[PHSST] – Chương 2.1

11 Th2

Khẹc khẹc khẹc, mình đã hết bận từ 15h chiều nay ^^ *tung bông* *tung hoa* *tung linh tinh*

Mình post chương này lên *mới làm đó, nóng hổi luôn* nhá hàng CVBT *sắp đến đoạn anh chị nhận ra nhau và ghen tuông gì đó nên phải ém*

Ai bảo dạo nè các bạn bỏ blog mình tịch mịch quá ^^

 

*ta chạy né dép*, CVBT ư *gãi gãi cằm*, ta nên ém tới bao giờ đây nhể 😆

 

Chương 2.1

 

Hạ Mĩ Kì và bà mối cùng nhau đi khỏi, để lại cho hai người trẻ tuổi có cơ hội tự do phát triển.

 

Phù Khiết hẳn là nên vì thế mà lớn tiếng hoan hô, nắm chắc được cơ hội lớn này, chiếu theo kế hoạch để đối phương biết khó mà lui, sau đó kết thúc những lệnh dài muôn thuở mà cô tâm không cam lòng không nguyện tham gia đi ăn cơm xem mắt này. Nhưng mà từ sau khi gặp lại Khương Thừa Cực, cô lại hoàn toàn quên mất chuyện đi xem mắt lúc này, tất cả suy nghĩ muốn giả bộ bây giờ lại muốn hỏi vấn đề của anh ta.

 

Cô tò mò muốn chết, hai con người của anh ta thay đổi khác hẳn so với trước kia.

 

Khi cô học lớp năm, còn anh là năm nhất trung học cơ sở thì biết nhau, khi đó anh  vóc dáng lớn, lá gan nhỏ, khi đó môn học của bậc khác nhiều, cá tính lại quá mức xấu hổ nên tự bế bản thân lại, luôn luôn bị bạn học xa lánh và ăn hiếp.

 

Cô lần đầu tiên sau khi cứu anh trong công viên, tiếp đó cùng tháng lại cứu anh hai lần, mới quyết định thế này không được, vẫn nên kéo anh đến hội quán Taekwondo của gia đình mình, buộc anh cùng với các học viên của ba mình cùng nhau học để tự bảo vệ mình.

 

Anh chỉ học được hơn một năm Taekwondo, sau lại bởi vì chuyển nhà mà từ nay về sau cắt đứt liên lạc.

 

Tính toán thời gian, bọn họ cũng có mười lăm, mười sáu năm chưa gặp mặt nhau, cũng khó trách anh thay đổi khiến cho cô không nhận ra được, nhưng mà thay đổi cũng quá lớn đi!

 

“Anh cái tên này đã từng phẫu thuật thẩm mĩ qua đúng không?” Cô nghiên cứu khuôn mặt tuấn dật của anh, sau khi nhìn anh một lúc lâu, mới tựa thực tựa giả mà mở miệng hỏi.

 

“Không có?” Khóe miệng Khương Thừa Cực khẽ nhếch.

 

“Thật?”

 

“Luộc”.

 

Cô sững sờ mà nhíu mày, “Chuyện cười cũ rích đó mà anh vẫn còn không biết xấu hổ lấy ra nói sao?”

 

“Được rồi, vậy đổi thành cách thủy là được”.

 

“Không được cười”. Tuy rằng nói như vậy, Phù Khiết vẫn nhếch khóe miệng cười một chút.

 

“Hình dáng của em thật ra không có gì thay đổi, ngay cả chiều cao cũng không sai khác bao nhiêu”. Khương Thừa Cực nhìn không chớp mắt chăm chú theo dõi cô nói.

 

“Này, cái gì không không sai khác bao nhiêu, khi tôi học lớp năm chỉ có một trăm năm mươi hai centimet, hiện tại đã tới một trăm năm mươi tám”. Tốt xấu gì cũng cao lên được sáu centimet đó! Đáng giận! Cô hung hăng mà trừng mắt kháng nghị với anh.

 

“Quả nhiên vẫn là một tiểu bất điểm”. Anh mỉm cười.

 

Tiểu bất điểm:  Chỉ sự bé nhỏ.

 

“Anh có phải lâu lắm không bị tôi đá có đúng hay không? Dám đối với sư tỷ nói loại lời này!” Lông mày Phù Khiết dựng thẳng quắc mắt trực tiếp vươn bàn chân ở dưới bàn đạp cho anh một cái, chỉ ra một chút giáo huấn. “Hơn nữa tiểu bất điểm lại làm sao? Anh người vóc dáng lớn cũng cần tôi xuất thủ cứu đó thôi, hừ!”

 

“Em có biết câu nói ‘Hảo hán không đề cập đến vấn đề dũng cảm trước đó’, còn có một câu nói ‘Không thể đồng nhất những lời nói’ sao chứ?” Khương Thừa Cực cười khổ, đưa tay xoa xoa chỗ xương ống chân bị đá cho đau nhức. Tính cách cô ấy vẫn như vậy, nhưng mà anh thích.

 

“Ý là anh bây giờ có thể đánh thắng tôi sao?” Cô một bộ dạng biểu tình khiêu khích.

 

“Nếu như tôi đánh thắng em có đồng ý gả cho tôi không?”

 

 

Phù Khiết ngẩn ngơ, lập tức nhíu mày, nhớ tới đi chuyện đi xem mắt, sau đó nhịn không được từ dưới bàn lại đạp cho anh một cái.

 

“Anh đùa tôi à?” Cô bực dọc mà trừng mắt với anh. “Tôi lại không có chuyển nhà, muốn tìm tôi thì trực tiếp đến nhà của tôi không được sao, làm sao phải đi xem mắt chứ, hại tôi mấy ngày nay tâm tình xấu đi, còn bị mẹ tôi niệm đến thối đầu!” Cô nhớ lại mà oán trách, nói xong lại nghiêng người liếc anh một cái.

 

“Trực tiếp đi tìm em? Em sẽ đồng ý gả cho tôi sao?”

 

“Tôi sao phải so sánh muốn gả cho anh hay không gả cho anh?” Cô tức giận nói.

 

Cô hoàn toàn cho là anh đang nói đùa, Khương Thừa Cực đột nhiên hiểu ra.

 

“Tôi là nghiêm túc, Phù Khiết”. Anh nhìn không chớp mắt dừng ở cô nói. “Tôi từ trước kia đã thích em, phải lấy thân phận đối tượng xem mắt xuất hiện trước mặt em, mà không phải xuất hiện là thân phận bạn bè trong quá khứ, mục đích là muốn cho em biết tôi muốn không chỉ là bạn bè, mà là với thân phận bạn trai trước khi kết hôn”.

 

Phù Khiết bị bộ dạng nghiêm túc của anh dọa cho sợ ngây người. Anh ta là nghiêm túc? Không thể nào.

 

“Anh lại đang nói đùa với tôi có đúng hay không?” Cô hỏi.

 

“Không, tôi là nghiêm túc”. Vẻ mặt anh nghiêm túc trả lời. Anh vẫn rất thích cô! Bởi vì khi đó anh còn bé, bởi vì chuyển nhà, cũng bởi vì lúc ấy anh ngay cả chính mình còn bảo vệ không được, cho nên anh chỉ đem phần yêu thích này trộm để dưới đáy lòng.

 

Sau khi dần dần lớn lên, anh lại không ngừng rèn luyện bản thân, chờ mong có một ngày, anh có thể bảo vệ được người phụ nữ mình yêu thích.

 

Trên thực tế, sau khi anh khỏe mạnh không ai dám ức hiếp anh nữa, các điều kiện đều tuyệt vời, rất có duyên với phụ nữ, nhưng chưa từng có người nào thành công tiến vào chiếm giữ trái tim anh.

 

Sở dĩ đợi tới bây giờ mới đến tìm cô, là bởi vì anh đợi đến khi cô lớn lên, đợi cho một ngày Phù mẫu, Phù ba bằng lòng dứt bỏ con gái bảo bối.

 

“Nghiêm túc cái rắm!” Cô trừng mắt nhìn anh nửa ngày, tục tằn nói. “Chúng ta cũng vài năm không gặp, mười lăm hay là mười sáu năm? Trước ngày hôm nay gặp mặt, chúng ta ngay cả đối phương biến thành bộ dáng gì cũng không biết, anh dựa vào cái gì mà nói như vậy? Tôi nói cho anh, đừng cho là tôi hôm nay mặc thành như vậy chính là bộ dáng bình thường của tôi. Tôi bình thường đều mặc quần jean, đi dép lê, tóc không phải buộc thành đuôi ngựa thì dùng kẹp kẹp lên đầu, tiếp đó ngay cả son môi cũng không bôi, so với người phụ nữ già còn trông già hơn. Như vậy anh còn muốn làm bạn trai của tôi sao?”

 

“Muốn”. Anh không chút do dự trả lời.

 

Phù Khiết hơi chán nản. “Anh rốt cuộc là nghiêm túc hay đang nói đùa với tôi? Khương Thừa Cực”.

 

“Tôi đã nói là tôi nghiêm túc”. Anh nghiêm trang nhìn chăm chú cô.

 

“Anh căn bản là không biết tôi là một người như thế nào”.

 

“Tôi biết”.

 

“Mới là lạ!”

 

Anh có chút đăm chiêu liếc mắt nhìn cô một cái, sau đó tự dưới đáy lòng mở miệng nói: “Em là người dám làm việc nghĩa, tâm thiện lương, nhìn thấy nhỏ yếu bị bắt nạt nhất định sẽ bênh vực lẽ phải. Cá tính có chút sôi nổi, thẳng thắn, nếu phát hiện mình nói lời không cẩn thận làm thương tổn người khác, nhất định sẽ lập tức xin lỗi. Còn có, tâm không có chí lớn, gặp sao yên vậy, cho nên mới có thể không thèm để ý đến nguyên do bênh vực lẽ phải mà bị mất việc”.

 

Phù Khiết cứng họng líu lưỡi trừng mắt nhìn anh, lên án nói: “Anh điều tra qua tôi?”

 

“Nếu như dựa vào chuyện mất việc của em, đây cũng không phải là bí mật gì. Về phần cá tính, em căn bản từ nhỏ đến lớn cũng chưa từng thay đổi”.

 

Phù Khiết nhất thời không nói gì, bởi vì anh nói tất cả đều là lời nói thật. Mỗi lần cô gây họa mẹ đều niệm cho cô một lần, nói cô bây giờ đã không phải đứa trẻ, trước khi đánh nhau vì sao không thể suy nghĩ một chút, đừng tưởng giống như khi còn bé.

 

Đáng giận! Cô không thay đổi, anh ta lại thay đổi làm cô suýt nữa nhận không được, không chỉ có bề ngoài thay đổi mà thôi, cá tính hình như cũng thay đổi khác trước đây.

 

“Được, tính là anh đều nói trúng thì có sao? Hiện tại tôi với anh căn bản hoàn toàn không biết gì, vì sao phải kết giao cùng với anh?” Cô bất mãn trừng mắt trước khuôn mặt tuấn dật của anh.

 

“Em muôn biết cái gì?” Anh là thật tâm thành ý, chỉ cần cô muốn biết, anh tuyệt đối nói không sai một lời nào.

 

“Tôi… Tôi cái gì cũng không muốn biết”. Cô tỉnh táo nhanh chóng đổi giọng. Biết, chẳng phải cùng anh ta lấy kết kết giao làm tiền đề cho kết hôn sao? Bây giờ cô căn bản là còn không muốn kết hôn, cũng không muốn kết giao với bạn trai có được hay không!

 

“Đổi lại là nói em không muốn kết giao với tôi?” Anh có chút đăm chiêu nhìn cô.

 

“Anh thật thông minh”. Cô ngoài cười nhưng trong lòng không cười hướng tới anh một cái nhếch miệng, cô rất yêu thích những người thông minh.

 

“Tôi muốn biết em đối với tôi không hài lòng ở điểm nào”.

 

“Tôi đã nói tôi với anh hiện tại hoàn toàn không biết gì, lại có cái gì là điểm hài lòng hay không hài lòng?”

 

“Được, tôi đây muốn biết lý do em cự tuyệt tôi”. Anh nhìn cô, đổi lại phương thức nói.

 

“Đơn giản, bởi vì tôi bây giờ còn không muốn kết giao với bạn trai, lại càng không nghĩ tới kết hôn”. Phù Khiết nhún vai trả lời.

 

“Vì sao?”

 

“Tôi còn trẻ, làm sao lại nghĩ luẩn quẩn bảy lần tám lượt còn sớm mà đã nhảy vào trong phần mộ hôn nhân, bị mất đi cuộc sống vui sướng tự do tự tại chứ?” Cô nói theo lý thường.

 

“Tôi sẽ không hạn chế em, hay là ngăn cản cuộc sống mà em muốn”. Bởi vì yêu cô, anh chỉ biết cưng chiều cô, tuyệt sẽ không thay đổi cô, nếu không cô lại không phải là cô mà anh thích.

 

“Loại chuyện này cũng không phải là anh định đoạt”. Cô lườm anh một cái. “Anh biết không? Tôi có người bạn, chồng của cô ấy… Không đúng, bây giờ phải nói chồng trước mới đúng, cùng cô ấy kết hôn trước đó không phải là hướng cô ấy nói một đống lớn cam đoan, kết quả sao? Kết hôn không đến một năm liền ly hôn”.

 

“Không phải mỗi một cặp vợ chồng nào đều lấy việc ly hôn làm kết cục, cũng có người có thể bạch đầu giai lão, hạnh phúc đến già”.

 

“Đương nhiên, ba mẹ của tôi chính là một cặp. Chẳng qua, anh không thể phủ nhận điều này dù sao cũng là số ít”.

 

“Cho nên em muốn vì mắc nghẹn mà bỏ ăn?”

 

“Tôi lại chưa nói tôi cả đời không kết hôn, tôi chỉ nói tôi bây giờ còn không muốn”.

 

“Vậy em khi nào thì muốn? Tôi nhớ rõ em nhỏ hơn tôi hai tuổi, năm nay cũng hai mươi tám”.

 

“Làm gì, hai mươi tám thì có già bao nhiêu? Anh tốt nhất nên nói rõ ràng cho tôi!” Cô hướng tới anh phẫn nộ bực dọc mà la to lên.

 

Khương Thừa Cực khẽ nhếch khóe miệng, cảm thấy phản ứng của cô rất thú vị. Cô không sợ trời không sợ đất, lẽ nào lại sợ người khác nhắc tới tuổi tác của cô sao? Chơi đùa thật tốt.

 

“Tôi từ đầu tới cuối chưa từng nhắc tới chữ ‘già’ này” Anh nói.

 

“Vậy anh đề cập tới tôi hai mươi tám tuổi muốn làm gì?” Cô tiếp tục trừng anh.

 

“Tôi chỉ là muốn nói đó là tuổi thích hợp kết hôn, nếu như em đến bây giờ còn không nghĩ tới kết hôn, vậy em nghĩ tới bao nhiêu tuổi mới có thể muốn? Ba mươi, ba mươi hai, hay là ba mươi lăm, bốn mươi?”

 

Đó là một vấn đề, nhưng mà cô nếu không nghĩ tới chuyện kết hôn, lại thế nào suy nghĩ tới chuyện bao nhiêu tuổi kết hôn đây? Hơn nữa – “Ta làm sao dự tính được vận mệnh bản thân? Duyên phận tới, muốn kết hôn ta tự nhiên sẽ kết hôn”. Cô tỏ vẻ có lý chẳng sợ.

 

“Biết đâu duyên phận của em đã tới rồi”.

 

Phù Khiết cười như không cười liếc nhìn anh, đương nhiên nghe ra ý nói của anh. Chẳng qua là cô thực sự thích sống độc thân, với điều kiện của anh, vẻ ngoài sáng sủa, hẳn là còn có một đám phụ nữ đối với anh xu nịnh theo đuổi mới đúng, anh ta làm sao phải cố chấp với cô như thế?

 

Gây khó khăn không thành, anh ta chẳng qua từ biểu hiện tươi tắn chuyển thành người thiếu nợ ỉu xìu bị người khác truy đánh đòi nợ, cần một người bạn gái thân thủ khỏe mạnh giúp đỡ đối phó với sự đe dọa, bức bách của tập đoàn đòi nợ. Phù Khiết khẽ sửng sốt một chút, càng nghĩ càng cảm thấy có khả năng này.

 

“Khương Thừa Cực, anh thành thật nói cho tôi, anh có đúng là cùng với cho vay nặng lãi vay tiền [Thật ra là ngân hàng tư nhân ngầm… nhưng đúng theo mình biết là cho vay nặng lãi, mình để thế này cho Việt hóa nha ^^] đúng không?”  Cô cẩn thận mở lời hỏi.

 

Khương Thừa Cực ngẩn ngơ, đối với vấn đề bất ngờ mà cô hỏi này cảm thấy mờ mịt và khó hiểu.

 

“Em làm sao đột nhiên lại hỏi như vậy?” Anh lắc đầu hỏi lại.

 

“Bởi vì tôi càng nghĩ càng thấy anh kiên trì muốn cùng tôi kết giao nhất định là có nguyên nhân gì, mà sở trường duy nhất của tôi là thân thủ phi phàm, có thể giúp đỡ đánh nhau, cho nên — …”

 

“Cho nên em nghĩ đến tôi đang trốn nợ, cần người giúp đỡ miễn phí hoặc là bảo tiêu?” Khương Thừa Cực dở khóc dở cười nói tiếp.

 

“Đúng”. Đúng thì thừa nhận đi.

 

Cô thế mà còn dám gật đầu trả lời nói đúng? Anh nhìn không chớp mắt nhìn chằm chằm cô, thật muốn bổ đầu của cô ta, nghiên cứu qua một chút suy nghĩ logic của cô rốt cuộc là đến như thế nào.

 

“Tôi không vay tiền bọn cho vay nặng lãi, cũng không cùng với ngân hàng hay bất luận kẻ nào vay tiền”. Anh nghiêm chỉnh cam đoan đối với cô.

 

“Vậy anh là đang làm việc không cẩn thận đắc tội người khác, có người tìm anh gây phiền toái sao?” Anh nhíu mi suy nghĩ một  chút lại hỏi.

 

Khương Thừa Cực quả thực không có lời nào mà chống đỡ.

 

“Trong đầu em rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì?” Anh hỏi cô. “Chẳng lẽ tôi không thể bởi vì đơn thuần là thích em, là muốn cùng em ở cùng một chỗ, cùng em kết hôn mà theo đuổi sao chứ?”

 

“Việc này căn bản nói không thông suốt”. Cô lắc đầu nói.

 

“Tại sao không thông suốt?”

 

Phù Khiết nhíu nhíu đầu lông mày, suy nghĩ hồi lâu cũng nói không nên lời ra nguyên do. “Dù sao tôi hiện tại không muốn kết giao với bạn trai và kết hôn, nếu chuyện xem mắt này sự là do anh muốn làm, chính anh nghĩ biện pháp dọn dẹp nó, nếu không chúng ta ngay cả bạn bè đều không cần làm, nghe có hiểu không?” Cô xuất ra dáng điệu của sư tỷ, trực tiếp luận với anh.

 

“Em muốn tôi làm sao dọn dẹp nó?” Khương Thừa Cực trầm tĩnh một chút, mở lời hỏi lại.

 

“Tùy anh, dù sao đừng để mẹ tôi lấy việc đi xem mắt này làm phiền tôi là được”. Cô cáu kỉnh nói.

 

“Tôi biết” Anh có chút đăm chiêu gật đầu trả lời.

 

29 phản hồi to “[PHSST] – Chương 2.1”

  1. Virus 11/02/2011 lúc 19:36 #

    tks ah 😀

  2. rynario 11/02/2011 lúc 19:36 #

    tks ss

  3. that_la_nhat 11/02/2011 lúc 19:51 #

    thanks!^^

  4. ngocanh 11/02/2011 lúc 19:58 #

    thank nàng, t rất thích truyện này, tung hoa nàng đã trở lại

  5. linh tinh lung tung 11/02/2011 lúc 20:05 #

    thanks ss nhieu

  6. karacami 11/02/2011 lúc 20:18 #

    *hắc hắc*.
    Ss à. *ôm hôn* *sờ mó 1 2 3 *

  7. roseatetern 11/02/2011 lúc 20:27 #

    nang dung em CVBT nua nhe
    :))

  8. Phong Xảo Lạc 11/02/2011 lúc 21:13 #

    Ss uj,đừng ém CVBT mà,con người mà,có gì cũng phải chia sẽ cho mọi người xem với,Ss ém là ko dc đâu ak>.<

    • Yu Yu 11/02/2011 lúc 21:36 #

      hê hê, thế mà ss ém rồi đó, đoạn hay phải để dành

      ^^

  9. Tieuphong 11/02/2011 lúc 21:21 #

    Tks ss,yeah,the la tu nay ss se post truyen thuong xuyen fai k ah?*hoan ho,hoan ho*

    • Yu Yu 11/02/2011 lúc 21:35 #

      he he, có lẽ thế nha, nhưng cũng hem chắc lắm

  10. sieuluoi91 11/02/2011 lúc 21:22 #

    thanks ss.

  11. kienrom 11/02/2011 lúc 22:33 #

    Yu mà làm vậy là chết “bà già ” này ruì, mặc dù đã già rồi nhưng tối đến ru con ngũ xong vẫn cố gắng vào blog cuả Yu đê đọc truyện , năng nỉ đó, post đều đi nàng,,, thương Yu nhiều ,,,,,( già rồi nhưng vẩn ham hố ,,,,,) mà truyện CVBT nha, mấy truyện kia chưa đọc được,,,

    • Yu Yu 12/02/2011 lúc 10:11 #

      ôi, ss ơi, đừng mà, e sợ, con ss khóc kìa, ô ô, ss cứ đợi cuối tuần đọc cả 1 đám lớn k được sao, ô ô, tình hình là e mới làm 83 và post mấy hôm trc, còn mấy chương sau….. ke ke, độ dài cao, mức hấp dẫn tăng theo level phải ém luôn chứ ^^

  12. schwar 11/02/2011 lúc 23:01 #

    Yu ơi, tiếp nữa đi Yu.

  13. phuonghoi91 11/02/2011 lúc 23:22 #

    cvbt cua? ta hok dc em’ ta nem’ dep ta phj huhu hok trung’ day~ danh` dack ak’
    hok dc em’ hang` cua/ ta ngay` nao` ta cun~G mo` vao` day’ nha’

    • Yu Yu 12/02/2011 lúc 10:09 #

      hê hê, dạo này thích ngược và được ngược
      mong chờ nàng ném đá đó nha

  14. miu 12/02/2011 lúc 00:57 #

    thak nang!!

  15. Sufushigi 12/02/2011 lúc 10:13 #

    Ta nem dep day.Ah ko phi qua.Ta nem gach vay.Tung CVBT di nang.

    • Yu Yu 12/02/2011 lúc 10:23 #

      hê hê, tùy tâm trạng rồi….
      ta ém…. ém …. ém…. đoạn anh ăn dấm chua n lần…. ém anh ăn dấm vô cớ….
      ém ém ém

  16. more 12/02/2011 lúc 10:21 #

    Hi hi truyen hay the! Thanks.

  17. bebi 12/02/2011 lúc 12:00 #

    nang ma em cbvt ta se *bum bumn* nha nang. hĩ hĩ ta dot phao hoa mung nang quay lai i ma

  18. hoaquynh123 27/02/2011 lúc 14:40 #

    hay ghe,thank ss lam lam,hjhj

  19. Van miumiu 28/02/2011 lúc 00:40 #

    Thks

  20. Van miumiu 28/02/2011 lúc 00:41 #

    Cam on ban

  21. socxanh 15/07/2011 lúc 23:19 #

    Thanks.

  22. banhmikhet 22/07/2011 lúc 21:00 #

    thanks nàng

  23. nghe_o 24/02/2012 lúc 13:35 #

    thanks nàng

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: