[CVBT] – Chương 104 & 105

7 Th3

Hề hề, hai chương nhoa, hôm nay Yu giữ đúng lời hứa không nào ^^

Chương 104: Trúng kế 3

Cô phát thề, nhất định phải mau chóng giải câu đố này, anh ta và Tiêu Ký Phàm rốt cuộc đúng là cùng một người hay không, cô nhất định phải điều tra rõ ràng!

Lâm Tử Hàn lấy điện thoại di động ra, mới nhớ tới căn bản không có số điện thoại di động của Tiêu Ký Phàm, nếu không thử một lần thì không biết, sau khi suy nghĩ một chút, cô quyết định dùng một chiêu cuối cùng. [nhưng mà…, gậy ông đập lưng ông… :-D]

Đang vào lúc này, có người gõ cửa, đi vào là một vị người hầu tuổi còn trẻ, lễ phép mở miệng nói: “Lâm tiểu thư, tiên sinh nói, Lâm tiểu thư vẫn nên nằm trở về trên giường nghỉ đi thôi, đứng như thế không tốt cho chân”.

“Đáng ghét! Tên khốn nạn! Lại dám trêu chọc lão nương!” Lâm Tử Hàn căm giận mắng, nhìn Lãnh Phong ở phía vườn hoa, Lãnh Phong vừa lúc ngẩng đầu lên, chống lại con mắt giận dữ của cô, cười tà một tiếng quay mặt đi.

“Cho tôi một bộ áo ngủ, gợi cảm một chút” Trong giọng nói tràn đầy giận dữ, xem cô làm sao chỉnh lại anh! Không đem anh  lão yêu nghìn năm đánh cho biến trở về nguyên hình không được! *ế hế hế, cá móc câu*

Nữ hầu sửng sốt một chút, áy náy lắc đầu: “Xin lỗi, Lâm tiểu thư, ở đây chưa từng có người phụ nữ nào ở qua, tiên sinh cũng không phân phó qua phải chuẩn bị phòng cho phụ nữ”.

“Chết tiệt! Anh ta chưa từng chạm vào phụ nữ làm sao sống được? Rốt cuộc là vô năng hay là lãnh đạm đây!” Lại có thể ngay cả một bộ áo ngủ đều tìm không ra? Sắc mặt tiểu nữ hầu thoáng cái hồng tới bên tai, là vô năng hay là lãnh đạm cô ta không biết, cô ta chỉ biết là ở đây chưa từng có phụ nữ ở qua. Chỉ vị trước mắt này là người may mắn, thực sự là nói không sợ hãi thì không đúng!

Lâm Tử Hàn thấy cô ta đã bị lời của mình dọa cho giống như bị sét đánh, chịu hết nổi mà trợn trắng mắt, nếu như ném cô ta đến bên người Vương Văn Khiết và Tô Lâm Lâm, chỉ sợ không đến hai ngày cô ta ngay cả hài cốt cũng không còn.

“Chính cô luôn luôn ở  thôi? Cho mượn một bộ để mặc, sau đó tôi bảo Phong ca mua một tá cho cô”.

“Một tá?” Hai mắt tiểu nữ hầu tỏa ánh sáng nhìn chằm chằm cô, Lãnh Phong đồng ý mua quần áo cho mình, cô ta cũng đã rất vui mừng, còn  mua một tá?

Lâm Tử Hàn gật đầu: “Anh ta có cả đống tiền, không lấy của anh ta một  một số thì có lỗi với bản thân, mau đi đi”

Tiểu nữ hầu “A” một tiếng, thoải mái chạy đi ra, không được hai phút liền chạy trở về, trong tay hơn một bộ váy ngủ màu hồng đào.

“Đây là. . .” Lâm Tử Hàn lướt qua váy ngủ, làm một biểu tình thổ huyết, nói: “Đây là khiêu gợi? So với áo ngủ mùa đông của tôi còn bảo thủ hơn, thần thánh ơi, cô buổi tối đi ngủ còn phải đề phòng sắc lang sao?”

Tiểu nữ hầu xấu hổ cười cười: “Tôi có thói quen buổi tối mặc áo ngủ dày một chút, bởi vì tôi hay đạp chăn”

“Quên đi, quên đi, cứ như vậy thôi”

“Lâm tiểu thư, cô muốn áo ngủ làm cái gì?” Tiểu nữ hầu nhịn không được hỏi ra nghi hoặc trong lòng.

“Tắm” Quyến rũ đàn ông! Nửa câu sau cô không dám nói ra miệng, rất sợ vị tiểu muội ngây thơ này, nhìn áo ngủ trong tay một chút, quyến rũ? Haizzz. . .

“Tắm? Ban ngày ban mặt vì sao phải tắm?”

“Tôi. . . Tôi có thói quen một ngày tắm vài lần, hì hì. . .” Lâm Tử Hàn không muốn giải thích nhiều, xoay người đi đến phòng tắm.

“Lâm tiểu thư, phòng tắm ở bên cạnh” Tiểu nữ hầu hảo tâm  gọi một tiếng, chỉ vào phương hướng ngược lại.

Vãi mồ hôi! Không có việc gì làm gian phòng lớn như vậy để làm chi? Lâm Tử Hàn nói thầm ở trong lòng, xấu hổ  cười cười với tiểu nữ hầu, đi vào.

Nằm ở bồn tắm lớn như vậy, Lâm Tử Hàn thư thái nhắm mắt lại, hưởng thụ cảm giác tốt đẹp của nước ấm ở trên người, loại cuộc sống xa hoa này, cô đã có ba năm chưa từng hưởng qua, thật là rất hoài niệm nha!

Cho đến khi nước ấm bắt đầu lạnh lẽo, cô mới không tình nguyện mà đứng dậy, lau khô bọt nước trên người, mặc váy ngủ kín không kẽ hở kia.

Có lẽ là tắm đã lâu, Lâm Tử Hàn cảm thấy đầu có một trận choáng váng, đi ra phòng tắm ngã vào trên giường lớn, vốn dĩ chỉ là muốn nghỉ ngơi một chút là tốt rồi, kết quả bất tri bất giác ngủ mất.

Cũng không biết ngủ bao lâu, cảm giác trên cẳng chân có cái gì lành lạnh đang di chuyển, mới tỉnh lại, một góc giường lớn, Tiểu Thư Tuyết đang ngồi giữa một đống bút màu, huy động tay nhỏ bé vẽ tranh trên giấy.

Lâm Tử Hàn ngồi dậy từ trên giường , sau khi nhìn xung quanh bốn phía một chút, ý thức trong não bộ trở lại trước lúc ngủ, đúng rồi, cô không phải dự định đi quyến rũ Lãnh Phong sao? Làm sao mình lại ngủ chứ?

“Bảo bối, lão tặc kia đâu?”

“Lão tặc là gì?” Tiểu Thư Tuyết khó hiểu mà nhìn cô.

“Chính là chỉ người mời con ăn Sandwiches đó”. Lâm Tử Hàn không nhịn được mà giải thích, còn có ai ngoài tên trộm đây.

Tiểu Thư Tuyết “A” một tiếng, tiếp tục bắt tay vào vẽ nguệch ngoạc nói : “Chú Lãnh bị chú Nghị gọi đi, chú Lãnh nói chờ chú hết bận lại đi theo con”.

Lâm Tử Hàn cắn môi, suy nghĩ một chút sau đó đi ra khỏi phòng ngủ, sau bảy ngõ tám ngách cũng không tìm được chỗ nào là chỗ là có thể làm việc, thật vất vả mới tóm được một tiểu nữ hầu, kéo cô ta hỏi: “Xin hỏi Lãnh Phong ở nơi nào?”

“Tiên sinh ở phòng sách” Tiểu nữ hầu nói, sau đó đánh giá cô: “Lâm tiểu thư có thể không biết chứ? Phòng sách của tiên sinh là không cho bất luận kẻ nào tới gần”

“Tôi không tới gần, cô nói cho tôi biết ở đâu, tôi xa xa mà nhìn một cái là tốt rồi” Lâm Tử Hàn cười tủm tỉm nói. Nữ hầu suy nghĩ một chút, chỉ vào hành lang gấp khúc phía trước nói: “Từ nơi này đi thẳng, đến phòng cuối cùng là thấy”.

Lâm Tử Hàn gật đầu, đợi nữ hầu đi rồi, nhấc chân liền đi đến hướng phòng sách, cô mới mặc kệ cũng không thể tới gần được hay không.

Cửa phòng sách mở rộng ra, Lâm Tử Hàn thò đầu nhỏ len lén nhìn qua nhìn lại, bốn phía phòng sách đặt đầy máy vi tính, mỗi một chiếc đều đang vận hành.

Giữa phòng sách, Lãnh Phong đang  nhanh chóng  làm việc với laptop trên mặt bàn, Lâm Tử Hàn sững sờ  nhìn chằm chằm cả phòng đầy máy vi tính, trời ạ, anh ta là bán máy vi tính sao?

Chương 105: Trúng kế 4

Cho dù không ngẩng đầu, Lãnh Phong cũng có thể cảm giác được đến là ai trốn ở phía sau cửa, cũng không ngẩng đầu lên lạnh lùng mở miệng nói: “Đừng trốn, có chuyện gì nói thẳng”

Lâm Tử Hàn xấu hổ đi ra từ phía sau cửa, đứng ở giữa cửa, ngọt ngào gọi: “Anh Phong. . .” Tay nhỏ bé nắm vạt áo váy ngủ, nâng váy ngủ lên tới đầu gối.

Lãnh Phong bị giọng nói khác thường của cô khiến cho toàn thân nổi da gà, ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt dừng lại trên chân nhỏ trắng nõn thon dài của cô, dừng lại thật lâu.

Đáng ghét! Còn nhìn thì có ích lợi gì nha! Làm sao còn không tiến hành động tác bước tiếp theo? Lâm Tử Hàn  thầm nghĩ trong lòng, chẳng lẽ là chỉ lộ một chút như thế không để anh ta phát ra dục vọng sao?

Được rồi, lại hi sinh một chút nữa vậy, váy chậm rãi hướng lên trên, lộ ra bắp đùi càng thêm mê người, tiện thể mà bày ra một tư thế chêu trọc người khác.

Nếu như lần này anh ta còn không hành động, vậy anh ta thật sự lãnh đạm hoặc vô năng! ^^

Dường như qua một thế kỷ, lâu đến Lâm Tử Hàn đã không còn kiên nhẫn chờ đợi thêm nữa, ánh mắt của Lãnh Phong cuối cùng từ trên đùi của cô thu trở về, khẽ động khóe môi cười nhẹ một tiếng nói: “Bức tranh cũng không tồi”

Cái gì mà bức tranh cũng không tồi? Lâm Tử Hàn khó hiểu nhìn phía anh, vẻ mặt của anh làm sao lại đình trệ như vậy? Cúi đầu nhìn phía cặp đùi đẹp của mình, mặt trên chân nhỏ tuyết trắng, một con rùa bốn chân rất sống động khắc ở bên trên.

“Lâm Thư Tuyết!” Một tiếng hét dài tràn ra từ trong miệng cô, thân thể như lốc xoáy nhằm phía tên tiểu hỗn đản chết tiệt kia!

Vọt tới trước mặt Tiểu Thư Tuyết liền lấy hai tay bóp lên cổ của cô bé, loạng choạng, hét lớn: “Con là tiểu sát tinh! Tức chết mẹ mất!” Lại có thể  dám vẽ tranh con rùa trên người cô khi cô ngủ. Hại cô mất thể diện trước mặt Lãnh Phong!

Tiểu Thư Tuyết bị bóp đến nhất thời không thở nổi, lớn tiếng ho khan, Lâm Tử Hàn nghìn vạn lần một không muốn buông con bé ra. Nhìn thấy sự vô tội và mờ mịt trên mặt nó đã muốn thổ huyết!

“Chính con nhìn đi!” Lâm Tử Hàn một chân sải bước lên giường lớn, để cho con bé  thưởng thức kiệt tác của mình.

“Mẹ, có đẹp hay không?” Tiểu Thư Tuyết toe toét cười hì hì nhìn cô, vẻ mặt có bộ dạng đắc ý dào dạt. Người ta vẽ bức tranh đẹp như vậy, làm sao lại không khen người ta một chút chứ?

“Nhìn đẹp cái đầu con ấy! Nhiều giấy như vậy con không vẽ! Sao lại vẽ trên đùi mẹ!” Lâm Tử Hàn điên cuồng gào thét, lần thứ hai bóp lên cổ con bé.

“Cô muốn bóp chết nó sao?” Lãnh Phong cười lạnh ngăn tay cô, nói: “Cô rốt cuộc muốn làm cái gì? Nói thẳng không phải tốt hơn sao? Làm sao phải mệt mỏi dùng chiêu không lưu được như vậy?”

“Tôi. . . Tôi mới không muốn làm gì!” Mặt Lâm Tử Hàn nóng nảy, vội vàng giải thích.

“Vậy sao? Nói như vậy cô thật  sự để cho tôi thưởng thức bức tranh?” Lãnh Phong cười tà một tiếng, ôm lấy thân thể của cô đi đến phòng bên cạnh.

“Anh muốn làm gì?” Lâm Tử Hàn nghĩ mà sợ trừng mắt với anh, nhìn vẻ mặt của anh làm cho lòng người sợ hãi!

“Làm chuyện em muốn làm” Lãnh Phong dùng chân đóng sầm cửa lại, trực tiếp đi tới hướng giường lớn. Lâm Tử Hàn nôn nóng, tuy rằng đây là kết quả cô muốn, nhưng mà, chân chính tới giờ khắc này, cô sao lại khẩn trương như thế?

Cô không muốn làm chuyện gì, chỉ là muốn cởi quần áo của anh, sau đó xem vết thươngtrên lưng anh với dấu đỏ cô buổi tối ngày hôm trước cắn lên, không hơn, nhưng mà hiện tại nhìn vẻ mặt của anh, hình như không dự định muốn buông tha cho cô.

“Tôi không muốn làm chuyện gì! Thực sự không muốn…” Cô vội vàng giải thích, cô không nhìn không được sao? Chỉ cần thả cô đi ra ngoài, cô không muốn nhìn!

“Em vừa nãy không phải đang quyến rũ tôi sao? Bây giờ tôi cắn câu, em làm sao phải sợ?” Giọng nói tà mị vang ở bên tai, thân thể Lâm Tử Hàn bị để lên trên giường lớn, ngay sau đó là được thân thể nặng nề của Lãnh Phong đè lên.

“Tôi. . . Tôi không quyến rũ anh!” Lâm Tử Hàn một mặt giãy dụa, một mặt hét lên: “Người đâu cứu mạng! Lâm Thư Tuyết! Mau tới cứu mẹ của con. . . A . . .”

Hai tay của cô bị Lãnh Phong gắt gao khống chế, chỉ có thể giãy dụa  thân thể biểu thị kháng nghị của mình, Lãnh Phong hạ xuống những nụ hôn nguyên sơ như mưa xối xả trên mặt của cô, cổ cô. . .

Bình tĩnh, bình tĩnh! Chân tướng ngay trước mắt, Lâm Tử Hàn  căn dặn bản thân ở trong lòng, bắt đầu thả lỏng thần kinh khẩn trương, đại não đã ở  trạng thái thiếu dưỡng khí khôi phục lại.

Nụ hôn của anh cực nóng mà điên cuồng, hỗn loạn đến Lâm Tử Hàn sợ run liên tục, trong cơ thể có một cỗ dị dạng gì đó đang cuồn cuộn lưu động. Ý thức đang  giãy dụa quanh mơ hồ và thanh tỉnh, qua nhiều năm như vậy cô đều “Thủ thân như ngọc”, vừa kinh vừa sợ đối với chuyện tiếp theo phải xảy ra.

Lúc trước khi làm loại chuyện này cùng con vịt kia, cô ngoại trừ cảm giác được đau đớn ra, ngay cả cảm giác gì cũng không có. . .

Bàn tay lớn của Lãnh Phong phủ lên quần áo trên thân thể của cô, cuối cùng dừng lại tại ngực của cô, nhẹ nhàng mà đụng chạm. Lâm Tử Hàn bị loại cảm giác như điện giật này làm cho bừng tỉnh, mạnh mẽ đẩy anh ra ngồi dậy.

“Làm sao vậy?” Anh ngồi dậy theo, hôn bên tai cô.

“Chân tôi ngứa” Lâm Tử Hàn hắc hắc cười gượng,  đưa tay gãi chân, gãi sau một lúc giả tạo cười duyên ôm cổ của anh, ngọt ngào mở miệng nói: “Chúng ta làm lại”.

Lãnh Phong cười nhẹ một tiếng, tiếp tục hôn lên thân thể của cô, bàn tay lớn tìm kiếm cổ áo của cô, từng nút áo ngủ được anh cởi ra.

Lâm Tử Hàn học theo đưa tay cởi nút áo của anh, tim đập dồn dập, không biết là bởi vì Lãnh Phong khiêu khích hay là vì chân tướng sắp xuất hiện ở trước mắt.

Nếu như bọn họ là cùng một người? Làm sao bây giờ? Nếu như không phải cùng một người, làm sao bây giờ? Đang như đi vào cõi thần tiên, Lãnh Phong đã  cởi cúc áo của cô ra hoàn toàn, bàn tay lớn cũng di chuyển đến bộ ngực của cô.

Vãi mồ hôi! Động tác nhanh như vậy! Lâm Tử Hàn khẽ nguyền rủa một tiếng, cô chẳng qua mới cởi một cúc áo của anh, anh lại có thể cởi ra toàn bộ cúc áo của mình.

“A! Chân ngứa!” Lâm Tử Hàn lớn tiếng kêu lên tại lúc anh muốn bước vào động tác tiếp theo.

=]] làm chương này vừa buồn cười vừa hồi hộp. Hơn nữa chị Cầm lại Biết-dừng-ở-những- đoạn-nên-dừng, tks chị Cầm nha, ka ka ka, Yu lượn đi ngủ đây a~~~~~

49 phản hồi to “[CVBT] – Chương 104 & 105”

  1. mộng 07/03/2011 lúc 22:16 #

    tem

  2. ●±‡±● rynario ●±‡±● 07/03/2011 lúc 22:17 #

    tks ss

  3. namtuocbongdem 07/03/2011 lúc 22:17 #

    tem:x

    • namtuocbongdem 07/03/2011 lúc 22:18 #

      hụt tem :((
      thanks nàng 😡 :*

  4. Ngọc Hiếu 07/03/2011 lúc 22:17 #

    tem

  5. nhoxchip5212 07/03/2011 lúc 22:18 #

    Thanks!

  6. hoahoa 07/03/2011 lúc 22:24 #

    thanks

  7. roseatetern 07/03/2011 lúc 22:28 #

    tại nàng mà ta chết
    chết vì cười

  8. anina 07/03/2011 lúc 22:30 #

    =)) =)) =)) cuoi lan lon ma cuoi =)) =)) =))
    thanks nang Yu nhieu nha
    iu nang nhiu thiet nhiu

  9. mjka 07/03/2011 lúc 22:33 #

    >:D< ôi ss thật là đáng iu =)) =))

  10. Ly 07/03/2011 lúc 22:33 #

    Thanks ss

  11. huongmai 07/03/2011 lúc 22:35 #

    thanks nàng nhiều

  12. that_la_nhat 07/03/2011 lúc 22:39 #

    thanks!^^
    yu đáng iu

  13. Pandanus255 07/03/2011 lúc 22:41 #

    Thanks

  14. sophje_ly 07/03/2011 lúc 22:44 #

    thanks ss nhìu,e bị bấn cái chương này,hồi hộp theo từng cái cúc áo lun..keke

  15. Nguyen Ngoc Bao 07/03/2011 lúc 22:59 #

    Tieu Thu Tuyet de thuong qua. Doc cuoi chet duoc. Thanks ban.

  16. dai duong 07/03/2011 lúc 23:11 #

    tk. chan sao ngua lam the? sao ma lam ziec dc chaj. chap sau co h ko thia?

  17. Rain and tears 07/03/2011 lúc 23:15 #

    Hahaha. Tieu thu tuyet hay that. Ban dung me minh. Ko them giup

  18. kiukiuxinh 07/03/2011 lúc 23:20 #

    haha cười chết có được gọi là hi sinh ko nhỉ . haha thank nàng nha. 8/3 vui vẻ

  19. meomeo 07/03/2011 lúc 23:31 #

    lai ko canh dc tem, ta han.ta han.ta han.

  20. lazy 07/03/2011 lúc 23:38 #

    thanks nang

  21. hang pham 07/03/2011 lúc 23:44 #

    chi Yu doc qua, kien quye doi den cuoi ngay moi post truyen
    truyen nay ngay cang hoi hop gay can moi so chu
    thank chi nhiu

  22. meomeo 07/03/2011 lúc 23:47 #

    tiep di nang oi, sao lai dung ngay doan hap dan vay, lam ta them` nho~ dai~

  23. Sophie Nguyễn 08/03/2011 lúc 00:04 #

    Bun cuoj wa.thanks Yu nha.iu nang *chut chut*

  24. hachi 08/03/2011 lúc 00:31 #

    chân ngứa =)) =))
    lí do thật chính đáng =))

  25. Cún Con 08/03/2011 lúc 00:58 #

    thanks

  26. nobita 08/03/2011 lúc 02:43 #

    *a,chân ngứa*, cái này hữu dụng nha!nhặt lấy,đem về cất!

  27. Leejim 08/03/2011 lúc 06:13 #

    A a, bé tiểu thư tuyết đág yêu quá, mà H có bị hụt k a?

  28. schwar 08/03/2011 lúc 07:51 #

    Em này thật là, so cứ kêu ca mãi vậy chứ, yên cho Phong ca hành động…kekeke

  29. thanh dan 08/03/2011 lúc 08:43 #

    thanks nhiu

  30. todong91 08/03/2011 lúc 08:47 #

    thks nàng

  31. minhanh_09 08/03/2011 lúc 09:08 #

    haha..sặc chết mất…đúng là cắt đúng đoạn cần cắt.thanks

  32. ViVi 08/03/2011 lúc 10:01 #

    tks Nang! Happy 8/3

  33. Hạnh Chie 08/03/2011 lúc 10:33 #

    Hay quá! Hay ko chịu nổi! Chẹp…. Ước gì nàng chỉ post truyện này thôi… Để 1 ngày mấy chương luôn :”> Hí hí…

  34. onyx271 08/03/2011 lúc 11:15 #

    Hi, chuc nang 8/3 vui ve

  35. tanpo 08/03/2011 lúc 11:25 #

    yeu ss the,thanks s

  36. banhmikhet 08/03/2011 lúc 12:01 #

    thanks nàng nhé

  37. toriki 08/03/2011 lúc 12:10 #

    chuc chi 8/3 zui ze manh phe! co nhieu tg post truyen cho may em doc!!

  38. gachoi 08/03/2011 lúc 13:18 #

    Ha ha ha, chet cuoi. Troi oi, muon doc chuong sau qua di. Cam on nang nhe. 8/3 vui ve

  39. haru21011 08/03/2011 lúc 14:05 #

    thanks

  40. hoho 08/03/2011 lúc 17:01 #

    mac cuoi wa,sap den rui,thanks ban,dc doc mot luc may tap ,iu ban lam lam.chuc ban ngay 8/3 vui ve,nhan dc nhiu wa nha

  41. Thanh Thanh 09/03/2011 lúc 12:30 #

    zui wá…thanks

  42. socxanh 21/07/2011 lúc 15:48 #

    Đến chết vì cười mất thôi.

  43. soi89 03/08/2011 lúc 01:58 #

    2 anh chị này hài pà cố 😀
    Thanks bạn ^^

  44. fanhnguyen 20/10/2011 lúc 16:14 #

    chết cười với chị TH này..hú hú..thks

  45. Khanh03 28/11/2011 lúc 12:20 #

    Thanks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: