập nói cầu xin tha thứ. Nếu để mẹ nói xong, cô bắt đầu đào một cái hang chuẩn bị chui vào.

 

Cô làm sao lại làm nhiều việc điên rồ như vậy chứ? Ngay cả cô chính mình nghe xong đều cảm thấy khó tin.

 

Ngược lại, cũng khiến cô càng thêm cảm kích ba mẹ hơn.

 

“Ba, mẹ, cảm ơn hai người những năm gần đây bao dung cùng nhẫn nại, cảm ơn hai người, xin nhận một lạy của con gái”. Hai tay cô để lên mặt bàn, cúi xuống một lạy.

 

“Không cần lạy, chỉ cần ngày thứ sáu con ngoan ngoãn theo mẹ đi đến một nơi là được”. Hạ Mĩ Kì nói.

 

“Không thành vấn đề, bất kể mẹ muốn con cùng mẹ đi ra ngoài chợ mua đồ ăn làm kẻ khuân vác, hay là đến các cửa hàng vàng mua sắm, hoặc là đổ máu làm hiếu nữ [1], con gái vạn lần cũng không chối từ”. Phù Khiết lập tức nói tiếp lời.

 

“Mẹ muốn con thứ sáu theo mẹ đi xem mắt”.

 

“Cái… khụ khụ…” Phù Khiết  thiếu chút nữa thì bị nước bọt của mình làm cho sặc chết. Rất kinh hãi! Xem mắt? Cô thô lỗ kêu to lên hỏi.

 

“Đúng vậy”.

 

Nghẹn họng cứng lưỡi sững sờ nhìn chằm chằm vào vẻ mặt mẹ bình tĩnh như thường, mặt không đổi sắc, Phù Khiết nghi ngờ chính mình có phải là nghe lầm hay không, hay là chứng hoang tưởng, bằng không làm sao lại có chuyện phát sinh thái quá như thế?

 

Xem mắt?

 

Cô sao?

 

“Mẹ, trước tiên xin cho con biết rõ, là mẹ muốn đi xem mắt, hay là con?” Cô chăm chú nhìn chằm chằm mẹ hỏi.

 

“Con gái, ba còn chưa chết”. Phù ba ba một bên nhịn không được cười khổ mở lời.

 

“Xin lỗi ba, nhưng mà mẹ nói muốn đi xem mắt…”

 

“Người phải đi xem mắt là con!” Trừng mắt với con gái, Hạ Mĩ Kì nghiến răng nghiến lợi nói. Thật là mau bị tức chết rồi!

 

Phù Khiết lại lần nữa lộ ra bộ dạng nghẹn họng cứng lưỡi, ngây như gà gỗ, hoàn toàn không có cách nào tiếp thu đả kích lớn như vậy. Đi xem mắt ư! Please, cô lớn lên có bộ dạng kém như vậy sao? Tuổi đến ba mươi hay là bốn mươi, nhất định phải đi đến bước xem mắt này sao?

 

“Đây sẽ không phải là thật, con còn trẻ như vậy…” Cô lắc đầu, khó có thể tin nói ra, lời nói còn chưa xong, đã bị mẹ cô vô tình cắt đứt.

 

“Con đã hai mươi tám tuổi, còn trẻ ở chỗ nào?”

 

“Mẹ, mẹ nói chuyện không cần phải hung ác như thế chứ?” Vẻ mặt cô đau khổ nói.

 

“Muốn nghe lời hung ác hơn sao? Con biết khi bà mối tới tìm mẹ, cô ấy nói như thế nào không? Cô ấy nói ——  Thật ra con gái của chị lớn lên cũng không kém, nhưng so với hổ cái còn hung ác như là “đầu cảng có danh tiếng, cuối cảng cũng có tiếng tăm”, người đàn ông khác nghe qua tên của nó, căn bản là không dám theo đuổi nó, huống hồ là cưới nó. Bây giờ thật vất vả mới có người nhờ em làm mai, chị cần phải nắm chắc cơ hội, đỡ phải qua thôn này không được phải tới cửa hàng kia [2].

 

Phù Khiết nghe được thiếu chút nữa thổ huyết. Cái gì mà hổ cái, cái gì mà không ai dám theo đuổi, dám cưới, cái gì mà qua thôn này không được phải tới cửa hàng kia, có cần thiết phải nói cô thành củ khoai lang nóng bỏng tay không chứ? Cô mới không kém như vậy!

 

“Bà mối kia là ai, con muốn đi tố cáo bà ta lăng nhục con” Cô trầm giọng nói.

 

“Bản thân có đức hạnh gì chứ, con còn dám nói người ta lăng nhục?”

 

“Mẹ!”

 

“Dù sao thứ sáu tuần này con phải ngoan ngoãn đi xem mắt cho mẹ, dám không đi cho mẹ xem xem!” Mẹ cô truyền xuống mệnh lệnh cuối cùng.

 

“Ba…”

 

“Con gái, ba không có cách giúp con, bởi vì ba cũng thấy con cần đi kết giao với bạn trai, kết hôn”.

 

Phù Khiết quả thực như câm điếc ăn hoàng liên [3]. Cô mới hai mươi tám tuổi, sao đến mức phải xem mắt cái gì chứ? Cô thực là mau muốn điên rồi!

 

 

Chú thích:

 

Hiếu nữ [1]: Con gái có hiếu.

Qua thôn này không được phải tới cửa hàng kia [2]: Tương tự như kiểu chạy khắp nơi tìm người nhận chị ý làm vợ.

Câm điếc ăn hoàng liên [3]: bó tay không làm gì được.

 

26 phản hồi to “[PHSST] – Chương 1.1”

  1. rynario 25/01/2011 lúc 18:17 #

    tem

    • rynario 25/01/2011 lúc 18:18 #

      hjhj. tks ss. sao ss ko treo giải đi. cho e thi vs.tiếc we đi.

  2. karacami 25/01/2011 lúc 18:20 #

    em danh lay phong bi vay

  3. zjn 25/01/2011 lúc 18:35 #

    :)) ta lấy… lõi bì…thank nàg nha

  4. karacami 25/01/2011 lúc 18:38 #

    ai cho nang lay loi phong bi. Ta lay phong bi la lay tat roi nha.

  5. Ly 25/01/2011 lúc 18:39 #

    Thanks ss

  6. that_la_nhat 25/01/2011 lúc 18:58 #

    thanks!

  7. Meo beo 25/01/2011 lúc 20:02 #

    Top 10

  8. junkychan 25/01/2011 lúc 20:09 #

    Thanks ss.

    • Yu Yu 25/01/2011 lúc 20:31 #

      chúc mừng e là chủ nhân 2011 ^^
      dưng mà ss đang si nghĩ có nên tặng quà k này ^^

  9. Vivian_nguyen 25/01/2011 lúc 21:44 #

    thanks

  10. Tieuphong 25/01/2011 lúc 22:37 #

    Tks b nhiu

  11. Eun Soo 27/01/2011 lúc 05:34 #

    Thanks ss! Chắc a xem mắt này là ảnh mà chị ấy cứu ở tiết tử. ^^

    • Yu Yu 27/01/2011 lúc 09:36 #

      chính xác là anh ấy rồi, BT king luôn 🙂

  12. NGUYỄN NGỌC NGHĨA 27/01/2011 lúc 14:38 #

    TKS

  13. whiteearring 28/01/2011 lúc 15:23 #

    thanks nàng nhìu nhìu, truyện mới thú zị aaaaaa!!!

  14. KiOa_MiA 14/02/2011 lúc 16:12 #

    thanks sis:)

  15. hoaquynh123 27/02/2011 lúc 14:49 #

    thanksssssssssssssss

  16. Van miumiu 28/02/2011 lúc 00:18 #

    Minh thich truyen nay, cam on ban

  17. tho_gia 12/03/2011 lúc 13:41 #

    haha. chuyện hài ghê. *cười lăn lộn* khi nghe hai mẹ con chị ấy tranh luận về cái vụ đi coi mắt. haha. truyện hay lắm. thánh yuyu nhá. ” ôm thật chặt, hun tới tấp”. hehe

    • Yu Yu 13/03/2011 lúc 19:47 #

      bớ bà con, có người sàm sỡ gái nhà lành!!!! Truyện này mình chỉ thích vì nó hài ^^

  18. 4van 17/03/2011 lúc 00:12 #

    Thanks nàng.^^

  19. socxanh 15/07/2011 lúc 22:12 #

    Thanks. Gia đình bạn này vui thật, hắc hắc hắc.

  20. heomap 20/07/2011 lúc 21:53 #

    có cái món nào mà”trứng kho, thịt rán” không nhỉ.

  21. banhmikhet 22/07/2011 lúc 17:04 #

    thanks nàng

  22. nghe_o 24/02/2012 lúc 13:15 #

    thanks nhé

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: