[PHSST] – Chương 4.1

15 Th2

Chương 4.1

 

 

“Thật không thể tin! Vì sao đàn ông sau khi ly hôn còn có thể theo lý đương nhiên tìm đến vợ cũ? Bởi vì thuận tiện, không cần trả tiền hay là chịu trách nhiệm về quan hệ sao?” Buổi tối, Phù Khiết nói với Khương Thừa Cực chuyện Quảng Nhân Nhân có em bé, quả thực là vô cùng tức giận.

Dừng. Không dự đoán được Khương Thừa Cực không giúp cô mắng chồng cũ của bạn tốt, còn nói giúp hắn.

 

“Cách nói này của em giống như quá mức phân biệt”. Anh nói.

 

“Sao lại quá phân biệt?”  Cô tức giận trừng mắt nói.

 

“Em hẳn là đã nghe qua một câu, “Tại anh tại ả, tại cả đôi bên”

 

“Ý của anh là Nhân Nhân cũng có sai, không thể toàn bộ trách cái tên chồng cũ khốn nạn nào đó của cậu ấy đúng không?”

 

“Có sai hay không tôi không biết, nhưng mà bạn của em lại không nghĩ giống như em, nếu cô ấy không muốn, nên cự tuyệt mới đúng. Hay là chồng cũ của cô ấy là loại người hay ép buộc cô ấy, hay là người đàn ông đó đánh cô ấy? Cô ấy bắt buộc phải nghe lời anh ta nói”

 

Bộ dạng cãi lộn, khiến cho Khương Thừa Cực cẩn cẩn dực dực cân nhắc cách nói. Phù Khiết nhíu nhíu đầu lông mày.

 

“Không sai, Triển Hựu Dực đích xác không phải cái loại người đánh Nhân Nhân, nhưng mà lúc trước ly hôn hắn đã nhắc đến, hắn cũng không nên lại đến trêu chọc Nhân Nhân mới đúng. Hắn chẳng lẽ chưa từng nghe qua “Ngựa tốt không ăn lại cỏ” sao? Như thế “đoạn tuyệt quan hệ” tính là cái gì? Là cố ý muốn cho Nhân Nhân quên hắn không được sao?” Cô nghĩ đến mà vẫn còn căm phẫn trào dâng.

 

“Nếu như bạn của em cũng hy vọng anh ta quay lại thì sao?”

 

“Anh nói lời này là có ý gì?”

 

“Quan thanh liêm khó quyết định được việc nhà, nhất là chuyện tình cảm hỗn tạp càng khó quyết định đúng sai. Bạn của em nếu đã mang thai, chồng cũ của cô ấy nói muốn chịu trách nhiệm, em sao không chúc phúc bọn họ tốt đẹp rồi, hà tất gì phải tức giận?”

 

“Nói sao đơn giản vậy! Tôi chính là cảm thấy tức giận có sao? Nhân Nhân rốt cuộc cùng chồng cũ của mình quan hệ mờ ám bao lâu, vậy mà cũng không nói với tôi, cô ấy rốt cuộc có coi tôi là bạn tốt cô ấy hay không? Tức chết tôi!”

 

“Hóa ra đây mới là nguyên nhân chính em tức giận?” Khương Thừa Cực giật mình hiểu ra nói.

 

“Anh quản tôi!” Phù Khiết trừng mắt nói. Reng! Điện thoại cửa chính đột nhiên vang lên, làm hai người không hẹn mà cùng im lặng, đến gần nghe.

 

“Khương tiên sinh à? Trong đại sảnh có vị tiểu thư nói muốn tìm anh, muốn cho cô ấy lên lầu không?”  Bảo vệ tòa cao ốc hỏi, trên màn hình theo dõi lại chiếu rõ ràng lên thân ảnh người phụ nữ trước quầy đại sảnh.

 

Khương Thừa Cực liếc mắt liền nhận ra người phụ nữ trên màn hình.

 

“Anh để cho cô ấy lên!” Sau một lúc, anh lập tức sửa lời nói: “Không, tôi đi xuống được rồi, anh bảo cô ấy chờ tôi một chút”.

 

“Làm sao vậy?”  Nghe thấy anh nói muốn đi xuống, Phù Khiết mở miệng hỏi.

 

“Không có việc gì, tôi đi xuống lầu một chút”. Khương Thừa Cực quay đầu nói với cô, sau đó cầm lấy chìa khóa, nhanh chóng mở cửa rời đi.

 

Không có chuyện gì sao còn phải xuống lầu? Anh ta không cảm thấy lời nói và việc làm của mình mâu thuẫn với nhau sao?

 

Con ngươi Phù Khiết đảo xuống, do dự ba giây sau đó từ trên sofa nhảy dựng lên, cầm lấy một bộ chìa khóa cửa chính khác, len lén theo sát đi xuống lầu tìm hiểu đến cùng.

 

Nhưng mà cô thế nào cũng không nghĩ tới thấy hình ảnh này – một người phụ nữ tóc dài chưa tới vai gắt gao tựa vào trong lòng Khương Thừa Cực, mà anh ta cũng vươn cánh tay ôm đối phương, hai người trong lúc đó không có một chút khe hở nào! Toàn thân cứng ngắt trừng mắt này một màn trước mắt, Phù Khiết như là bị người ta  đạp thật mạnh một cái, cảm giác vừa kinh ngạc lại vừa khó có thể tin, còn có một loại cảm giác đột nhiên bị đòn nghiêm trọng mà đau đến thở không nổi.

 

Phù Khiết, đừng nói mình không nhắc nhở cậu, với điều kiện của Khương Thừa Cực, mình nghĩ nên có rất nhiều phụ nữ xếp hàng muốn làm bạn gái của anh ta, ngày nào đó nếu anh ta thật sự đối với cậu chết tâm, kết giao với bạn gái khác, đến lúc đó cậu cũng đừng hối hận.

 

Lời Nhân Nhân nói buổi chiều với cô còn văng vẳng bên tai, lúc ấy cô chỉ cảm thấy phiền, mãi đến giờ khắc này cô mới có cảm giác đương đầu sự thật.

 

Khương Thừa Cực thực sự đối với cô chết tâm sao? Người phụ nữ trước mắt này chính là bạn gái của anh ta sao? Từ khi bọn họ đi xem mắt đến nay, cũng chẳng qua mới một tháng, anh ta thích cô cũng chỉ có một chút điểm như vậy sao, nông cạn tới ngay cả thời gian một tháng cũng không kéo dài, liền khó nhịn mà thay lòng đi thích người khác sao?

 

Anh ta cúi đầu, thân mật nói cái gì đó bên tai người phụ nữ kia.

 

Phù Khiết lùi về phía sau từng bước, đột nhiên phát hiện chính mình không có biện pháp tái đối mặt hết thảy việc này, cô nhanh chóng xoay người muốn chạy trốn khỏi hiện trường, lại không cẩn thận đụng vào người phía sau mình .

 

“Ai nha, xin lỗi!”

 

Tiếng động truyền tới  từ đại sảnh khiến Khương Thừa Cực quay đầu nhìn chăm chú, giây tiếp theo, anh sững sờ bật thốt ra. “Phù Khiết?” Nghe thấy giọng nói của anh, Phù Khiết cả người cứng đờ, cũng không quay đầu lại nhấc chân bỏ chạy.

 

“Phù Khiết, chờ một chút. Phù Khiết!”  Khương Thừa Cực sửng sốt, lập tức lớn tiếng quát to, sao biết cô lại nghe như không thấy, thoáng cái thì nhanh chóng chạy thoát khỏi trước mặt mình.

 

Anh lại run sợ, không suy nghĩ nhiều, lập tức đẩy người trong lòng ra, xoay người muốn đuổi theo cô, lại bị em gái giữ chặt.

 

“Anh, chị ấy là ai?” Khương Thải Yến do khóc giọng nói khàn khàn tò mò hỏi.

 

Đầu lông mày Khương Thừa Cực nhíu chặt, anh sở dĩ không cho em gái lên lầu, chính là không muốn để cho cô phát hiện sự tồn tại Phù Khiết, sau đó gọi điện thoại nói lung tung một hồi với ba mẹ, biến thành vợ của anh còn không chưa cưới liền phát sinh chuyện ngoài ý. Nhưng là anh tính mưu kế tới đây, cũng không tính tới chuyện lại phát sinh như vậy, làm Phù Khiết thấy hình ảnh anh ôm một người phụ nữ khác, cho dù  người phụ nữ là em gái của anh.

 

Sự phản ứng kịch liệt của cô làm anh có cảm giác đại sự không ổn, nhưng lại nhịn không được có chút tâm hỉ như điên. Xem chừng cô cũng không như vẻ bề ngoài biểu hiện tâm như chỉ thủy [1], cô nhất định cũng có tình ý với mình, nếu không không có phản ứng lớn như vậy. Hiện tại không phải lúc thầm vui mừng, anh chạy nhanh lên lầu làm yên lòng giai nhân, giải trừ hiểu lầm, bằng không lại vui quá hóa buồn mất.

 

“Thải Yến, em theo anh đi lên”. Anh giơ tay kéo em gái bước đi.

 

Khương Thải Yến một bên bị anh trai kéo đi, một bên giơ tay xoa xoa nước mắt trên mặt, đột nhiên cảm thấy chuyện của mình và chồng cãi nhau chẳng phải trọng yếu, bây giờ nên để ý chính là,  người phụ nữ khiến cho anh trai khẩn trương như vậy rốt cuộc là ai? Bạn gái của anh sao? Chị dâu tương lại của mình sao?

 

Một người mang theo lòng tràn đầy lo lắng, một người lại  là ngạc nhiên đầy cõi lòng, hai anh em đi thang máy nhanh chóng trở lại  nhà của Khương Thừa Cực trên tầng mười lăm.

 

Cửa chính không khóa, Khương Thừa Cực vội vàng đẩy cửa chính đi vào trong phòng, không nghĩ tới nhìn thấy Phù Khiết kéo hành lý, lưng đeo một balô  nhìn là đã biết vội vàng thu dọn mà nhét đến lộn xộn, nhanh đi tới hướng cửa chính, nhưng trong khoảnh khắc nhìn thấy anh bỗng nhiên dừng lại.

 

“Em muốn đi đâu?” hắn nhìn chằm chằm hành lý trên tay cô hỏi.

 

“Về nhà”  Cô mặt không chút thay đổi nói.

 

“Vì sao đột nhiên phải về nhà?”  Anh giương mắt, nhìn không chuyển mắt nhìn cô.

 

“Bởi vì tôi không muốn bị người  ta đuổi”

 

“Ai đuổi em?”

 

Phù Khiết đem ánh mắt chuyển qua vị trí phía sau anh.

 

Khương Thừa Cực không quay đầu lại cũng biết cô đang nhìn ai. Nhưng vấn đề là Thải Yến vì sao lại đuổi cô chứ?

 

“Hai người biết nhau?” Anh quay đầu hỏi em gái, hoài nghi hai cô có phải là sớm quen biết, hơn nữa không khéo còn có ân oán cá nhân?

 

Khương Thải Yến vẻ mặt mờ mịt lắc lắc đầu với anh trai.

 

“Em ấy sẽ không và cũng không dám” Nói xong câu trả lời, Khương Thừa Cực quay đầu lại nhìn về phía Phù Khiết, cam đoan nói với cô.

 

“Đây là anh nói. Không có một người phụ nữ nào chịu được bạn trai của mình trong nhà cho người phụ nữ khác ăn, uống, dùng đồ của anh ta, tiêu tiền của anh ta”.

 

“Bạn trai?” Khương Thừa Cực sửng sốt một chút, nhất thời giật mình hiểu ra, cũng nhớ tới chính mình khi kinh ngạc thấy cô kéo hành lý phải đi, lại quên không giải thích và giới thiệu rõ ràng. “Phù Khiết, em ấy là em gái của tôi, Khương Thải Yến”.  Anh  nói với cô.

 

“Anh ít nói lung tung đi”  Phù Khiết mặt không chút thay đổi nói.

 

“Em ấy là em gái “ruột” cùng cha cùng mẹ của tôi”

 

“Anh cho rằng tôi và anh lần đầu tiên biết nhau sao? Hay là cho rằng tôi bị chứng bệnh mất trí nhớ?”

 

“Có ý gì?”

 

“Anh căn bản là không có em trai em gái, anh là con một, Khương Thừa Cực!” Phù Khiết rốt cuộc át chế không được tức giận đem ba lô trên vai đánh về phía anh. Tên đáng ghét này lại còn muốn lừa cô, tên khốn nạn đáng ghét!

 

“Tôi có em gái vừa ra sinh liền cho chú làm con thừa tự, việc này tôi cũng là mấy năm trước mới biết được”. Khương Thừa Cực đón được túi lớn của cô, đồng thời hướng cô giải thích.

 

“Anh gạt người!”

 

“Tôi không có”

 

“Anh em nói chính là lời nói thật, hai chúng em là anh em ruột cùng cha cùng mẹ” Khương Thải Yến đúng lúc lên tiếng vì anh trai bảo đảm.

 

Phù Khiết ngạc nhiên nhìn về phía cô ấy, mở miệng muốn nói, lại đột nhiên không biết nên nói cái gì.

 

Cho nên nói, cô ấy thực sự chính là em gái của anh ta, mà không phải cái gì mà bạn gái hoặc em gái kết nghĩa? A A, ông trời ơi, việc này hại cô thực sự rất thảm! Đều do Nhân Nhân buổi chiều nói với cô nhiều lời lung tung như vậy, cho nên cô mới có thể miên man suy nghĩ. Cho dù tính bọn họ thật sự là tình nhân, cô vì sao  phải phản ứng lớn như vậy? Chẳng lẽ, trong khoảng thời gian ngắn ngủn một tháng này, cảm giác của cô với anh ta, đã từ bạn bè bình thường biến thành cái loại thích của bạn trai bạn gái?! Cho nên cô mới có thể bởi vì anh ta ôm người phụ nữ khác khác mà ăn dấm chua? Hay là đơn thuần bởi vì anh ta đối với cô tốt quá, ý tưởng chiếm hữu, cô muốn một người độc chiếm anh thì tốt hơn?

 

A! Không nghĩ đến, cô đại lẫm lẫm, vấn đề phức tạp như vậykhông thích hợp tự hỏi. Chỉ cần ngủ một giấc,  tất cả mọi vấn đề quên sạch!

 

“Ưm… Tôi, tôi trở về phòng gian thu xếp lại hành lý”. Cô kéo hành lý, xoay người trốn trở về trong phòng.

 

Sau khi thỏa mãn lòng hiếu kỳ của em gái, cũng nghìn dặn vạn bảo muốn cô ấy giữ bí mật, Khương Thừa Cực đưa em gái xuống lầu đón taxi sau đó trở lại trên lầu, trong nhà là một mảnh trầm tĩnh, Phù Khiết vẫn như cũ nhốt tại trong phòng không đi ra.

 

Cô ở bên trong làm gì chứ? Sẽ không trốn ở bên trong  như vậy không ra ngoài chứ?

 

Anh do dự một chút, hăm hở cầm túi vừa nãy cô đánh anh đi đến trước cửa phòng gõ xuống.

 

“Phù Khiết?” Bên trong không ai lên tiếng trả lời.

 

“Phù Khiết?” Anh lại gõ cửa một lần, sau đó lại chạm vào cửa phòng. Không khóa. “Tôi muốn đi vào”. Anh giương giọng nói, sau đó đẩy cửa mà đi vào phòng.

 

Trong phòng không có một bóng người, Khương Thừa Cực cảm thấy một trận hoảng hốt, còn tưởng rằng cô thừa dịp thời điểm anh đưa em gái xuống lầu đón xe trộm đi khỏi, mãi đến khi anh nghe thấy đến tiếng nước chảy róc rách trong phòng tắm, anh lúc này mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

 

Đem túi của cô để lên trên sofa, anh ngồi xuống chỗ khác, một bên hồi tưởng vừa rồi của cô, một bên chờ cô tắm xong đi ra, càng nghĩ càng cảm thấy hôm nay đúng là cơ hội tốt để công khai với cô.

 

Trải qua phản ứng kịch liệt liên tiếp vừa rồi của cô, cô có trì độn cũng nên phát hiện có chút không thích hợp chứ? Anh nhất định phải bức cô nhìn thẳng vào trái tim mình, thừa nhận cảm tình của cô với anh, tuyệt đối không cho cô có cơ hội tìm cớ tránh né.

 

 

Chú thích:

Tâm như chỉ thủy [1]: Lòng như nước chảy, ý chỉ chị Khiết biểu hiện ra là sự bình thường yên ả.

 

 

sì poi phần sau:

….., ôn nhu biến thành nóng bỏng và đói khát, nhiệt tình mà đưa đầu lưỡi vào mút lấy hương vị ngọt ngào trong miệng cô……

………kéo dài xuống phía dưới, anh hôn qua cằm của cô, hôn gáy của cô, hôn qua xương quai xanh xinh đẹp, sau đó giật vật cản……….

 

Lạy chúa tha tội cho con, con hám bệnh sì poi nặng *khẹc khẹc*

28 phản hồi to “[PHSST] – Chương 4.1”

  1. Honey nguyen 15/02/2011 lúc 12:05 #

    Thanks nang

  2. meomun 15/02/2011 lúc 12:06 #

    tem

  3. zjn 15/02/2011 lúc 12:20 #

    hehe. top 3 vậy. thank nha

  4. Tuong Van 15/02/2011 lúc 12:21 #

    Thanks Du

  5. uhey 15/02/2011 lúc 12:42 #

    thanksssssssssssssss nang nhiu

  6. ngocanh 15/02/2011 lúc 12:45 #

    thank nàng, nge phần sau có vẻ nóng nhỉ, ko biết có h ko? thôi ko ngĩ nữa hóng thôi

  7. karacami 15/02/2011 lúc 12:50 #

    thanks ss

  8. Sufushigi 15/02/2011 lúc 12:51 #

    Tip tip di nang oj

  9. Vivian_nguyen 15/02/2011 lúc 12:56 #

    thanks

  10. Ly 15/02/2011 lúc 12:59 #

    Thanks ss

  11. sieuluoi91 15/02/2011 lúc 15:38 #

    thanks ss

  12. tanpo 15/02/2011 lúc 17:47 #

    thanks

  13. Tuyet Nhan 15/02/2011 lúc 18:41 #

    Yu. Nang spoil dung canh hot a,ta va moj ng se bjeu tjnh bat nang post chap tjep theo ngay hachac

  14. boo 15/02/2011 lúc 18:54 #

    chuong sau co canh hot!! ss dung` em’lau nha’ =))

    • Yu Yu 15/02/2011 lúc 18:57 #

      keke
      ss là bản tính thích ém hàng ^^
      cho nên ^^…. ^^^

  15. tranghihi 15/02/2011 lúc 19:40 #

    Thankssssss

  16. that_la_nhat 15/02/2011 lúc 19:43 #

    thanks

  17. Tieuphong 15/02/2011 lúc 20:14 #

    Tks ss.ui,cai xi-poi kia,n lam ng ta hoi hop qa di,keke

  18. Beo U 15/02/2011 lúc 21:03 #

    Chương sau hấp dẫn quá nhỉ! Cảm ơn nàng nhiều nhiều!

  19. violet_nkll 15/02/2011 lúc 21:49 #

    hoi hop wa nang oiiiiiiiii

  20. nhoxchip5212 15/02/2011 lúc 22:38 #

    Tks!

  21. schwar 16/02/2011 lúc 07:50 #

    thanks

  22. pearlng 16/02/2011 lúc 09:43 #

    Tks Yu!

  23. facebook 17/02/2011 lúc 20:56 #

    i love it

  24. hoaquynh123 27/02/2011 lúc 15:12 #

    iu ss nhiu nhiu,hjhj

  25. socxanh 16/07/2011 lúc 08:18 #

    Thnks.

  26. banhmikhet 22/07/2011 lúc 21:18 #

    thanks nhé

  27. quynhanh 31/10/2012 lúc 21:31 #

    đọc mà sao thấy mệt cho nữ chính wa’! ăn rồi cứ nghĩ gì gì đâu. thks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: