[NYTG] – Chương 2.1

4 Th4

Nhìn trái, nhìn phải, lấy trộm lap mang ra post chương 2 *hàng dự trữ còn có chương này*, *phù*, may mà mama chưa phát hiện ra 🙂


Chương 2.1

Quán ăn nào đó ở khu Đông, các tinh anh thương nghiệp nhận được lời mời tham gia party của công ty khoa học kỹ thuật.

Úy Nhân Nhân hỏi thăm được Cảnh Chi Giới ở trong danh sách khách mời, ha ha ha, vì thế cô đã bỏ ra hai ngày đọc sách hướng dẫn nuôi cá, cũng trang điểm lộng lẫy tham dự party, nắm chặt cơ hội săn nam này.

Kế hoạch của cô như sau —— Trước tiên làm bạn bè với Cảnh Chi Giới , gia nhập vào cuộc sống của anh. Phóng điện với anh, nhưng mà nên dè dặt. Cố ý ám chỉ, dụ chú ý của anh. Dĩ nhiên, khi anh bị cô mê hoặc đến chịu không nổi, anh sẽ mở miệng hỏi số điện thoại của cô, cô dĩ nhiên sẽ không cho anh, cuối cùng là cô lưu lại số điện thoại của anh, mà cô sẽ “Không” quá một tuần lễ không gọi. Chiêu này gọi lấy lui làm tiến, lạt mềm buộc chặt. Cô tính toán  chỉ tâm sự với anh, tìm kiếm khẩu vị của anh, chờ ước hẹn vượt qua ba lần mới để cho anh nắm tay mỹ lệ nhỏ bé của cô, vượt qua mười lần mới cho anh hôn nhẹ, nếu như anh biểu hiện tốt, mới có thể tiếp tục bước thứ ba, tư.

Ha ha ha, cô nghĩ đến thật là đẹp. Tiệc rượu bắt đầu không bao lâu, Úy Nhân Nhân xinh đẹp đã thành công hấp dẫn chú ý của đám đàn ông, bọn họ bắt đầu lôi kéo sự chú ý, nói cười với cô.

Ngồi ở bên cạnh đám đàn ông, cô tập mãi thành thói quen mà hưởng thụ tư vị được ái mộ, cuối cùng Cảnh Chi Giới cũng tới. Vị trí của anh thật là khéo, ngay đối diện với Nhân Nhân.

Hì hì, đương nhiên là dày công lập kế hoạch, an bài vị trí là cô bạn tốt làm quản đốc của cô.

Nhân Nhân câu được câu chăng mà mỉm cười đáp lại đám người ái mộ theo đuổi, một bên giấu diếm dấu vết mà lẳng lặng quan sát Cảnh Chi Giới.

Anh mặc bộ âu phục màu xám đậm, tóc mái hơi mất trật tự, nhưng không sao, điều đó càng nổi bật lên sự cuồng dã không chịu gò bó tràn đầy mị lực của nam giới. Ánh mắt của anh biếng nhác, lại không gia nhập hàng ngũ ái mộ Nhân Nhân, cũng không mở miệng nói chuyện phiếm, nhưng anh thỉnh thoảng có dùng một loại ánh mắt sắc bén chuyên chú như con báo nhìn cô.

Cuối cùng Nhân Nhân cũng dẫn đề tài  tới cá, dụ anh đi vào đề tài.

“Tôi nuôi một bể cá, tôi rất thích cá…” Cô thấy khóe môi anh khẽ nhếch, nhưng anh không nói gì. Ớ, không có phản ứng? Anh không phải là thích nuôi cá sao?

“Úy tiểu thư thích cá à?” Nhưng một gã đàn ông hói đầu bên cạnh lại có phản ứng. “Úy tiểu thư thật lãng mạn”

“Cá không dễ nuôi!” Gã đàn ông gầy như cây gậy trúc phía bên trái, gã đàn ông tựa như Cổ Long sặc chết chen vào nói. “Tôi nuôi qua, không biết có vinh hạnh , xem một chút cá Úy đại mỹ nhân nuôi hay không!” Ông ta cười ha ha, nước miếng tung bay.

Ông đợi kiếp sau đi! Nhân Nhân lễ phép mỉm cười. “Ồ, lời nói thật hữu duyên!” Shit! Cảnh Chi Giới thế mà không có phản ứng, anh không phải là nuôi qua cá sao?

Cảnh Chi Giới nâng cằm, lười biếng nhìn Nhân Nhân một cái, trong tiếng nói chuyện của đám đàn ông, ánh mắt của bọn họ có một trong thoáng chốc giao nhau, ánh mắt của anh sắc bén tự tin, giống như bất cứ trò hề nào cũng không thể gạt được ánh mắt anh. Trong nội tâm cô không khỏi căng thẳng, nhìn thấy anh nhếch khóe môi, ánh mắt của anh nhìn cô nguội lạnh, ngạo mạn… Cùng tàn nhẫn.

Biểu tình ưu nhã tôn quý, thân hình to lớn khỏe mạnh tuấn mỹ, anh lẻ loi quyến rũ ngồi ở đó, chân dài miễn cưỡng đặt trên mặt đất,  nói thờ ơ với chuyện của bọn họ, cũng không có hứng thú. Bỗng nhiên, anh mỉm cười với cô, cười đến thật giống như hổ dữ tùy thời muốn nhào lên ăn hết con cừu nhỏ. Anh giống như thích cô, nhưng không có bất kỳ hành động nào. Chẳng lẽ anh so với cô còn có thể “Không” hơn?

Thời gian trôi qua, dạ tiệc sắp kết thúc, Nhân Nhân mỏi mệt ứng phó những với đám đàn ông nhiệt tình kia, cô bắt đầu không nhịn được, cô chú ý tới Cảnh Chi Giới giơ tay lên nhìn đồng hồ. Ánh mắt Nhân Nhân trầm lại, lòng tin bị đả kích lớn, không thể tin được, người đàn ông này làm như không thấy cô. Nhân Nhân nóng nảy, bỏ ra thiện ý, cố ý nói cho Cảnh Chi Giới nghe.

“Không biết tại sao, cá của tôi ngày hôm qua đã chết hai con” Nhưng thật ra là năm con. Cô đoán Cảnh Chi Giới sẽ cho cô một chút đáp án, thí dụ như hỏi cô có phải làm sai chỗ nào hay không? Nếu muốn theo đuổi cô đây cũng là cơ hội tiếp cận rất tốt.

“Có phải làm sai chỗ nào hay không?” Nói chuyện chính là gã đàn ông đầu hói kia.

“Sẽ không phải là chất lượng nước có vấn đề chứ?” Tiên sinh Cây gậy trúc nhiệt tình tích cực. “Có muốn tôi giúp em xem một chút hay không?”

Ô ô… Trong lòng Nhân Nhân khóc điên cuồng, gương mặt mỹ lệ lộ ra nụ cười dối trá vô cùng miễn cưỡng. “Cám ơn… Cám ơn, tôi nghĩ tôi có thể giải quyết” Khóe mắt cô khẽ co quắp. Mọi người ngược lại phát biểu ý kiến, Cảnh Chi Giới chính là không lên tiếng.

Dạ tiệc kết thúc, Cảnh Chi Giới cũng không quay đầu lại rời khỏi hội trường. Đi được rất tiêu sái, tự nhiên không biết lòng Nhân Nhân đang sôi máu.

Không thể nào! Lần thứ hai, cô lại nếm được tư vị thất bại. Cảnh Chi Giới này quả thực là tảng đá, đối với đẳng cấp mỹ nữ như cô thế mà lại làm như không thấy. Cô sao vậy có thể có thất bại!? Cô đã điều tra qua, anh độc thân hơn nữa căn bản không có bạn gái, tính hướng [Cái này chỉ xu hướng giới tính] của anh bình thường, anh là gã đàn ông thông minh khỏe mạnh thành thục, anh sao lại cự tuyệt tiếp cận người phụ nữ tuyệt sắc ưu tú thông minh như cô vậy, anh hẳn là cũng muốn giống như những gã đàn ông khác mong chờ được cô ưu ái chứ ~~ Khóc… Đây rốt cuộc là sai sót ở chỗ nào?

Tôi biến dạng sao? Trong lòng Nhân Nhân tràn đầy nghi hoặc, canh cánh nghi ngờ trong lòng, tìm không được đáp án.

Thảm không phải là chỉ việc này, sau khi tan cuộc, trời mưa xuống, Nhân Nhân bắt đầu khởi động xe nhưng không được

Úy Nhân Nhân bất chấp mưa phùn mở hộp sau xe ra, đứng ở ven đường kiểm tra. Vai cô kẹp điện thoại, mưa bụi xối xuống làm ướt kiểu tóc thời thượng cô tỉ mỉ thiết kế , cô gọi cho xưởng sửa xe, đại khái là quá muộn, không ai bắt máy. Nhân Nhân khom người cầm lấy động cơ máy để sang bên cạnh để sửa xe, định dùng sự thông minh tài trí của cô giải quyết vấn đề khó khăn.

“Ừ… Đường này… Ừ tốt, tốt…” Cô vừa đọc sách hướng dẫn vừa kiểm tra tình huống của xe, hai tay bất đắc dĩ bị làm cho vô cùng bẩn, cô chuyên chú  kiểm tra nhất nhất từng chỗ, còn xem xét tình trạng bình nước, cô chuyên chú nghiêm túc đến nỗi không biết có người đi tới phía sau mình, lại càng không biết những hạt mưa trên đầu cô, đã được một cái ô che lại.

Hạ ô xuống, Cảnh Chi Giới buồn cười mà quan sát cảnh đẹp trước mắt.

Úy Nhân Nhân bận bịu đọc sách sửa xe, cô mặc một chiếc váy bó sát người màu hoa hồng, chân đi giày cao gót tím năm phân, cô cúi người như vậy có  bao nhiêu mê người. Eo thon nhỏ, bờ mông rất vểnh tròn trịa, sẽ làm bất kỳ một gã đàn ông bình thường nào dừng hô hấp lại. Cô vừa lẩm bẩm tự nói, vừa rất chuyên tâm đọc lấy những thứ trên sách để làm. Bộ dáng nghiên cứu nghiêm túc như vậy, thật là có chút buồn cười. Kiểu phụ nữ này hẳn là nên sớm đến ven đường đón xe xin giúp đỡ chứ?

Ánh mắt Cảnh Chi Giới mỉm cười, cô sẽ không phải cho rằng xem một chút sách như vậy là có thể động thủ sửa được sao?

Úy Nhân Nhân để ý không ra đầu mối, lui một bước hai tay vòng qua ngực, tay chống cằm trừng mắt nhìn xe suy tư.

“Kỳ quái, cũng không có vấn đề gì mà!” Xoay người, bắt gặp anh, sợ đến giương miệng trừng anh. “Anh, anh lúc nào thì…” A A, hù chết người mất!

Nụ cười trong mắt Cảnh Chi Giới càng sâu, khi cô che miệng, trong lúc vô tình để cho vết bẩn trên tay làm bẩn hai bên gò má. Gương mặt trắng nõn có nhiều dấu tay đen, khiến cho Úy Nhân Nhân mỹ lệ xem ra trông rất buồn cười. Anh không nhắc nhở cô, chẳng qua là nhếch lông mày lên, hứng thú dạt dào mà đánh giá cô. “Động cơ không nổ hử?”

Nhân Nhân nháy mắt mấy cái, trong nháy mắt khôi phục trấn định. Ưu nhã mà gẩy gẩy đầu tóc, tràn đầy mị lực mỉm cười nói: “Vâng, đúng vậy ~~” Mặc dù tình huống chật vật, nhưng mà, đây cũng là cơ hội rất tốt để làm quen với anh. “Anh… Biết sửa xe không?” Cô vẫn không buông tha phóng điện chết anh, hồn nhiên không biết dấu tay đen trên mặt mình có bao nhiêu buồn cười.

Cảnh Chi Giới nhịn ý cười, anh đến gần xem qua tình trạng xe, chỉ hướng nơi nào đó. “Xe bị đứt hai dây cu-roa”

Hai mắt liền lập tức quan sát tìm ra chỗ trục trặc, khiến cho địa vị của anh ở trong lòng Nhân Nhân trong nháy mắt tăng cao vô cùng.

Cảnh Chi Giới nhìn cô. “Tôi có tin tức tốt cùng tin tức xấu, em muốn nghe cái gì trước?”

Nhân Nhân mỉm cười, thần sắc trấn định. “Ưm, trước hết nghe tin tốt đi” Ha ha ha, tôi điện chết anh! Giọng nói cô ngọt ngào, nụ cười chân thành.

Anh đối với nhiệt tình của cô lại không tác động đến nội tâm, chẳng qua là bàn chút việc mà nói: “Dây cu-roa đứt rời không phải là vấn đề gì lớn, em từ từ khởi động, thử xuất phát, hẳn là còn có thể chống đỡ mấy cây số”

Chỉ cần anh đưa tôi về nhà là được mà. Đáy lòng Nhân Nhân nghĩ như thế, lại càng xuất ra tất cả vốn liếng, cười đến càng thêm rực rỡ mê người. “Vậy tin tức xấu đâu?” Nhân Nhân rất tin vào nụ cười của mình, cộng thêm trang phục hoàn mỹ khêu gợi tối nay, đủ để hòa tan núi băng và Bắc Cực. Cô cười đến tự tin ưu nhã, cười đến mỹ lệ động lòng người, cười đến như tắm gió xuân, cười đến vết bẩn đen trên mặt phảng phất cũng đang cười.

Cảnh Chi Giới cũng cười, không bởi vì nụ cười mỹ lệ của cô, mà là vì vết bẩn đen trên hai gò má của đại mỹ nhân quá buồn cười. Đen một mảng lớn, cô lại hồn nhiên chưa phát hiện ra, còn chuyện trò vui vẻ.

Tay phải Cảnh Chi Giới xỏ vào trong túi quần. “Tin tức xấu là, miễn cưỡng khởi động hậu quả có thể đưa đến thùng nước nhiệt độ quá cao, xe sẽ nổ tung”

“Buổi tối muộn như này không biết còn hiệu sửa xe nào không…” Nhân Nhân giả bộ ngu, dịu dàng hỏi. Mau nói đưa tôi trở về đi, ngu ngốc! Nói đùa, có thể đưa bổn Úy đại mỹ nhân chính là phúc khí đời trước anh thắp hương tu luyện.

Cảnh Chi Giới ngẩng đầu nhìn sắc trời, thật ra thì đã hiểu ra ý của cô. “Không bằng…” Anh mỉm cười suy tư.

Không bằng? Hì hì, muốn đưa tôi đi, cuối cùng cũng phóng điện đến anh, há há! Nhân Nhân mừng thầm, một đôi mắt đầy điện nhìn lấy anh.

Anh mỉm cười, quan sát ánh mắt sáng ngời của cô. “Không bằng tôi giúp em bắt taxi”

Oa, oa, ầm! Nhân Nhân bỗng nhiên bị một trận suy yếu. “Vậy… Cũng tốt”

Ô ô… Vậy cũng an lòng sao? Đàn ông thông thường, đối với mỹ nữ đang bất lực như cô, cũng sẽ không chút suy nghĩ nào, nghĩa vô phản cố [1] hộ tống về đến nhà, anh nhưng lại nói muốn bắt taxi? Anh nhưng lại bỏ được tuyệt sắc mỹ nữ như cô một người về nhà?

Nhân Nhân nhất thời bị đả kích quá lớn, vẻ mặt cứng đờ một giây.

Đáy mắt Cảnh Chi Giới lóe lên quang mang thú vị, sự kinh ngạc và thất vọng của cô quá rõ ràng.

Anh tiếp theo hỏi: “Hay là muốn tôi đưa cô về? Nhưng mà…” Anh cố ý kéo dài âm cuối , cười đến rất tà ác. “Tôi sợ em quá xinh đẹp, tôi sẽ không nỡ để em về nhà”

“Hả?”

===========///// …. \\\\==========

Úy Nhân Nhân sai lầm rồi, sai đến thái quá.

Thì ra là Cảnh Chi Giới không ôn nhu, anh lái xe rất dã man, chạy thật nhanh khiến cô giật mình chết. Cô thậm chí hoài nghi anh khẩn cấp muốn đưa côđi.

Thì ra là Cảnh Chi Giới không phải giống cô tưởng tưởng chính trực như vậy, trên xe, khóe môi anh vẫn mang theo nụ cười xấu xa, ánh mắt ngăm đen của anh thả ra chính là quang mang tà ác.

Úy Nhân Nhân ngồi trong xe thể thao màu đen đang vút như tên bay, cô ôm chặt túi xách, mở to mắt, cảm giác mình bất lực giống như cô bé quàng khăn đỏ ngồi nhầm xe kẻ trộm, mà người ngồi bên cô như một đại ác lang mặc âu phục đeo caravat.

Trào phúng chính là, cô tim đập như sấm đánh, không biết là cao hứng, là sợ, là hưng phấn, hay là khẩn trương?

Cô nghĩ lầm về Cảnh Chi Giới rồi, nhưng ngoại trừ khiếp sợ, cô lại không cảm thấy thất vọng.

Anh nghe tiết tấu âm nhạc sàn mạnh mẽ, hai tay anh điều khiển vô lăng cường tráng có lực, tư thái anh nhấn ga trầm ổn tiêu sái, mái tóc đen không đi vào khuôn phép của anh càng tôn thêm đường viền ngũ quan sâu sắc, ánh mắt anh phóng túng điên cuồng.

Anh bỗng nhiên kéo caravat ném ra ghế sau, thoáng chốc Nhân Nhân tim đập chậm nửa nhịp.

Anh vừa lên xe liền tán tỉnh cùng cô, Nhân Nhân vô lực chống đỡ.

Anh nói chuyện vô cùng trực tiếp. “Em  quan sát tôi cả buổi tối” Anh lộ ra nụ cười tà ác, đôi mắt đen láy phóng ra quang mang xấu xa. Anh nghiêng mắt nhìn cô một cái. “Em phóng điện với tôi, cô bé đáng giận” Dễ dàng liền nhìn thấu cô kỹ lưỡng.

Oa oa ô ~~ Nhân Nhân co rúm vai, cố giữ vững trấn định, tay nhỏ giữ chặt tay lái. “Nói nhảm, anh nói nhảm” Cô vội vàng phủ nhận.

Anh liếc cô một cái, tiếng nói thấp trầm mị hoặc vô cùng. “Con mắt của em nói rằng em thích tôi, nhưng cố ý đến gần đám đàn ông khác kích thích tôi” Anh vạch trần trò hề của cô, giống như tay lão luyện tung hoành tình trường.

Nhân Nhân chán nản, khuôn mặt nhỏ nhắn phiếm hồng. “Bậy… Nói bậy. Đôi mắt của em nói anh là bệnh thần kinh, anh có chứng vọng tưởng”

Anh mỉm cười, nhấn ga tăng tốc. “Em mặc mỹ lệ như thế, hại tôi rất động tâm”

“Bệnh thần kinh, em vốn là luôn ăn mặc rất mỹ lệ”

“Đôi mắt của em thật xinh đẹp, còn quyến rũ tôi…”

“Nói bậy!” Nhân Nhân phản bác. “Anh không biết nhìn, đôi mắt em xinh đẹp trời sinh, không phải là vì muốn quyến rũ anh, tiên sinh tự đại cuồng à”

Anh ngửa đầu cười ha ha. “Tôi cảm giác em cả tối đợi tôi hôn em”

Oa a… Nhân Nhân trừng anh, luôn luôn nhanh mồm nhanh miệng giờ phút này nhưng không có lời nào phản kích.

Nhìn anh chuyên chú đưa mắt nhìn tình hình giao thông phía trước, nhưng hôn… Mới vừa rồi anh nói hôn… Cô không kìm được mà quan sát đôi môi mỏng kiên nghị của anh, mặt nóng lên, cô… Cô nhưng lại chết tiệt chính là cảm thấy hưng phấn? Ác ma này! Anh còn có thể làm bộ tán tỉnh cô, ô ô… Nhân Nhân, tỉnh táo đi, mày sao vậy có thể suy nghĩ loạn thế chứ?

Nói nhiều lời tán tỉnh như vậy, nhưng mà anh không có vượt khuôn, bình an đem cô đưa về nhà.

Xe phanh lại. Anh ấn nút, cửa xe mở ra, anh nghiêng mặt, cười nhìn lại cô. “Tạm biệt, tiểu thư Úy Nhân Nhân khả ái”

Cứ… Cứ như vậy? Tim Úy Nhân Nhân đập thật nhanh, sửng sờ ở trên ghế ngồi.

Ám muội hồi lâu, anh không hỏi số điện thoại của cô, cũng không chủ động cho cô số điện thoại, hơn nữa anh không quyết định ước hẹn, anh biểu hiện giống như căn bản bọn họ lần sau không còn có thể chạm mặt! Cảm giác mất mác to lớn như nước thủy triều trong nháy mắt bao phủ cô, cô chưa từng có trải qua cảm giác thất bại đến bị thương nặng.

“Ờ” Lại thua rồi. Nhân Nhân chẳng biết tại sao rất muốn rơi lệ, cảm giác mình như học sinh đi thi uể oải nắm chắc làm tốt nhưng lại không được. Cô bước ra ngoài xe. “Cám ơn” Phía ngoài trời còn đang mưa, bên trong đường hầm tối đen vắng lặng, anh lại không tính cho cô mượn ô. Nếu như anh cho mượn ô, như vậy cô có lý do gặp anh lại sau. Tên đàn ông bạc tình này!

Nhân Nhân rời khỏi xe, khom người đang muốn đóng cửa lại, liếc nhìn kính chiếu hậu, cô hít một hơi thật sâu, tư thế cứng đờ, chợt che mặt lại, oa oa ~~ Trời ạ! Cô u mê rồi, sấm giữa trời quang!

“Em… Mặt của em…” Má phải bẩn thành như vậy? Trời ạ! Chẳng lẽ từ lúc đó cô đã…

Hàn ý nhất thời lan đến sống lưng, đối với Úy Nhân Nhân luôn luôn thích đẹp lại rất trọng bề ngoài mà nói, đây quả thực giống như trước mặt mọi người phóng túng kinh khủng. Trong lòng nghi ngờ người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh tươi của cô thế mà lại dính một vết dầu mỡ đen? Oa a ~~ Cô giật mình mà đứng ngây bên cạnh xe.

Vẻ mặt khiếp sợ của cô chọc cười anh, anh ngửa đầu cười ha ha. Nghe thấy tiếng cười cô quay mặt lại, vừa thẹn vừa giận trừng anh. “Anh sớm đã phát hiện rồi?” Đỏ mặt như lửa, cô che mặt lại vô cùng ảo não! Đáng giận, anh cố ý không nói, làm cho cô có khuôn mặt đen nực cười như thế lâu rồi!

Soạt, một bàn tay to duỗi ra, ghim lấy cổ cô. Nhân Nhân trố mắt, anh cười tà mị với cô, một tiếng nói thấp trầm khàn khàn. “Chúng ta hôn chứ, Nhân Nhân khả ái…” Một cái chớp mắt sức lực thô bạo, anh ôm cô  vào bên trong xe.

“Cái…” Không còn kịp hội ý, đôi môi nóng bỏng đã đặt lên đôi môi mềm mại của cô. Thân thể cô cứng đờ, đầu lưỡi cường ngạnh của anh đã nhập vào bên trong đôi môi ướt át của cô.

Đêm tối, bỗng nhiên giống như bị ai đó phóng hỏa. Kế hoạch của Nhân Nhân bị tên đàn ông tà ác này lật đổ.

Cô tính toán hẹn mười lần trở lên mới cho anh hôn nhẹ, kết quả một đoạn đường xe anh lại đoạt đi nụ hôn đầu của cô, mà cô lại dại dột quên cự tuyệt. Đầu lưỡi của anh vừa dã man vừa thân mật xâm phạm đôi môi non nớt mềm mại của cô, cô giống như ngu ngốc khi anh nhiệt tình hôn xuống mà run rẩy, hai chân như nhũn ra, tựa như bị sét đánh trúng vừa kinh hãi vừa hưng phấn như vậy.

Đây… Đây là chuyện gì? Nhân Nhân hoảng hốt, cô nhắm mắt lại, tứ chi tê dại, say mê trong hơi thở ấm áp của anh, mềm nhũn trong kỷ xảo hôn nồng nhiệt vô cùng phong phú của anh…

Chú thích:

Nghĩa vô phản cố[1]: Làm việc nghĩa không cho phép chùn bước.

23 phản hồi to “[NYTG] – Chương 2.1”

  1. . - *Karacami* - . 04/04/2011 lúc 23:34 #

    tem nah

  2. Chiuchiu 04/04/2011 lúc 23:36 #

    Thanks ss doi maj moi co nha

  3. . - *Karacami* - . 04/04/2011 lúc 23:45 #

    first kiss nha.

  4. Sa ひとり 04/04/2011 lúc 23:46 #

    *hét lớn* CÔ ƠI YU LÉN ONL KÌA!!!!!!!!!!!!!!!

    =))))))))))

    Không phải Sa không muốn đọc mà đọc cái thông báo nên không nỡ =3= ngủ sớm học tốt qua 2 môn đó rồi lại xông vào edit :X

  5. story7891 04/04/2011 lúc 23:49 #

    thank nàng

  6. Sj kyuhyun 04/04/2011 lúc 23:53 #

    Thì ra a lại như vậy, bất ngờ quá.

  7. Sam Anh 05/04/2011 lúc 00:11 #

    Ieu nang qua Yu ah. Thank nang nhieu

  8. *Sophie Nguyen* 05/04/2011 lúc 12:20 #

    Thanks nang.hay wa Yu oj.hjhj

  9. thanh dan 05/04/2011 lúc 12:20 #

    thanks nhiu

  10. thaovp 05/04/2011 lúc 14:35 #

    trời ơi, bản chất anh này ghê hơn ta tưởng @@ sói tu thành tinh mấy đời rồi ><

  11. iuiu 05/04/2011 lúc 16:24 #

    ha(‘c ha(‘c … truyen nay` bat’ dau^` hay roi` da’ …. nam chinh tha^m qua =]] nhu*ng ta ko thik’ nam chinh’ do.c het sa.ch sanh` sanh tam tu* cua? nu*~ chinh nhu the >”<

    • Yu Yu 06/04/2011 lúc 23:45 #

      keke, nhưng anh nè cũng đáng giận lắm à

  12. banhmikhet 05/04/2011 lúc 20:10 #

    thanks nàng

  13. violet_nkll 05/04/2011 lúc 20:48 #

    thanks ban

  14. ViViNTT 06/04/2011 lúc 13:53 #

    Thank Nang!

  15. minphu0ng 07/04/2011 lúc 02:50 #

    tk

  16. vương luyến 10/04/2011 lúc 05:08 #

    thanks

  17. lala 15/04/2011 lúc 00:52 #

    ôi,ta đọc đoạn đối thoại của anh trên xe mà cười lăn cười bò
    hix,hồ ky là chị cũng chỉ là học trò thôi
    thanks,tr hay quá

  18. ShIokUt3 02/06/2011 lúc 23:04 #

    2 ông bà này hài vãi chưởng=]]

  19. Frank 12/07/2011 lúc 14:55 #

    Thanks. Doi thoai tren xe qua dinh.

  20. baogiong 14/07/2011 lúc 15:54 #

    thanhks nàng… đang rất rất là phấn khích!

  21. pebung 21/04/2012 lúc 11:38 #

    truyện này thực sự rất thú vị

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: