[CVBT] – Chương 92: Phong ba nhẫn kim cương 3

17 Th2

Chương này gọi là sao nhỉ, vác lap ra ngồi hàng nước trà đá rồi… edit rồi post lên ^^ (100% ngày rằm giêng đó)

ô ô ô, ai thương mình k, ngoài đường lạnh quá nha, ô ô, mà hôm nay lễ chùa, mình trốn đó a~~~~

Chương 92: Phong ba nhẫn kim cương 3

“Được rồi!” Tiêu Ký Phàm nổi giận gầm lên một tiếng, mặt lạnh lùng tràn đầy vể giận dữ, sít sao tập trung nhìn cô ta: “Không cần suốt ngày làm những việc nhỏ nhặt này tới làm phiền anh! Anh không có thời gian chơi đùa với em!”

Duẫn Ngọc Hân bị sự tức giận của anh làm cho hoảng sợ, anh là lần đầu tiên phát hỏa với cô ta, anh có phải là Tiêu Ký Phàm ôn nhu, nho nhã kia không?

Là người vô luận cô ta có làm sai chuyện gì, thậm chí còn thiếu chút nữa phá hỏng buổi ghi hình quảng cáo cũng không nói cô ta nửa câu – Tiêu Ký Phàm sao?

“Ký Phàm, anh thà rằng tin tưởng cô ta cũng không tin em sao?” Duẫn Ngọc Hân tuy rằng sợ hãi anh tức giận, trong miệng vẫn không quên vì mình mà cãi lại.

Tiêu Ký Phàm liếc nhìn cô, lạnh lùng nói: “Lẽ nào em thực sự hy vọng anh tìm nhân viên điều tra đến đây điều tra sao? Anh sợ đến lúc đó bẽ mặt chính là em”.

“Em là đang hỏi anh, vì sao anh chỉ tin tưởng lời của cô ta!” Duẫn Ngọc Hân lớn tiếng nói, cô ta không quản được việc này sao.

“Bởi vì chỉ cần không phải ngu ngốc, đều có thể thấy rõ sự thật của chuyện này!” Tiêu Ký Phàm cũng tùy cô đề cao âm lượng, chính anh cũng không biết vì sao lại tức giận nhiều như vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn, điềm đạm đáng yêu của Lâm Tử Hàn cứ như thế một mực trong đầu của anh có chuyển đi cũng không được, không lý do, anh nhất định tin tưởng cô.

Tuy rằng cô rất yêu tiền, rất ham món lợi nhỏ, nhưng mà anh nhất định nguyện ý tin tưởng cô, cô tuyệt đối không có khả năng trộm nhẫn.

“Anh thích cô ta có đúng hay không?” Duẫn Ngọc Hân chảy nước mắt, nghẹn ngào hỏi ra những lời này. Ánh mắt ai oán chăm chú mà theo dõi anh, sợ hãi, lại bức thiết muốn biết đáp án của anh.

Tiêu Ký Phàm sững sờ, một tia không được tự nhiên hiện lên trên đôi mắt băng lãnh kia, tức là bị cô ta hỏi cho sụp đổ. Phủ nhận nhưng nói không nên lời, thích cô ấy sao? Thích cô ấy sao?

Anh đã từng hỏi bản thân, vấn đề này là anh chưa từng nghĩ tới, luôn luôn  không có hứng thú với nữ sắc, anh cho tới bây giờ sẽ không chân chính thích một người, hoàn toàn cảm thụ không được loại cảm giác này, cho nên, anh căn bản đáp lại không được.

Trong đầu cuối cùng vẫn hiện lên hình bóng của Lâm Tử Hàn và Tiểu ThưTuyết như vậy có tính không? Cuối cùng vẫn tìm các lý do ngớ ngẩn chạy đi tìm cô ấy có tính không đây…

“Cô ấy ở lúc cấp bách giúp anh quay quảng cáo, cô ấy là nữ vương đàn piano, em cái gì cũng không phải! Chỉ biết tìm phiền toái cho anh! Cho nên anh chán ghét em, có đúng hay không?”

“Nếu như em có thể đem tâm tư tranh cãi coi thường Lâm Tử Hàn vào công việc, công việc của em có hỏng hết không?” Tiêu Ký Phàm bực bội  mở miệng nói, tuy rằng cô ta là một thiên kim tiểu thư tùy hứng, nhưng dù sao cũng là một thành viên của đại học tài chính trong nước, làm sao lại làm việc mất lòng nhau như thế.

“Lần trước quay quảng cáo của công ty Dĩ Tinh, trong lòng của anh thực ra có ý kiến với em đúng không?”

“Phim quảng cáo kia rất thành công, hơn nữa đã qua”. Tiêu Ký Phàm nặng nề  ngồi trên ghế ông chủ,  lạnh lùng nói với cô ta: “Đi ra ngoài làm việc thôi!”

Thấy nước mắt của Duẫn Ngọc Hân, trong lòng của anh ít nhiều có chút chột dạ, cho nên anh chỉ có thể dùng thói quen lạnh lùng che giấu sự chột dạ của mình. Không muốn liếc nhìn cô ta một cái nữa.

Duẫn Ngọc Hân nhìn anh, cuối cùng chịu không nổi sự tuyệt tình của anh, che miệng khóc chạy đi ra ngoài.

~~~~~~~~~

“Mẹ kiếp em chính là cha chết hay là mẹ chết đây, sao lại khóc thành như vậy!?” Trong phòng vệ sinh, an ủi một lúc lâu không chút hiệu quả Vương Văn Khiết nhịn không được quát.

Lâm Tử Hàn dùng ánh mắt đầy lệ nhìn chằm chằm chị, tức giận nói: “Chị coi như em chết cha là được rồi”. Dù sao người cha không lương tâm kia, nguyền rủa ông ta chết tuyệt không quá mức.

“Em lại rơi xuống một giọt nước mắt cho chị xem xem!” Vương Văn Khiết chỉ lên mũi cô mắng: “Tiểu nương ta sẽ cầm kéo đâm mi đến chết”.

Lâm Tử Hàn phút chốc thu hồi nước mắt, kinh khủng trừng mắt nhìn Vương Văn Khiết cầm kéo đặt lên tay cô. Tại sao lại có mệnh khổ như vậy, bị người ta vây xem biến thành kẻ trộm, ngón tay cũng sắp bị cắt đứt, khóc một chút còn phải lọt vào sự đe dọa của Vương Văn Khiết.

“Người ta đã lâu không khóc, không nghĩ tới lại nghiện như vậy thôi”. Cô vô tội lầm bầm mở miệng.

Vương Văn Khiết ném kéo vào thùng rác “Cạch” một tiếng, ném một chút giấy lên trên người cô, chịu hết nổi nói: “Em biết rõ cái con Duẫn Ngọc Hân kia không là cái thứ tốt đẹp gì, gặp người bên cạnh nó thì nên tránh xa một chút chứ? Mỗi một lần đều rõ ràng biết mà đâm đầu vào họng súng của nó như vậy, em lại không thể thông minh một chút sao?”

“Cô ta cố tình muốn đuổi em đi, em cẩn thận có ích lợi gì?” Hơn nữa chiếc nhẫn này, cô còn không kịp phản ứng, đã bị Lưu Tiểu Vân nhét vào tay rồi.

“Nói chung muốn ở lại chỗ này thì phải thận trọng, sau này cẩn thận một chút là được”.

“Biết sai rồi”. Lâm Tử Hàn rầu rĩ  lên tiếng.

“Biết sai? Em mỗi lần đều nói biết sai, làm sao lại không thấy em sửa sai chứ?” Vương Văn Khiết thóa mạ nói, nhìn một bộ dạng vô tình của cô, bỗng nhiên thần bí mà cười một cái, nhỏ giọng hỏi: “Aizz, viên kim cương kia thật lớn, là thật hay giả?”

“Em làm sao biết là thật hay giả, em cũng không nhìn”.

“Em chẳng phải đeo qua sao, cảm giác thế nào?” Vương Văn Khiết bà tám đánh giá cô.

“Vương Văn Khiết!” Lâm Tử Hàn nổi giận gầm lên một tiếng, bà tám này…!! Thực sự là tức chết cô!

Vương Văn Khiết bị tiếng gầm như thế của cô, thân thể đứng thẳng khôi phục lại bộ dáng nghiêm túc, nói: “Lau sạch nước mắt đi, trở về làm việc thôi”. Nói xong, quay người ra ngoài cửa phòng vệ sinh, khi đi ra quay người lại dùng ngón trỏ ấn cô một cái: “Đừng để cho chị nhìn thấy em khóc nữa, hận nhất loại không tiền đồ này, động một cái là khóc”.

Lâm Tử Hàn “ưhm” một tiếng, mở vòi nước, hất nước lên mặt lau nước mắt. Vừa rồi bị Duẫn Ngọc Hân tát bên má trái một cái, bắt đầu có chút sưng đỏ lên.

Khuôn mặt này của cô cũng thật xui xẻo, luôn bị Duẫn Ngọc Hân tát, nếu tiếp tục đứng ở Tiêu thị, sớm muộn cũng bị cô ta đánh cho nở hoa.

Chương sau hãy đợi để đọc cảnh em làm nũng với anh nha ^^

36 phản hồi to “[CVBT] – Chương 92: Phong ba nhẫn kim cương 3”

  1. A Tử 17/02/2011 lúc 15:32 #

    tem a!!!

  2. shela 17/02/2011 lúc 15:36 #

    ho ho tem

  3. shela 17/02/2011 lúc 15:37 #

    o o cham mot buoc

  4. mai ha 17/02/2011 lúc 15:38 #

    thanks

  5. schwar 17/02/2011 lúc 15:38 #

    ko ai lay ta lay phong bi va ruot lun

  6. NGUYỄN NGỌC NGHĨA 17/02/2011 lúc 15:39 #

    tks

  7. karacami 17/02/2011 lúc 15:45 #

    ss sì boi ngắn quá

  8. hoahoa 17/02/2011 lúc 16:01 #

    ngan wa
    thanks

  9. Mess 17/02/2011 lúc 16:07 #

    Hay wa.rat cho mong truyen ny.thanks.hjhj

  10. quynhmy 17/02/2011 lúc 16:16 #

    thks

  11. mộng 17/02/2011 lúc 16:24 #

    thanks ss

  12. todong91 17/02/2011 lúc 16:37 #

    thks nàng

  13. Ly 17/02/2011 lúc 16:47 #

    Thanks ss.uoc gj moj ngay ss om lap ra wan nuoc vai lan

  14. phuong nhi 17/02/2011 lúc 17:11 #

    em dang dinh back ra roi ma do cduoc cai cm cua nang nen lai tro vo . nang oi dung ngam dam bo nay nha

  15. Pandanus255 17/02/2011 lúc 17:19 #

    Thanks

  16. rynario 17/02/2011 lúc 18:56 #

    tks ss

  17. sunny799 17/02/2011 lúc 18:57 #

    Thanks Yuyu

  18. yumi 17/02/2011 lúc 19:09 #

    thanks

  19. chiisaikaze 17/02/2011 lúc 19:42 #

    thanks

  20. banhmikhet 17/02/2011 lúc 19:57 #

    thanks nàng

  21. Thanh Thanh 17/02/2011 lúc 19:59 #

    thanks…hehe

  22. that_la_nhat 17/02/2011 lúc 20:21 #

    thanks

  23. sun 17/02/2011 lúc 20:37 #

    thank ss1

  24. roseatetern 17/02/2011 lúc 20:55 #

    thanks

  25. tatonvb 17/02/2011 lúc 21:06 #

    Mong cho chuong sau cua ss. Thanks

  26. bebi 17/02/2011 lúc 21:06 #

    yu oi! ta tinh dc tam anh. thay kha giong mieu ta ve lam tu han. co anh nhan vat ko nang? ta muon ngam nang Lam. hehe. neu ko co, ta pm ta, ta gui anh, nang xem co hop ko. hjhj

  27. huongmai 17/02/2011 lúc 21:08 #

    thanks

  28. TuongVan 17/02/2011 lúc 22:06 #

    cam on nha

  29. pearlng 17/02/2011 lúc 23:29 #

    Hic, vẫn thắc mắc cũ, chị TH thich ai anh LP hay anh KP?

  30. mizu 18/02/2011 lúc 02:29 #

    chị ui em ko mún chờ đâu :(( em là em thích truyện này lắm lắm r đấy :((((((((

  31. hoho 18/02/2011 lúc 18:06 #

    thanks

  32. Nguyen Ngoc Bao 19/02/2011 lúc 04:12 #

    Thanks ban.

  33. socxanh 21/07/2011 lúc 14:48 #

    Thanks

  34. fanhnguyen 20/10/2011 lúc 14:44 #

    hixx

  35. Khanh03 28/11/2011 lúc 09:23 #

    Thanks

  36. koshomi 26/08/2012 lúc 21:26 #

    Bà Doãn gì đó hay tát vào mặt Lâm tỷ thế nhỉ

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: