[PHSST] – Chương 3.2

14 Th2

Đây là món quà trong show quà Valentine’s day!!!

Chúc các tình iu vui vẻ….

*Thêm vài ngày lễ nữa là bạn đi tong mất, bệnh lười của bạn… nó nhiều lắm á… Mà Hà Nội lại lạnh rồi!!!*

 

Chương 3.2

 

Mấy ngày sau khi ra ngoài trả tiểu thuyết, tiện thể đi tìm Nhân Nhân, cô đi vào siêu thị lĩnh tiễn.

 

Cô không xác định Khương Thừa Cực cho cô mượn bao nhiêu tiền, bởi vì không dám mở miệng hỏi nhiều lắm, cho nên cô nói một số, số tiền năm vạn, định trước tiên dựa vào số tiền này kiếm việc, sau khi cô có thu nhập, cũng không lo lắng không có tiền giúp Nhân Nhân.

 

Đứng ở cây ATM, cô ấn vào sô dư tài khoản trên màn hình, sau đó số tiền  xuất hiện ở trước mắt cô khiến cho đầu óc cô choáng váng, nghi ngờ mà hai mắt mở lớn, còn tưởng rằng chính mình hoa mắt nhìn lầm.

 

Đây là bao nhiêu tiền? Cô trừng mắt nhìn lên con số trên màn hình, đầu trống rỗng.

 

Số dư tài khoản của cô cho tới bây giờ chưa từng vượt qua năm con số, cho nên đối mặt việc vượt qua năm con số, cô thực sự không nghĩ tới.

 

Tổng cộng có Hai, bốn, sáu, bảy số, mà số tiền của bảy số là một, mười, trăm, ngàn, vạn, mười vạn! Trăm vạn?

 

Trời ơi! Cô muốn điên! Không đúng, nên là Khương Thừa Cực điên, anh ta thế mà lại chuyển một trăm vạn vào trong tài khoản của cô, anh ta rốt cuộc bị bệnh thần kinh gì? Anh ta nhất định là điên, nhất định! Vội vàng ấn xuống chấm dứt giao dịch, hủy bỏ hình ảnh, miễn cho khiến cho người ta thấy trong tài khoản của cô có nhiều tiền. Phù Khiết rút thẻ ra, vội vàng chạy đến bên ngoài siêu thị, sau đó lấy di động trong ba lô, trực tiếp bấm tám con số cho tên điên kia.

 

Điện thoại thông, cô không nói hai lời, trực tiếp mắng.

 

“Khương Thừa Cực, anh là kẻ điên, anh chuyền nhiều tiền như vậy vào tài khoản của tôi muốn dọa chết tôi phải không? Đầu của anh rốt cuộc có vấn đề hay không? Anh là kẻ điên, bệnh thần kinh!”

 

“Xin lỗi, tôi bây giờ đang họp, tối nay tôi gọi điện cho em được không?”

 

Đầu kia điện thoại đột nhiên truyền đến giọng nói nghiêm túc của anh, làm cô cả nhân đột nhiên không nói được.

 

Đang họp? Ôi, trời ạ, cô vừa rồi có phải là hét thật sự lớn tiếng sao? Người cùng họp với anh ta có phải là đều nghe được cô mắng anh ta là kẻ điên? Sự uy nghiêm của cấp cao của anh ta có thể bị cô hủy không.

 

“Ừ, Ách, xin lỗi”. Cô nhanh chóng cúp điện thoại, sau đó giơ tay đánh  vào đầu mình đầu một cái, thì thào tự nhắc nhở mình, “Luôn kích động như vậy, tính này cũng nên sửa lại”.

 

Nhưng mà có thể nào trách cô không kích động đây? Một trăm vạn đó! Cô sống lớn như vậy, còn không có xem qua một con số lớn như vậy xuất hiện ở tài khoản  của cô, kẻ điên Khương Thừa Cực kia, tiền cũng không cần cho mượn nhiều như vậy chứ? Một trăm vạn, anh ta cũng không sợ cô cuốn gói lấy tiền trốn sao? Thật không hiểu trong đầu anh ta rốt cuộc suy nghĩ cái gì?

 

Bởi vì không có việc gì, Phù Khiết lại tới cửa hàng hoa của bạn tốt la cà, một bên thay cô sắp xếp hoa vừa mới nhập về, một bên hướng tới cô ôm oán Khương Thừa Cực không hiểu tại sao,  nói cô hoài nghi anh ta có phải là đầu có vấn đề hay không.

 

“Cậu thực không biết anh ta suy nghĩ cái gì sao?” Sau khi Quảng Nhân Nhân nghe xong cô nói hết thảy, có chút đăm chiêu nhìn cô nói.

 

“Cậu biết không?” Ngừng làm việc, Phù Khiết hoài nghi nhìn về phía cô.

 

“Mình nghĩ anh ta căn bản là còn không buông tha”

 

“Buông tha cho cái gì?”

 

“Cậu”.

 

Phù Khiết trừng mắt nhìn, biểu tình trên mặt lộ vẻ nghi hoặc không hiểu . “Có ý gì?”

 

“Cậu quên anh ta nói thích cậu,  hy vọng lấy chuyện kết giao với cậu làm tiền đề để kết hôn sao?”

 

“Việc đó cùng cái này việc có quan hệ gì? Huống hồ, từ sau khi mình nói với anh ta bây giờ còn không muốn kết giao với bạn trai và kết hôn, hắn liền không nhắc lại nha”.

 

“Không nhắc lại không chứng tỏ là buông tha cho nha. Hơn nữa cậu không biết là hai người các cậu hiện tại ở chung, thực ra sớm khác với bạn bè nam nữ sao?  Trên thực tế càng giống như một đôi vợ chồng”

 

“Nào có!”  Phù Khiết ngạc nhiên kêu lên.

 

“Nào có? Cậu ăn ở nhà anh ta, ở nhà anh ta, dùng đồ của anh ta, anh ta còn đưa tiền cho cậu dùng”.

 

“Tiền kia là mình mượn của anh ta không được sao?” Phù Khiết nhíu mi kháng nghị.

 

“Được, cho dù chỉ là mượn, nhưng mà cậu suy nghĩ một chút, người thường sẽ không chút do dự liền cho người khác mượn một khoản tiền lớn như vậy, còn ngay cả biên lai cũng không viết sao?”

 

“Mình vốn là mượn của anh ta, năm vạn, ai biết anh ta lại chuyển một khoản tiền lớn như vậy vào tài khoản của, cho nên mình mới nói anh ta đầu có vấn đề, không biết suy nghĩ cái gì nha!”

 

“Cậu đến bây giờ còn không biết sao chứ? Mình đây nói cho cậu anh ta suy nghĩ cái gì, hắn thầm nghĩ đối với cậu tốt một chút, cậu có cầu tất ứng, đem cậu sủng lên trời, khiến cho cậu yêu anh ta, bước tiếp theo là lấy cậu làm vợ, bây giờ cậu hiểu không?”

 

Phù Khiết ngạc nhiên hai mắt mở lớn, bị lời này của Quảng Nhân Nhân khiến cho trợn mắt há mồm. Nhân Nhân là đang đùa cô sao? Nhưng mà, Khương Thừa Cực thực đối với cô có cầu tất ứng, ngoại trừ chuyện tối hôm qua vay tiền của anh ta, cô ở nhà tại nhà anh ta đến một tháng, anh ta không chỉ có tự mình xuống bếp nấu thức ăn cho cô, bởi vì anh ta có trở ngại, anh ta mới bảo cô nấu cơm trưa, bữa tối lại mỗi ngày đều sớm hỏi cô muốn ăn cái gì, sau đó đưa cô ra ngoài dùng cơm, hoặc là mua trở về cho cô ăn.

 

Trừ ăn ở ngoài, ngày nghỉ anh ta luôn theo cô lên trời xuống biển, không quản cô muốn đi chỗ nào, anh ta đều không nói hai lời tháp tùng tới cùng. Nếu cô không có đặc biệt muốn đi chỗ nào, anh ta sẽ hỏi ý kiến cô đưa cô đi dạo phố, sau đó không hiểu vì sao mua một đôi thứ, phần lớn là đồ dùng liên quan đến cuộc sống của cô. Anh ta nói cuối cùng cô cũng không phải trả tiền, lo lắng cái gì? Cho nên cô cũng liền không chú ý, không lo lắng.

 

Bây giờ hồi tưởng lại, cô mới phát hiện anh ta thực đem cô sủng lên đến trời, ăn tiêu, không cần làm việc, không có áp lực cuộc sống hoặc tiền bạc, sau đó còn hưởng thụ như đương nhiên.

 

Trời ơi, cô rốt cuộc rơi vào bao nhiêu cái bẫy sâu rồi? Được lắm Khương Thừa Cực, vậy mà lại trù tính cho cô!

 

Dùng sức hít một hơi, cô nổi giận đùng đùng bỏ công việc lại, quay người đi lấy ba lô.

 

“Cậu phải đi?” Quảng Nhân Nhân ngạc nhiên hỏi.

 

“Mình muốn đi tìm Khương Thừa Cực tính sổ, anh ta dám trù tính cho mình!” Cô nổi giận đùng đùng trả lời.

 

“Cậu xác định muốn đi sao? Cho dù anh ta thực sự trù tính cho cậu, cậu cũng không cần mưu tài hại tính mạng của anh ta chứ? Hơn nữa, cậu có nghĩ tới hay không, một khi cậu phá ngụy trang bạn bè bình thường của anh ta, cậu muốn anh ta về sau đối mặt  với cậu như thế nào? Cậu bởi vì xấu hổ mà trốn tránh, hay là lo lắng anh ta từ nay về sau đối với cậu không quan tâm?”

 

Đầu lông mày của Phù Khiết nhíu chặt, không có gì mà chống đỡ. Cô căn bản là không nghĩ tới mấy cái này.

 

“Phù Khiết, đừng nói mình không nhắc nhở cậu, với điều kiện của Khương Thừa Cực, mình nghĩ nên có rất nhiều phụ nữ xếp hàng muốn làm  bạn gái của anh ta, ngày nào đó nếu anh ta thật sự đối với cậu chết tâm, kết giao với bạn gái khác, đến lúc đó cậu cũng đừng hối hận”.

 

“Mình vì sao phải hối hận?”

 

“Bởi vì bạn gái của anh ta tuyệt đối sẽ không cho phép bạn trai của mình đối xử tốt với phụ nữ khác, càng miễn bàn để cho cậu ăn của anh ta, ở nhà anh ta, dùng đồ của anh ta, hưởng thụ đãi ngộ chỉ có bạn gái hoặc lão bà mới có thể sở hữu. Cậu tốt nhất phải chuẩn bị tâm lí bị đuổi đi”

 

“Đuổi đi? Ngoại trừ Khương Thừa Cực, ai dám đuổi mình đi ra khỏi nhà anh ta, mình ngược lại phải thử một chút xem!” Phù Khiết hừ lạnh nói.

 

“Phù Khiết, xin cậu đặt mình trong hoàn cảnh người khác một chút được không? Nếu như trong nhà bạn trai của cậu có một người phụ nữ ở, cậu có thể chịu được sao?”

 

Sắc mặt Phù Khiết siêu khó coi. Chịu đựng? Mới không được, cô nhất định giống như một người đàn bà chanh chua đuổi người phụ nữ kia đi, ngay cả một phút đồng hồ cũng không có cách chịu được có một người phụ nữ như vậy đợi ở trong nhà  bạn trai của cô.

 

“Thế nào? Có cách chịu được chứ?”

 

Đúng, vạn nhất Khương Thừa Cực thực sự kết giao với bạn gái, cô không nên còn ỷ lại ở nhà anh ta không đi, nhưng mà tưởng tượng tới tay anh ta ôm người phụ nữ khác, mà cả người cô không thoải mái, một ngọn lửa giận cuồng thiêu đến tận trời.

 

Được các anh kết giao với bạn gái cô  không nên có loại này cảm giác này! Đó là… A! Cô không nghĩ!

 

“Rất phiền sao, cậu không có chuyện gì sao nhiễu loạn suy nghĩ của mình? Không cần nói tiếp chuyện phiền người này, cho mình số tài khoản của cậu, mình đem tiền chuyển cho cậu, tránh phải rút tới rút lui rất phiền toái”. Phù Khiết cáu kỉnh nói sang chuyện khác.

 

Quảng Nhân Nhân nhìn cô một cái, quyết định còn lại để cậu ấy chính mình nghĩ cũng không sai, ít nhất hắn đã hết nghĩa vụ.

 

“Phù Khiết, có chuyện mình muốn cùng nói với cậu, mình quyết định đem gian cửa hàng hoa này nghỉ luôn, làm ngay cuối tháng này” Cô nói.

 

“Vì sao?” Tin tức đến bất ngờ này làm hai mắt Phù Khiết mở lớn, kinh ngạc buột miệng kêu lên.

 

“Đi xuống như vậy không phải không có biện pháp, bởi vì ai cũng không biết  kinh tế đình trệ sẽ kéo dài bao lâu”

 

“Nhưng mà sau khi thu cửa hàng bán hoa, sau này cậu muốn làm cái gì?” Hiện tại việc làm khó tìm, Nhân Nhân phải biết chứ?

 

“Có lẽ phải giống cậu tìm một người đàn ông nuôi”.

 

“Cái gì!” Không nghĩ tới cô ấy lại nói như vậy, Phù Khiết xác thực ngây người một chút. “Cậu muốn đi đâu tìm người nuôi? Nhân Nhân, không cần nói cho mình cậu muốn làm tình nhân của người ta, nếu thực sự muốn như vậy, mình bảo Khương Thừa Cực nuôi cậu. Được rồi, dù sao anh ta nhiều tiền, nhà lại rộng, ở nhiều hơn một người, hơn một người ăn cơm, căn bản không sao, mình hôm nay buổi tối trở về liền nói với anh ta”. Cô vội nói, thực thực sợ bạn tốt nhất thời đi sai đường.

 

“Cậu đang nói cái gì, mình làm sao có thể đi làm tình nhân của người ta!” Quảng Nhân Nhân dở khóc dở cười.

 

“Vậy  cậu muốn làm cái gì?” Phù Khiết bán tín bán nghi nhìn cô hỏi.

 

“Sự thật có chuyện mình mãi không nói với cậu”.  Đột nhiên có chút do dự.

 

“Chuyện gì?” Cô vẻ mặt hoài nghi, “Không muốn nói với mình, thật ra cậu vẫn ổn định kết giao với bạn trai, muốn kết hôn, về sau có chồng nuôi cậu, nếu cậu dám nói như vậy, mình nhất định sẽ rất tức giận”

 

Ngay cả bạn trai của bạn tốt cũng không biết, như vậy cô coi như là bạn tốt nhất của cô ấy sao?

 

“Triển Hựu Dực nói muốn nuôi mình”. Quảng Nhân Nhân nhìn cô một cái, sau khi do dự trong chốc lát, mới cúi đầu nhỏ giọng mở miệng nói.

 

“Triển Hựu Dực?” Hai mắt Phù Khiết mở lớn, kinh ngạc hét lớn:”Cậu và hắn hợp lại?!” Triển Hựu Dực là chồng trước của Nhân Nhân.

 

“Không có”

 

“Không có?” Cô ngẩn ngơ, “Nhưng cậu không phải nói hắn muốn nuôi cậu sao?” Đây là chuyện gì sảy ra?

 

“Ừ”

 

“Ừ cái gì? Một khi đã không hợp lại, hắn làm sao muốn nuôi cậu? Trước đây khi ly hôn hắn không phải đã chi tiền nuôi dưỡng sao?” Đợi nửa ngày không thấy cô mở miệng giải thích, Phù Khiết đành phải hỏi chính mình, tìm đáp án.

 

“Ừ”

 

“Ừ cái gì? Đừng chỉ có ừ, trả lời vấn đề mình hỏi, hắn làm sao muốn nuôi cậu?”

 

“Bởi vì mình có thai”. Quảng Nhân Nhân thấp giọng nói.

 

Phù Khiết cứng họng líu lưỡi nhìn cô, quả thực không dám tin tưởng rằng chính mình nghe được cái gì. “Cậu nói cái gì? Nói lại lần nữa xem”.

 

“Mình có thai”

 

Cô trợn mắt há mồm nhìn cô, sau nửa ngày mới phát ra thanh âm. “Của ai? Của hắn?”

 

“Ừ” Quảng Nhân Nhân khe khẽ gật gật đầu.

 

 

28 phản hồi to “[PHSST] – Chương 3.2”

  1. tanpo 14/02/2011 lúc 01:31 #

    thanks s

  2. Tuyet Nhan 14/02/2011 lúc 02:15 #

    Tem cho Phudung gja

  3. Tuyet Nhan 14/02/2011 lúc 02:18 #

    Vjp 1 cho phudung gja

  4. Tuyet Nhan 14/02/2011 lúc 02:19 #

    Vjp 2 cho phudung gja

  5. Tuyet Nhan 14/02/2011 lúc 02:20 #

    Vjp 3 cho phudung gja

  6. Tuyet Nhan 14/02/2011 lúc 02:21 #

    Vjp 4 cho phudung gja

  7. Tuyet Nhan 14/02/2011 lúc 02:22 #

    Vjp 5 cho phudung gja

    • Yu Yu 14/02/2011 lúc 10:59 #

      nàng ơi, lâu lắm mới thấy nàng, val vui vẻ
      nàng ôm nhìu quá

  8. Tuyet Nhan 14/02/2011 lúc 02:25 #

    Va lung tung vuj ve nha tjnh yeu

    • cactus 14/02/2011 lúc 10:01 #

      nàng ơi! nàng ôm hết thế k mỏi tay hả?^^

  9. junkychan 14/02/2011 lúc 06:00 #

    Thanks!

  10. Vivian_nguyen 14/02/2011 lúc 07:04 #

    thanks

  11. karacami 14/02/2011 lúc 07:50 #

    thanks ss
    happy valentine.
    .-*ILOVE YOU*-.
    * *
    * *
    *

  12. karacami 14/02/2011 lúc 07:51 #

    ơ. Làm hình trái tim sao lại ra thế này

  13. pearlng 14/02/2011 lúc 08:36 #

    Ồ thì ra bộ này cùng series với bộ “Chồng cũ nuôi tôi” bên nhà bạn Cốc, tiếc là lâu rồi ko thấy Cốc up tiếp…
    Chúc một ngày Valentine thật ngọt ngào với tất cả mọi người!

  14. sieuluoi91 14/02/2011 lúc 09:48 #

    thanks ss

  15. cactus 14/02/2011 lúc 10:00 #

    thanks^^

  16. Ly 14/02/2011 lúc 10:05 #

    Thanks ss

  17. nhoxchip5212 14/02/2011 lúc 11:08 #

    Tks

  18. Tuong Van 14/02/2011 lúc 12:49 #

    Hi cam on Du

  19. tranghihi 14/02/2011 lúc 12:54 #

    Thanksss

  20. xuxoa 14/02/2011 lúc 13:13 #

    cam on ban nhe! 2 truyen deu hay…….
    Doc mà nho ” chong cu nuoi toi ” qua!

  21. Tieuphong 14/02/2011 lúc 19:05 #

    Tks ss,chuc ss ngay valungtung vui ve :d

  22. violet_nkll 15/02/2011 lúc 00:11 #

    thanks nang. co len nang nhe’

  23. hoaquynh123 27/02/2011 lúc 15:01 #

    hjhj,thank ss nha

  24. sun 01/03/2011 lúc 12:23 #

    THANK SS!

  25. socxanh 16/07/2011 lúc 08:11 #

    Thanks.

  26. banhmikhet 22/07/2011 lúc 21:15 #

    thanks nhé

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: