[NYTGN] – Chương 1.1

29 Th3

Vâng, sau bao nhiêu ngày lôi hàng ra dụ bà con, Yu đã chính thức mần bộ Người yêu thích giả ngốc, một tràng pháo tay cho Yu nào *clap clap*

Chương 1.1

Đẹp, đẹp đến quá mức!

Lâm tổng há hốc mồm nhìn, nước miếng sắp chảy xuống.

Giám đốc Ngô cũng bị  mỹ nhân mặc bộ đồ Chanel trước mắt điện giật đến xương nhũn gân mềm, choáng váng.

Bên trong phòng họp, đại biểu có mười gã đàn ông, có chín gã đã quỳ gối trước phong thái của tổ trưởng thiết kế Úy Nhân Nhân Công ty quảng cáo V.J.

A? Mười tên có chín gã, gã ngoại lệ duy nhất kia là ai!?

Bàn họp dài lớn như thế, gã đàn ông im miệng không nói ngồi ở góc. Anh ta có bả vai rộng và mái tóc đen nhánh, mắt một mí hẹp dài, sống mũi cao thẳng, đôi môi kiên nghị. Gương mặt của anh ta có nét của người châu Á, có một chút tà khí, nhưng anh tuấn phi phàm. Cả người anh ta phát ra một loại khí chất lạnh lùng xa cách, giống như Ma Pháp Sư thần bí tới từ thời xa xưa, mà trên âu phục phẳng phiu, thân thể cao to khỏe mạnh thật giống như tràn đầy sức mạnh. Khí chất tuấn mị riêng biệt như vậy, giống như cất giấu một khối bí mật, hiện lên ánh sáng trong suốt của hắc ngọc, làm cho người ta không nhịn được nhiều liếc mắt nhìn.

Anh ta đang buông mắt nghiên cứu đề án quảng cáo, biểu tình trầm tĩnh tựa như thế giới ngủ say dưới cái nhìn chăm chú của anh ta. Anh ta là kỹ sư nghiên cứu thiết kế tập đoàn Thập Phương, Cảnh Chi Giới. Đủ để sánh ngang với vóc người tiêu chuẩn của nam người mẫu, ngũ quan đường viền khắc sâu, bề ngoài xuất sắc, làm anh ta luôn luôn không thiếu mỹ nữ theo đuổi, hoặc là chính là bởi vì như thế, anh ta miễn dịch với cặp mắt siêu cường phóng quang điện kia của Úy Nhân Nhân. Anh ta là người đàn ông duy nhất còn có thể tỉnh táo lắng nghe phương án thiết kế.

Nhân Nhân đi đôi giầy đỏ cao năm phân, vẻ mặt hồng hào, ăn nói lanh lợi rõ ràng, mỉm cười trình bày phương án thiết kế.

“… Đây chính là phương án thiết kế chúng tôi hợp tác cùng các vị, phương diện hợp đồng…”

Ánh mặt trời xuyên thấu qua cửa sổ, trước ánh sáng mặt trời, Nhân Nhân hoàn mỹ không chê vào đâu được. Như muốn chuẩn xác hình dung cô đẹp đến trình độ gì, đó chỉ có bốn chữ, vũ trụ vô địch!

Nếu hình dung cô giơ tay nhấc chân ưu nhã gợi cảm đến cảnh giới gì? Cũng chỉ có bốn chữ, vô tiền tuyệt hậu [1]!

Tỷ lệ vóc người hoàn mỹ, trang phục vô cùng thời thượng gợi cảm xinh đẹp, cộng thêm từ nhỏ tập khiêu vũ, cô chầm chậm nhẹ nhàng hỏi, tràn đầy tự tin cùng ưu mỹ. Mỗi một ánh mắt của cô, mỗi một bước đi, mỗi một nụ cười… ㄏㄡ`! Ông trời, đó thật sự là, thật sự là… Hoàn mỹ đến kinh thế hãi tục! Úy Nhân Nhân chỉ phóng ra  một chút điện chưa được một giây thì…

Nhân Nhân  mừng thầm trong lòng, chớp chớp mắt, nhìn biểu tình si ngốc của chúng nam nhân đã nói rõ hết thảy. Hiển nhiên, cô đã phóng điện chư vị ông chủ lớn  biến thành ngu ngốc rồi. Thật là nghiệp chướng, mỗi lần đều mê hoặc các đấng mày râu  đến xoay vòng vòng. Cô nở nụ cười xán lạn, ánh mắt đắc ý liếc về phía góc bàn dài, thoáng chốc nụ cười cứng đờ, ánh mắt mỹ lệ hiện lên vẻ kinh ngạc, đồng tử co rụt lại ——

Cái gì chứ!? Mọi người đều vì cô mà khuynh tâm, nhưng lại còn có người cúi đầu nghiên cứu hợp đồng? Đè nén rung động dưới đáy lòng xuống, Nhân Nhân chấn định thần sắc hắng giọng, tiếp tục giới thiệu hợp đồng, âm thầm nghiêng mắt nhìn một cái bảng tên trên bàn của người nọ —— Thập Phương Cảnh Chi Giới?

Nhân Nhân đứng lên phát công, tư thái quyến rũ mà gẩy gẩy tóc dài, không trung nhất thời tràn ngập mùi hương của cô. Lan tỏa ra khiến chúng nam nhân nhất trí chắp tay trước ngực hít một hơi thật sâu, người kia quả thật là báu vật trời sinh, nhưng Cảnh Chi Giới này vẫn không ngẩng đầu!

Không nhìn cô? Anh ta thế mà lại không nhìn cô? Nhân Nhân chớp chớp lông mi dày dài,  rùng mình trong lòng, lập tức nghĩ tới câu giải thích hợp lý —— anh ta có biểu tình nghiêm khắc lạnh lùng thật ra là vì che giấu tình cảm dâng trào đối với cô, anh ta nhất định trời sinh tính xấu hổ, không dám quang minh chính đại nhìn mỹ nữ. Ha ha ha, nhất định là như vậy.

Úy Nhân Nhân rất tin không có một người đàn ông có thể tránh được mị lực của mình, cô  rất có tự tinvới mình, tự tin đến cô nhận định ai không yêu cô chính là GAY.

Ở trong lĩnh vực tình yêu, cô là nữ hoàng cao cao tại thượng, đàn ông theo đuổi cô xếp thành hàng dài; đàn ông bị cô cự tuyệt, xác chết khắp nơi.

Trong ánh mắt hâm mộ của đàn ông, Úy Nhân Nhân là một ngôi sao sáng chói, vĩnh viễn không rơi xuống, rất khó nắm giữ, chỉ có thể nhìn xa, một ngôi sao tuyệt mỹ cao quý.

Chỉ tốn một giờ, Nhân Nhân đã ký được hợp đồng.

Đi ra khỏi phòng họp, cô suy tư chút nữa phải ứng phó sao với lời mời của những gã đàn ông theo đuổi, vở kịch tuồng này không có một lần ngoại lệ. Quả nhiên ——

“Úy tiểu thư!” Có người đuổi theo.

“Sao?” Nhân Nhân từ từ quay đầu lại cười một tiếng, chớp chớp mắt. “Ồ, Lâm Đổng, có chuyện gì?” Đối phó với đàn ông chính là phải ôn nhu như nước, việc này cô am hiểu. Làm như một người thâm niên quảng cáo, tuyệt không có thể đắc tội với ông chủ lớn.

Lâm Đổng vừa nghe thấy tiếng nói nũng nịu kia lập tức xương nhũn gân mềm, không nói lời nào, lập tức xuất hiện quốc ngữ Đài Loan.

“Thỉnh thoảng… Thỉnh thoảng muốn mời Úy tiểu thư… Ăn… Ăn cơm…” Lâm Đổng bị một đôi mắt đẹp mê người của cô nhìn tới mặt đỏ tới mang tai.

Đàn ông vì cô mà có bộ dáng chân tay luống cuống Nhân Nhân sớm thành thói quen, cô mỉm cười. Đây đúng là vinh hạnh của tôi” Cô mang cái thang kiên cố cho Lâm Đổng xuống. “Tôi vô cùng vui sướng, aizz, thật không đúng dịp, nhưng đúng là ~~ tôi hôm nay phải làm thêm giờ” Dịu dàng lễ phép mà từ chối.

Lâm Đổng đưa  danh thiếp của mình. “Thời gian nào cũng được, thỉnh thoảng gọi điện thoại nhé”

Nhân Nhân lộ ra chiêu bài nụ cười tiêu chuẩn, vẻ mặt thành khẩn.

Cô làm như trân quý cẩn thận nhận lấy. “Được” Được cái đầu to của ông ấy! Già còn không xấu hổ, đều có vợ xinh đẹp như thế! Nhân Nhân tiếp tục bước đi, nhưng lập tức lại có người đuổi theo hẹn cô.

“Úy tiểu thư…”

“Sao?” Nhân Nhân dừng bước, đứng tại chỗ, quay đầu nhìn lại mỉm cười làm mê hoặc chúng sinh, lại một lần nữa  tống đi lời mời một vị ông chủ khác. Aizz, thật phiền!

Trải qua mấy lần trắc trở thật vất vả mới thuận lợi xuống lầu, tiến bước đến đại sảnh. Lúc này trên tay Nhân Nhân đã có chín cái danh thiếp, không có một ai thoát khỏi mị lực của cô. Chờ một chút —— chín cái?

Nhân Nhân nhíu chặt mi tâm, không thể nào, còn lọt một gã! Là gã nhà thiết kế phầm mềm sao? Không, thể, nào! Khuôn mặt mỹ lệ của Nhân Nhân hiện lên một tia hoang mang.

Cô không phải là thật sự thích cùng những gã đàn ông kia ước hẹn ăn cơm, nhưng mà, đây là lần đầu tiên, cô trang điểm lộng lẫy tham dự cuộc họp lại có người không động tâm với cô! Điều này sao có thể? Anh ta đối vơi  mị lực của cô thì làm như không thấy, không có chút hành động nào?

Nhân Nhân hoang mang, đi về phía cửa lớn, vừa hồi tưởng lấy bộ dáng của Cảnh Chi Giới, anh ta mặc bộ âu phục của Yohji Yamamoto màu đen, dung mạo anh tuấn văn nhã, tuấn mỹ quả thực giống như nam người mẫu trên trong tạp chí. A, khóe môi mỹ lệ của Nhân Nhân lộ ra vẻ cười nhạt. Hừ hừ, khẳng định là đồng tính luyến ái, đồng tính luyến ái phần lớn đều rất đẹp trai, cũng rất thích trang hoàng cho bản thân. Đang lúc Nhân Nhân nghĩ như thế ——

“Úy tiểu thư” Gã đàn ông thứ mười lúc Nhân Nhân đẩy cửa thì gọi cô.

Thoáng chốc trong lòng Nhân Nhân như nở hoa, hãy nói đi, ai có thể ngăn cản mị lực của cô? Ha ha ha ha ha ha, tới đi, tới đi! Tới đi!

Nhân Nhân ưu nhã quay người lại cười một tiếng, thủy mâu linh động, phóng điện siêu cường.

“Sao?” Cô giả bộ hoang mang. Ánh mắt còn cố ý lộ vẻ mờ ảo. Ta phóng điện điện chết mi!

Cảnh Chi Giới bình tĩnh nhìn lại cô, con ngươi đen thâm thúy  ma mị gợi cảm, điện lực của anh ta tựa hồ  ngang nhau với lực lượng của Nhân Nhân . Thần sắc anh ta trấn định, phong thái tuấn mị, ưu nhã mà đưa ra lời mời.

“Úy tiểu thư, xin hỏi tối nay…” Còn chưa nói hết Nhân Nhân đã sáng tỏ tự động nói tiếp.

“Cảnh tiên sinh, thật vui khi được anh hẹn tôi ăn cơm. Aizz, thật là không khéo. Tôi hôm nay phải làm thêm giờ…” Quả nhiên là muốn mời cô ăn cơm! Ha ha ha ha, trong lòng Nhân Nhân vang lên tiếng kèn thắng lợi.

Cảnh Chi Giới nghe xong nhếch mi, khóe miệng hiện lên một nụ cười giễu cợt. Anh hứng thú mà tập trung liếc nhìn cô một cái, cười nhẹ ho khan, quay đầu lắc đầu với người đàn ông bên tường, tiếp theo quay đầu lại đánh giá cô. Ánh mắt anh hứng thú dạt dào, môi mỏng khẽ nhếch lên, biếng nhác mở miệng: “Ưm… Tôi nghĩ cô hiểu lầm” Anh nhìn nét mặt của cô giống như đang nhìn chuyện buồn cười nhất.

Thoáng chốc, Úy Nhân Nhân lạnh cả sống lưng, da đầu tê dại. Cô sẽ không phải là…

“Úy tiểu thư” Anh mỉm cười nói. “Tôi là giúp vị tiên sinh kia hỏi, anh ta xin tôi làm người giới thiệu. Cô có muốn đi tới trước mặt anh ta từ chối hay không?” Anh cười đến rất đáng giận, tiếng nói hùng hậu hàm chứa ý cười, nhìn cô trong nháy mắt mặt đỏ như lửa, bộ dáng đáng yêu kia làm nụ cười của anh càng đậm hơn.

Sấm sét giữa trời quang! Nhân Nhân hoàn mỹ nhất thế giới trong nháy mắt bị hủy diệt.

Cô cố giữ vững sự bình tĩnh giả bộ mình mới vừa rồi cái gì cũng không nói, đáng tiếc vết đỏ ửng trên má tiết lộ cảm xúc chân chính của cô. “Đó…” Cô “Đó” vô cùng vân đạm phong tình, song ánh mắt đen láy sắc bén của anh phảng phất có thể xem thấu cô. “Tôi bây giờ sẽ đi tới nói rõ ràng với anh ta” Cô lập tức cất bước rời đi, xấu hổ đến tim đập như nổi trống, vang lên như muốn đi tìm cái chết.

Mà khi Nhân Nhân khéo léo từ chối, gã đàn ông kia hại cô xấu hổ, cô xoay người, ở đại sảnh đã không thấy bóng dáng Cảnh Chi Giới. Cô nói không rõ tâm tình bây giờ, chỉ cảm thấy trong lòng có một chút buồn bực.

======= ////….\\\\ =======

Dòng người làm việc chăm chỉ đến tan ca, sóng người rộn ràng, hoàng hôn nhuộm khắp phố dài tươi đẹp.

Trong đám người, nhịp bước của Nhân Nhân nhanh chóng gọn gàng, gót giầy vang dội quyết đoán gõ lên con đường gạch đỏ, cô kéo sợi tóc trên mặt, thuận tiện đánh giá một chút trang phục và trang sức trên người —— áo sơ mi tơ tằm màu hồng phấn, váy ngắn Chanel model màu cam, một thân trang phục model hoàn mỹ trang nhã gợi cảm, cộng thêm kỹ xảo trang điểm không gì sánh kịp của cô, còn có đường viền ngũ quan rất sâu sắc và cử chỉ mê người, cô nghĩ không ra, gã Cảnh Chi Giới kia sao lại không có chút phản ứng nào!? Aizz, hại cô có chút thất bại nho nhỏ.

Lúc này bên đường một trận xôn xao, Nhân Nhân ghé mắt, oa! Cô kinh sợ ngừng bước, túm chặt ví da Chanel, mở to mắt.

Một gã tráng hán đang đuổi đánh phụ nữ, người đi đường sợ phiền phức toàn bộ dạt sang hai bên. Gã đàn ông kia nhai trầu nói tục, vừa nhục mạ vừa đạp đánh người phụ nữ, người phụ nữ thì thét chói tai liên tục chạy cho hắn đuổi theo.

Dám đánh phụ nữ!? Ầm! Lửa giận hừng hực thiêu đốt, Úy Nhân Nhân lập tức hóa thân làm chiến sĩ chính nghĩa, không chút do dự, chạy tiến lên. “Dừng tay!” Ngăn trước mặt thím kia, Nhân Nhân chỉ vào gã đàn ông gầm thét. “Ông là súc sinh à? Đánh phụ nữ!?” Cô ghét nhất loại chuyện như vậy.

“×!” Gã đàn ông vung tay đấm, tàn bạo mà cảnh cáo. “Bà tám thối tha, tao dạy dỗ vợ tao liên quan đến mày đánh rắm?” Nói xong đẩy người phụ nữ núp sau Nhân Nhân ra ngoài, người phụ nữ thét chói tai, Nhân Nhân ra sức kéo bà thím kia  về, gã đàn ông tức giận điên rồi, vung nắm đấm rõ ràng dứt khoát hướng phía Nhân Nhân ——

Quần chúng đứng ngoài quan sát sợ đến thét chói tai, mắt thấy nắm đấm thô bạo sẽ phải chạm vào khuôn mặt non mịn của Nhân Nhân, trong hỗn loạn, chỉ thấy Nhân Nhân có động tác khom người xuống, tựa như biểu diễn kỹ năng đặc biệt.

Cái gì đó? Mọi người há hốc mồm, nhưng thấy cô mặc quần áo, trang sức hàng hiệu, dáng vẻ mảnh khảnh, thân thể nhẹ nhàng ngã về sau, hai tay chống đỡ mặt đất, eo nhỏ nhắn dẻo dai đến khó tin, thành công tránh được nắm đấm.

Ha ha ha, việc này toàn bộ nhờ vào cô từ nhỏ tập ba lê luyện được sức eo rất tốt. Mà càng làm mọi người khiếp sợ chính là phản ứng của cô, nhanh nhẹn khom lưng đồng thời chân dài của Nhân Nhân nhấc lên, giày cao gót nhọn hoắt hàng hiệu không nghiêng không lệch đá lên gã đàng ông thối bụng phệ, còn dùng sức xoáy gót giầy một chút. “Xoáy xoáy xoáy”!

“A ——” Gã đàn ông đau đến ôm bụng kêu rên, nói lời thô tục liên tục .

Nhân Nhân ưu nhã đứng dậy, vỗ vỗ bụi trên tay, ôm bà thím đang khóc kia, cô lướt nhẹ qua sợi tóc rối loạn, tựa như nữ anh hùng hỏi bà thím: “Có muốn báo cảnh sát hay không? Bác tốt nhất lập tức đi kiểm tra vết thương, cầm giấy kiểm tra vết thương có thể làm đơn xin ly hôn…”

Bỗng nhiên quần chúng lại thét chói tai, Nhân Nhân nghiêm mặt. A, sau lưng có sát khí!? Mãnh liệt quay đầu lại, chỉ thấy một nắm đấm như bánh bao to, Nhân Nhân tránh khỏi nắm đấm, lại bị đạp một cước, hại cô ngã xuống đất. Ngã nhào khiến  một chiếc giày cao gót trượt ra khỏi bàn chân cô, oa!

Việc này thực sự hơi quá đáng! Nhân Nhân chống đỡ thân thể, đột nhiên ôm đầu kêu gào, tựa như đến ngày tận thế, càng giống như nhìn thấy khủng long Jurassic hiện thân,  sét đánh giật mình hét: “Trời ơi —— A —— đồ Chanel của tôi ——” Cô bám lấy chiếc váy rách một vệt, đau lòng, bây giờ, cô, rất, muốn, giết, người!

“Oa ha ha ha ha ha!” Gã đàn ông đắc ý ở sau lưng cô cười điên cuồng. “Bà tám thối tha, ×××!” Rồi lại đi đánh vợ của hắn.

Nhân Nhân ôm đầu, tiêu máu trong lòng . Tóc của cô rối loạn, bộ đồ dày công phối hợp ô uế, váy Chanel yêu dấu mới mua hai ngày thì tử trận, càng đừng nói đến vết bầm tím do bị hắn đá ở bắp chân, cô run rẩy, trong lồng ngực dấy lên ngọn lửa giận hừng hực giận, Vương, bát, đản, kia!

ㄏㄡ`! Cô quyết tâm vứt bỏ hình tượng, không đếm xỉa đến. Cô mở túi xách lấy ra vũ khí bí mật của mình, chậm rãi đứng lên, túm lấy vũ khí bí mật đuổi theo gã đàn ông kia. “Mi, phải, chết, que điện phòng thân!” Nhân Nhân rống ấn chốt mở, que điện phát ra tia sáng xanh. Cô giày cũng không lấy, đi cà nhắc đánh về phía hắn. “Ta điện chết mi!”

Sức mạnh báo thù của phụ nữ thật “đáng” sợ, gã đàn ông bị làm cho sợ đến thẳng tắp lùi xuống, Nhân Nhân đằng đằng sát khí vội vàng đuổi theo, mắt thấy sẽ thành công mà cho hắn một “Điện quang thạch hỏa” thì ——

Đinh! Nhân Nhân bỗng nhiên dừng bước, kiều nhan thịnh nộ hiện lên vẻ sợ hãi, thiếu chút nữa sợ đến ngã nhào.

Trời ạ!? Cô trừng thẳng ánh mắt mỹ lệ, kinh hãi mà cười toe toét. Xa… Xa xa kia có một người đàn ông phong thái tuấn mị chậm rãi mà đến, không phải là đại soái ca Cảnh Chi Giới vừa nãy sao? A A ~~ hình tượng của tôi! Sắc mặt Nhân Nhân trắng nhợt, que điện  rơi xuống từ trong tay.

Que điện giật rơi xuống lại bị gã đàn ông thối kia ngay lập tức đón lấy, mọi người kinh hãi. A hả? Thảm thảm thảm, điều này thảm chết. Bây giờ Úy Nhân Nhân không chỉ là sắc mặt trắng bệch mà thôi, mà là xanh mét. Nhưng thấy kẻ địch đón lấy vũ khí bí mật của mình, Nhân Nhân mãnh liệt hít một hơi, tính mạng trước mắt, cũng không dám bận tâm đến hình tượng gì nữa, trộm nhìn tuấn nam, lập tức cạch cạch cạch liền lùi lại vài bước. Trừng mắt gã đàn ông thối trước mắt đắc ý cười hung ác, từng bước tiến tới gần, Nhân Nhân túm túi xách  ở trước ngực phòng thân, suy yếu mà trực tiếp đổ mồ hôi lạnh.

A A ~~ Cô mua chính là que điện có điện áp mạnh nhất, bị điện giật một cái thì xong đời …

Gã đàn ông hừ hừ mà tiến tới gần cô, đem que điện đang kêu lên xẹt xẹt, nghĩ đến làn da mỹ lệ của mình lưu lại vết sẹo cháy sém, Nhân Nhân trợn mắt —— không!

Tình thế nghịch chuyển lớn, quần chúng che mặt, không đành lòng nhìn xuống. Hiện trường một mảnh tĩnh mịch, không khí khẩn trương, mọi người phỏng đoán đến trình diễn hình ảnh đẫm máu, không khỏi run rẩy theo Úy Nhân Nhân.

Hừ hừ hừ hừ, gã đàn ông xiết chặt que điện, dòng điện vang lên một tiếng xèn xẹt, hắn đắc ý cười hung ác với Nhân Nhân.

“×! Tao xem mày còn thối cái gì? Con đàn bà chết tiệt, dám điện giật tao? Nhìn xem bố mày hôm nay sửa chữa mày như thế nào!”

Lúc này, Nhân Nhân vô cùng thức thời mà dịu giọng xuống, cũng nặn ra nụ cười thiện ý, mặc dù nụ cười này thật sự vô cùng miễn cưỡng cứng ngắc.

“Này… Vị tiên sinh này… Ông không thể cầm thứ đồ đó, đưa… đưa cho tôi… Có được không?”

Đưa cái rắm! Mắt gã đàn ông lộ ra hung quang, muốn báo thù một cú đá. “Tao phóng điện ~~” xuất thủ hướng que điện về phía trên người Nhân Nhân thăm hỏi ——

“A!” Nhân Nhân ném túi xách che mặt ngồi xổm xuống. A, mẹ ơi ——

“A!” Người đứng bên ngoài cũng kinh hãi mà đứng một chỗ, toàn bộ nhắm mắt lại không dám nhìn. Thật “đáng” sợ!

“A a a a a ~~” Tiếng kêu rên thô lỗ vang lên. Đau quá đi!

Chờ một chút, tiếng kêu này? Nhân Nhân nhìn ra ngoài từ giữa khe hở khuôn mặt đang che kín , Hả? Hả!? Hả! Cô mở to mắt, không thể tin được tình huống quỷ dị trước mắt này.

Tay gã đàn ông thối cầm que điện bị một bàn tay khác hung hăng bóp, dù sao chẳng qua là bóp mà thôi, Nhân Nhân lại nghe thấy tiếng xương gãy, gã đàn ông thối nhất thời đau đến chân mềm quỳ xuống đất kêu rên.

“Buông… Buông tay… A… Đau…” Mới vừa rồi còn trừng mắt dựng ngược mắng Nhân Nhân, lúc này ngược lại kêu đến ẻo lả.

Tầm mắt Nhân Nhân nhìn lên, nhìn thấy một khuôn mặt tuấn mị mê người. Cảnh Chi Giới cầm tay gã đàn ông thối do đau đớn mà ngồi xổm xuống, ánh mắt bình tĩnh nhìn lại Nhân Nhân. Vẻ mặt của anh ta rất ung dung, ánh mắt rất biếng nhác, anh ta nhìn Úy Nhân Nhân ngồi chồm hổm trên mặt đất, ánh mắt gợi cảm nói không ra lời, mà giọng nói của anh ta tựa như gió đêm phát quá ngọn cây, giờ phút này đang trêu chọc lấy lỗ tai Nhân Nhân, chấn động đáy lòng Nhân Nhân.

“Cô không sao chứ?” Cảnh Chi Giới buông gã đàn ông đau đến kêu cha gọi mẹ ra, trực tiếp đi tới phía cô. Anh cao lớn anh tuấn, mỗi một bước cũng tự tin ưu nhã, anh mỉm cười dừng ở trước mặt Nhân Nhân, cúi xuống nhìn Nhân Nhân đang u mê, sau đó, ưu nhã vươn ra bàn tay mới vừa rồi bóp cho gã kia đau đớn; lần này, tay dị thường ôn nhu  đỡ Nhân Nhân  dậy.

Trong quá trình, hai mắt Nhân Nhân giật mình sững sờ nhìn anh mỉm cười phong lưu, rơi vào tròng mắt mê hoặc, đen láy thâm thúy của anh.

Cô đứng thẳng người, tay nhỏ bé được bàn tay ấm áp của Cảnh Chi Giới giữ ở lòng bàn tay, người cô cao không đến vai anh. Cô không thể làm gì khác hơn là ngửa mặt nhìn anh, bốn mắt nhìn nhau, vẫn là một ánh mắt mỹ lệ giống như trước, kèm theo một ánh mắt mị lực mê người, một bên quyến rũ xinh đẹp, một bên tà mị tuấn mỹ. Hai người đồng dạng đều xuất sắc.

Lúc này thế giới không tiếng động, Nhân Nhân chỉ nghe thấy tiếng tim đập dồn dập của mình. Lúc này, nhìn vẻ mặt mỉm cười của Cảnh Chi Giới, đáy lòng cô chỉ nghĩ là  —— Ông trời ơi, tóc của tôi có phải rất rối loạn hay không? Thượng đế ơi! Váy của tôi thật giống như bị rách, Shit! Giày cao gót rơi mất một chiếc, trang điểm trên mặt tôi? Tôi bây giờ xem ra nhất định rất bại hoại…

Đúng vậy, trong đầu Nhân Nhân chỉ nghĩ cũng là những ý niệm ngu xuẩn này.

Lần đầu tiên, ở trước mặt đàn ông, cô lộ ra vẻ thất kinh như vậy, thiếu hụt tự tin. Chẳng lẽ đơn giản là anh ta quá mức xuất sắc chói mắt?

“A a a đau ~~” Gã đàn ông thối ngồi chồm hổm trên mặt đất còn đang bóp tay bị bấm cho đau nhức.

Nhưng Nhân Nhân chỉ cảm thấy lúc này gió thu lá rụng thật lãng mạn, cô chỉ nghe thấy tiếng nói ôn nhu của Cảnh Chi Giới.

“Không có, không có chuyện gì” Cô nói.

Anh giúp cô gẩy đi một mảnh lá rụng dính vào trên tóc, cô vì thế ánh mắt lóe lên. Anh thân mật giúp cô phủi bụi trên cánh tay, hơi thở của cô bởi vì bàn tay  ấm áp của anh mà rối loạn. Anh khom người quan sát bắp chân bị đạp đau của cô, cái chỗ bị thương của cô kia lập tức nóng lên như lửa đốt. Sau đó anh  nhặt giày cao gót bị trượt ra của cô, ngồi chồm hổm trên mặt đất.

“Đi vào” Anh dùng một loại khẩu khí giống như nói chuyện với đứa trẻ ra lệnh cho cô.

Nhân Nhân đối với đàn ông luôn luôn vênh mặt hất hàm sai khiến, đây là lần đầu tiên, có một người đàn ông dùng một loại giọng nói khí phách hất hàm ra lệnh nói với cô. Kỳ quái chính là cô cũng không ghét, chỉ là có chút bối rối, cô biết điều một chút làm theo. Lúc đi giày vì duy trì thăng bằng, tay cô ấn lên bả vai anh; mà bày tay trái của anh thì vững vàng nắm mắt cá chân mảnh khảnh trắng nõn mềm mại của cô, tim của cô nhất thời đập “thình thịch”, nhìn tay phải của anh dịu dàng đi giày vào chân của cô. Cám ơn chúa! Nhân Nhân vui mừng vì mình luôn luôn tu bổ bảo dưỡng móng chân.

Giữa lòng bàn tay màu nâu của anh, móng chân phấn hồng, chân nhỏ trắng nõn sạch sẽ mềm mại, tuyệt mỹ khiến Cảnh Chi Giới khắc sâu ấn tượng, anh nghĩ, anh chưa từng thấy bàn chân nào mỹ lệ hơn bàn chân này! Chạm vào mắt cá chân của cô vô cùng thoải mái, da trắng nõn làm ánh mắt của anh trầm lại, anh không khỏi đoán da thịt ở những chỗ khác trên người cô, khẳng định là cũng nhẵn mịn, mềm mại, trắng nõn như vậy… Cảnh Chi Giới hít sâu một hơi, đè xuống mơ mộng bay xa kia.

Lúc này đây Nhân Nhân cảm giác cô không còn là nữ hoàng tình yêu được nuông chiều nữa, cô bối rối cúi xuống ngắm động tác ôn nhã của Cảnh Chi Giới, khi giày cao gót được đi vào, cô cảm thấy thì ra là anh chính là người cô đợi chờ đã lâu, bạch mã vương tử trong mộng. Vô số đàn ông theo đuổi cô, trái tim cô lại luôn luôn trống rỗng. Cô được nhiều đàn ông ái mộ vây quanh, buổi tối lại luôn lăn lộn khó ngủ, cảm giác hiu quạnh giống như con kiến đang gặm trái tim cô. Cho đến lúc này, trái tim cô mới chính thức rung động, tay anh nắm giữ ở mắt cá chân cô, mỗi một cọng lông của cô cũng tựa như đang thét chói tai. Sau đó cô hiểu  —— Thì ra người cô một mực tìm kiếm đợi chờ chính là người đàn ông này, nhà thiết kế phần mềm của Thập Phương, Cảnh Chi Giới.

Ngày này, giờ phút này, lúc Cảnh Chi Giới giúp cô đi giày cao gót, trái tim Nhân Nhân đã bị bắt làm tù binh.

————

Chú thích:

Vô tiền tuyệt hậu [1]: Câu thành ngữ này có nghĩa là việc trước đây chưa từng có và sau này cũng sẽ không có. Miêu tả về sự vật hiếm có, độc nhất vô nhị.

31 phản hồi to “[NYTGN] – Chương 1.1”

  1. ●±‡±● rynario ●±‡±● 29/03/2011 lúc 22:35 #

    tks ss

  2. cuagaycang 29/03/2011 lúc 22:41 #

    tem

  3. eoo 29/03/2011 lúc 22:44 #

    a, ta vua thay lien nhay ngay vao ma van truot tem

  4. thaovp 29/03/2011 lúc 22:49 #

    đây chính xác là thần tiên tỷ tỷ và đại soái ca rồi. Đọc nhiều truyện các bạn nữ chỉ dừng ở mức thanh tú, dễ nhìn, lâu rồi mới thấy 1 chị đẹp và biết mình đẹp dư thế này. Chưa chi chương đầu 2 người động lòng rồi ; ))

    • Yu Yu 30/03/2011 lúc 19:26 #

      hê hê, hai người còn vờn nhau dài dài, 10 chương, chương nào cũng vờn làm mọi ng hồi hộp

  5. gachoi 29/03/2011 lúc 23:02 #

    hi hi, tr nay hay a! thank you

  6. vương luyến 30/03/2011 lúc 00:20 #

    thanks. truyen hay quá

  7. *Sophie Nguyễn* 30/03/2011 lúc 00:42 #

    Thanks.laj co truyen hay ruj.hóng.hjhj

  8. popo 30/03/2011 lúc 05:34 #

    top 10……….

  9. hien lu 30/03/2011 lúc 07:38 #

    hay qua!cap nay dep doi qua co…

  10. bibi 30/03/2011 lúc 08:29 #

    hihi. thanks nàng

  11. schwar1511 30/03/2011 lúc 08:38 #

    cm thứ 11 đây, hắc hắc hắc, cứ có soái ca là thic roài…thanks Yu, thêm

  12. Rain and tears 30/03/2011 lúc 09:01 #

    Truyen nay rat hay. Daj. Thank nha

  13. nhoxchip5212 30/03/2011 lúc 10:49 #

    thanks!

  14. Sam Anh 30/03/2011 lúc 11:58 #

    Hehe. Thank Yu. Ieu wa co. :*:*

  15. \\_/Molly(|0|)= =" 30/03/2011 lúc 12:48 #

    Truyện hay quá.tks ss

  16. roseatetern 30/03/2011 lúc 15:50 #

    thanks

  17. tocngan22 30/03/2011 lúc 16:08 #

    “Úy Nhân Nhân là một ngôi sao lóe sáng, vĩnh viễn không rơi xuống, rất khó nắm giữ, chỉ có thể nhìn xa, một ngôi sao tuyệt mỹ cao quý.”
    mình nghĩ là ko nên dùng từ lóe sáng vì từ này cso nghĩa là chỉ sáng trong chốc lát, còn nhân vật chính của chúng ta là ngôi sao sáng chói, sáng lâu kia mà. ko bít ý kiến của mình có sai ko nữa :d mình thích truyện này rùi đó , thank Yu nha!!

    • Yu Yu 30/03/2011 lúc 19:24 #

      Ukm, tks bạn đã góp ý, mình sẽ đi sửa ngay, lúc đó bí từ mà, mong bạn lần sau có j sai sót or câu chưa hoàn chỉnh cứ tận tình mà góp ý nhé, mình rất thích nha ^^

  18. lolita 30/03/2011 lúc 19:02 #

    oaaaaaaaa hay wa di ca nam va nu deu thong minh co chinh kien lai con deu la mi nu va soai ca nua chu oaaaaaaaaa thich wa ah

    • Yu Yu 30/03/2011 lúc 19:23 #

      Hê hê, hai anh chị này á, cứ chơi trò mèo vờn chuột hoài à, đọc mà cũng căng thẳng với hai người luôn ^^

  19. minphu0ng 30/03/2011 lúc 19:41 #

    nice

  20. violet_nkll 30/03/2011 lúc 20:30 #

    thanks yuyu

  21. banhmikhet 30/03/2011 lúc 22:13 #

    thanks

  22. thuylinhnhi 30/03/2011 lúc 22:38 #

    thanks ss

  23. thảo đỗ 31/03/2011 lúc 15:45 #

    chúc mừng em lại có dự án mới nhé. Hhihi

  24. ly 31/03/2011 lúc 16:17 #

    thanks ss

  25. 4van 01/04/2011 lúc 00:04 #

    Dài ghê, đọc “phê” thanks yu.^^

  26. Frank 12/07/2011 lúc 14:43 #

    Thanks.

  27. nhut 02/09/2011 lúc 19:27 #

    thanks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: