[NYTGN] – Chương 2.2

9 Th4

Chương 2.2

Gió lạnh thổi qua cửa sổ, trong căn phòng mờ tối, có một người đáng thương bị cơn ác mộng quấy nhiễu,trằn trọc lăn qua lăn lại trên giường , cúi đầu rên rỉ.

Trong mộng vô số ánh mắt hâm mộ theo đuổi cô ——

“Nhìn kìa! Đó chính là con gái tổng tài tập đoàn Song Tinh, Úy Nhân Nhân”

“Nhìn xem! Xinh đẹp làm sao”

Trong mộng Nhân Nhân đang run rẩy, giọng nói uy nghiêm không ngừng thôi miên cô.

“Nhân Nhân rất giỏi, con gái của Úy Sanh ta cái gì cũng xếp thứ nhất!”

“Nhân Nhân, con là niềm kiêu ngạo của ba, Nhân Nhân… Lần này con lại xếp thứ nhất có đúng không?”

Giọng cô bất lực. “Ba, tiếng Anh con có thể…”

“Nhân Nhân, trên đời không có việc khó, chỉ cần con cố gắng không có cái gì là làm không được”

“Ba…”

“Ba ba rất vui mừng, con diễn thuyết lại xếp thứ nhất! Thật giỏi, ba cũng biết con giỏi”

Trong mộng Nhân Nhân lấy bảng điểm ra. “Ba, lần này điểm cuối kỳ của con…” Đợi một chút, Nhân Nhân trừng mắt nhìn điểm số trên bài thi. “Không, tổng là không?” Trứng vịt rất to treo trên đầu, oa a ~~

“A ~~” đột nhiên thức tỉnh, toàn thân mồ hôi lạnh. Sắc mặt Nhân Nhân tái nhợt, ôm ngực. “Không… Tổng là không?” Cô bưng lấy đầu, thần kinh! Cô bao lâu không có điểm không? Cô từ nhỏ cái gì cũng đạt điểm cao nhất.

Cô vỗ một cái lên giường, tức giận mắng: “Đáng chết! Chỉ tại Cảnh Chi Giới kia” Hại cô gặp cơn ác mộng.

Hôn đến cô sắp hít thở không thông, nhưng không hẹn cô, hại cô nghĩ không ra chỗ nào sai.

Anh rốt cuộc có ý gì? Chưa nói  cảm thấy hứng thú với cô, không  hỏi cô ngày nào đó có rãnh rỗi không? Anh chẳng qua là nhiệt tình mà hôn cô, đoạt đi hô hấp của cô, phóng đãng đoạt lấy môi cô, cô cũng hãm sâu vào mùi vị của anh, đáng chết chính là lời nói tràn đầy lồng ngực cô. Sau đó anh lộ ra nụ cười mê người mà khêu gợi với Úy Nhân Nhân bị hôn đến đầu cháng váng não trướng đến hoang mang lo sợ, hai gò má đỏ tươi hơi thở rối loạn, thứ đó vừa đẹp mắt lại tràn đầy nụ cười tự tin, trong nháy mắt giết chết vô số tế bào não cô.

“Ngủ ngon, Nhân Nhân xinh đẹp” Kết quả anh chỉ nói câu này, chạy xe nhanh rời đi.

Mà cô đáng chết chính là giống như ngu ngốc, sững sờ đứng ven đường, đưa mắt nhìn anh rời xa.

A oa ~~ Nhân Nhân che kín mặt. Ngốc ngốc ngốc, rất ngốc, biểu hiện tối nay của cô giống như thiếu nữ ngây thơ không biết gì, Cảnh Chi Giới khẳng định rất đắc ý, chỉ cần một người hôn sẽ làm cho Nhân Nhân biến thành đứa ngốc.

Đáng giận! Nhân Nhân quẳng gối, lại đá chăn.

“Không thể nào, ta không thể nào thua!” Cô cự tuyệt thất bại, quá nửa đêm Nhân Nhân xuống giường lấy trọn bộ mỹ phẩm dưỡng da SK2 ra, thoa mặt đến phát quang, vừa cắt sửa móng tay, vừa suy nghĩ ra đối sách.

Sau này, sau này khi gặp lại Cảnh Chi Giới, cô tuyệt đối phải kéo trở lại!

======== >.< ==========

“Tổ trưởng!?” Bộ phận thiết kế V.J, Ôn Hà Phi kinh ngạc vô cùng.

“Tổ trưởng!?” Đồng nghiệp mọi người trừng to mắt nhìn Nhân Nhân đi tới. Cô… Cô… Cô xảy ra chuyện gì?

Trần Dĩnh đang lấy tài liệu mẫu cửa hàng, nheo mắt lại, dừng động tác lại. Ai da da ~~ Mặt trời mọc từ phía tây sao?

Giữa tiêu điểm ánh mắt, Úy Nhân Nhân đi vào bộ phận thiết kế.

Buổi chiều phải tham dự cuộc họp triển lãm kết quả của Thập Phương, hội nghị trọng yếu như thế, Nhân Nhân luôn luôn có trang phục sặc sỡ loá mắt, mị lực bức người, tuyệt đối là một thân trang phục và đạo cụ sánh ngang minh tinh, trang điểm không chê vào đâu được, tăng thêm tinh lực tràn đầy, nụ cười chân thành đầy mặt.

Nhưng  hôm nay cô lại thả tóc thẳng, không còn khiêu gợi, không có phấn mắt và son môi thời thượng đẹp mắt trong dĩ vãng. Không có bộ đồ khêu gợi bó sát người, không có lộ ra chân thon dài kia làm cho đàn ông chảy nước miếng, không có váy bó ngắn khiến cho mọi người dưỡng mắt phun máu mũi, cô dĩ nhiên cũng cứ để mộc mạc như thế hiện ra vẻ thanh tú, thậm chí mặt có chút tái nhợt, mặc áo khoác ngoài cao quý ưu nhã. Màu sắc son môi trên môi rất nhạt, cảm giác còn có chút thiếu máu.

Nhịp bước của cô không hề dồn dập nữa, tư thế không hề khôn khéo giỏi giang nữa, cô thậm chí là rất nhẹ nhàng bay bổng, ngẩn ngơ ngồi vào vị trí. Mặc áo khoác ngoài màu Van Gogh bỗng nhiên biến thành sương khói mông lung tản ra trời xanh.

Đang lúc mọi người có ánh mắt kinh hãi không hiểu, cô chậm rãi ngồi xuống, một bộ dáng bất kì lúc nào cũng có thể té xỉu.

“Tổ trưởng?” Hà Phi lập tức tới gần hỏi. “Cậu ngã bệnh rồi?” Lần đầu tiên thấy cô tiều tụy như vậy.

Các đấng mày râu lập tức tranh đoạt giúp Nhân Nhân đưa trà nóng. Luôn luôn bị Nhân Nhân trấn giữ đến sít sao, giờ phút này bỗng nhiên tất cả đều tràn đầy khí khái nam tử, quay xung quanh lấy biểu hiện quan tâm Nhân Nhân, hết sức che chở.

“Có nặng lắm không hả? Tổ trưởng?”

“Ai da, em nhìn rất tiều tụy”

“Anh và em đi gặp bác sĩ có được không?”

“Tôi đưa em đi…”

Một đám đàn ông gấp đến độ xoay vòng. Nữ hoàng Nhân Nhân cao cao tại thượng kia của bọn họ, lần này tái nhợt giống như tiểu công chúa đáng thương bất lực, mọi người đau lòng muốn chết.

Hà Phi vỗ vỗ lưng tổ trưởng. “Tổ trưởng, hội nghị tuyên cáo buổi chiều của Thập Phương, tớ đi là được rồi, cậu nghỉ ngơi sớm một chút”

“Không ~~” Nhân Nhân tóm lấy cổ tay Hà Phi, thấp giọng ho khan, nháy mắt mấy cái với cô. Ngu ngốc, cô muốn đi phóng điện Cảnh Chi Giới.

Hà Phi không hiểu, không rõ vì sao trong mắt cô có tia sáng giảo hoạt?

Trần Dĩnh hừ một tiếng, đã nhìn ra đầu mối. Cô vòng tới khom người để sát vào bên tai Nhân Nhân nói: “Đại mỹ nhân, xuất ra tuyệt chiêu hả?” Cô cười châm biếm. “Muốn giả trang đáng thương?”

Trên mặt Nhân Nhân hiện lên vẻ kinh ngạc, cô đá Trần Dĩnh một cái.

Không sai, Nhân Nhân lật ngược kiểm điểm nguyên nhân thất bại, chỉ có một khả năng —— Cảnh Chi Giới chán ghét nhìn ngắm phụ nữ cường thế, Nhân Nhân quyết định hôm nay sẽ  giả trang đáng thương, giả bộ tiều tụy, dụ dỗ ra khí khái đại nam nhân của anh. Hôm nay cô muốn giống như một bông cúc nhỏ sinh bệnh, lừa anh đau lòng chết, để cho anh không nhịn được hừng hực che chở cô, yêu cô.

Chiêu này tuyệt đối hữu hiệu. Nhìn bốn phía một cái, đám đàn ông trong V.J đã lâm vào điên cuồng, vì Nhân Nhân tiều tụy đáng thương, tranh đua quan tâm lấy lòng.

Ha ha ha, Cảnh Chi Giới anh chờ mà xem!

========== [[[ —-. —]]] ===========

Vì bản dự án quảng cáo thiết kế của Thập Phương, Úy Nhân Nhân và Hà Phi được mời tham dự cuộc triển lãm kết quả sản phẩm của tập đoàn Thập Phương, đi qua dòng người của V.J, đi qua đám phóng viên kinh tế tài chính có thâm niên được mời tới.

Cảnh Chi Giới là nhà thiết kế thuộc bộ phận phát triển phần mềm cộng đồng, anh vừa ra bữa tiệc, liền hấp dẫn ánh mắt mọi người. Các nữ phóng viên hiếm khi được nhìn thấy người đầu không hói, không phệ bụng, là nhân tài công nghệ cao đẹp trai muốn lấy mạng người, lập tức khẩn cấp đuổi theo anh đặt câu hỏi, thầm nghĩ muốn đưa số điện thoại cho anh.

Nhân Nhân không chen chúc vào đám phụ nữ kia, cũng không đến trước mặt chủ động lấy lòng. Cô kiềm chế kích động muốn tới tiếp cận anh, yên lặng đợi thời cơ hiện thân trước mặt anh, sau đó lại đợi thừa cơ giả trang đáng thương. Ha ha… Cô tính toán, hồi tâm chuyên chú vào hội tuyên cáo.

Cô mở bài ghi chép trên máy vi tính, hội nghị bắt đầu, tắt đèn, đoạn phim đươc chiếu ra. Không nghĩ tới trên màn hình bài ghi chép trong máy vi tính thế nhưng lại xuất hiện loạn mã, không cách nào đọc được tài liệu.

“Đáng chết!” Nhân Nhân khẽ nguyền rủa một tiếng, lo lắng gõ bàn phím.

Chủ tịch bắt đầu đàm luận tin tức chi phí trọng yếu, cái này không cần ngụy trang, sắc mặt của cô chân chính xám như tro. Gặp quỷ, trong máy vi tính có rất nhiều tài liệu trọng yếu.

“Tổ trưởng, nó sao vậy? Hay là nhiễm virut!?” Hà Phi trừng mắt chớp chớp nhìn màn hình, vội hỏi.

Nhân Nhân lập tức chỉ thị: “Hà Phi, cậu trước tiên cầm giấy bút ghi chép” Đáng chết! Nhân Nhân xử lý chương trình xuất hiện trên máy vi tính, cố gắng giải quyết vấn đề khó khăn, cô luống cuống tay chân.

Trên màn hình không ngừng xuất hiện một hàng chữ —— chương trình này sắp đóng cửa, oa a! Nhân Nhân tức giận đến nỗi muốn ném máy vi tính đi. Bỗng nhiên, trên đầu vang lên tiếng nói thấp trầm.

“Dùng của tôi” Lúc đó, Cảnh Chi Giới nhìn thấy bộ dáng lo lắng của cô, cầm một máy vi tính màu bạc cho Nhân Nhân mượn. Nhân Nhân ngẩng đầu, ánh sáng của đèn chiếu vào phía sau anh, cô nhìn thấy ánh mắt lấp lánh có thần.

“Được” Không có thời gian nói cám ơn, Nhân Nhân nhận lấy máy vi tính từ Cảnh Chi Giới mở  file tài liệu ra, lại gõ bàn phím cực kỳ nhanh ghi lại tin tức sản phẩm trọng yếu để phát biểu, Hà Phi thì giúp lấy tài liệu phác thảo trước.

Cảnh Chi Giới lấy máy vi tính của Nhân Nhân, ngồi ở bên cạnh cô, đặt máy vi tính trên gối, nhanh chóng đưa chương trình vào máy vi tính.

Hội nghị kết thúc, Nhân Nhân chỉ thị Hà Phi: “Hà Phi, điền trang đầu tiên thêm cho dòng cuối cùng, tớ sẽ chờ người muốn đặt câu hỏi, vấn đề là Thập Phương…”

“Ờ” Hà Phi lập tức viết, nhất nhất ghi chép lại lời Nhân Nhân nói.

Nhân Nhân dặn dò xong, tổng kết nói: “… Còn có tên sản phẩm, nhắc nhở tớ tìm hình ảnh hạng mục chi tiết”

Nghe thấy cô cường thế mà chỉ huy, Cảnh Chi Giới không khỏi mỉm cười, anh buông mắt nhìn chăm chú màn hình máy vi tính, trong nháy mắt, liền loại bỏ chương trình trục trặc.

Kết quả Nhân Nhân không thể giả trang đáng thương để Cảnh Chi Giới che chở, trái lại diễn xuất ra tiết mục khôn khéo giỏi giang cường hãn. Ô ô… Không có cách nào, công việc trọng yếu nhất.

Sau khi hội nghị kết thúc, Nhân Nhân cùng Cảnh Chi Giới thảo luận hạng mục chi tiết về kế hoạch phát triển phần mềm của Thập Phương trong hai năm tới.

Cảnh Chi Giới gõ bàn phím, thay đổi CD-ROM sửa máy vi tính, vừa trả lời vấn đề của cô. Chốc lát sau, anh trả máy vi tính lại cho cô, nó đã thành công mà khởi tử hồi sinh,  hoạt động lại lần nữa.

“Tốt rồi” Nụ cười của anh chói mắt mà tự phụ. “Trong máy vi tính của em nhiễm virut”

Tốt rồi? Nhân Nhân có chút kinh ngạc, cô nhận lấy máy vi tính, cùng lắm là một lúc? Trừng mắt nhìn tuấn nhan của Cảnh Chi Giới, hảo cảm về anh mạnh đến trái tim buồn bực đau đớn. Thần thái anh sửa máy vi tính dễ như trở bàn tay kia, thật giống như trong thiên hạ cũng không có chuyện gì có thể làm khó anh, anh chói mắt mà tràn đầy mị lực, thế là khiến cho Úy Nhân Nhân luôn luôn độc lập lại thông minh, lần đầu tiên có ý nghĩ kích động muốn làm nũng với người kia, nghĩ nằm lên lồng ngực anh, nghĩ muốn liếm hầu kết xinh đẹp của anh, muốn giúp anh điều chỉnh caravat, muốn sờ sờ vòng eo săn chắc của anh…

Những thứ ngu xuẩn mơ màng này quả thực giống như phát xuân, hại Nhân Nhân ngây người vài giây cho đến khi Hà Phi gọi cô.

“Tổ trưởng” Hà Phi kiểm tra tài liệu trong máy vi tính của Nhân Nhân.  “Ghi chép về họa đồ của xí nghiệp Cao Hân thất lạc”

Shit! Nhân Nhân cúi đầu tìm kiếm tài liệu, thật bất hạnh, Cảnh Chi Giới nói cho cô biết tin tức tàn khốc ——

“Tất cả tài liệu đều nhiễm virut, không thể mở ra”

“Đáng chết!” Nhân Nhân cau mày, giọng nói vô cùng uể oải. “Trời ơi ~~ tôi thiết kế hai ngày đó!”

Úy Nhân Nhân lộ ra vẻ mặt ảo não, bất lực mà gõ bàn phím. Cảnh Chi Giới bật cười trước bộ dáng lo lắng của cô, bàn tay dày thon dài của anh giúp cô ấn mấy bàn phím.

“Em hồ đồ tìm như vậy cũng vô dụng, phải cứu trở về mấy tài liệu nếu không thì hóa giải mấy chương trình”

“Giúp em!” Nhân Nhân ngửa mặt lên, không cần giả trang đáng thương, sự uể oải của cô là tự nhiên .

Cảnh Chi Giới nhíu mày, nhìn nét mặt của cô giống như nhìn một chiếc bánh ngọt ngào. Anh nói ra tiếng nói khản thấp trầm, không để ý Hà Phi ở đó, anh nói: “Đến nhà tôi chứ”

“Hả?” Nhân Nhân sợ đến thiếu chút nữa ngã xuống ghế. Hà Phi thì trừng mắt nhìn Cảnh Chi Giới, thật giống như trừng một tên bại hoại.

Vẻ mặt kinh ngạc của hai cô làm anh không nhịn được mỉm cười, anh giải thích: “Phần mềm diệt virut tôi để ở nhà, theo tôi về, tôi giúp em cứu tài liệu về”

“Bây giờ?” Đã là ban đêm. Lúc này đến nhà anh? Có phải quá mạo hiểm hay không? Cô thật ra thì cũng không hiểu rõ anh, mặc dù kỳ vọng tiếp cận anh, nhưng, đến nhà anh, việc này… Ha ha ha… Nhân Nhân  giãy dụa trong lòng.

“Tôi chỉ  rảnh rỗi tối nay” Anh nói thẳng. “Có tới hay không tùy em” Khóe miệng anh mang theo nụ cười miễn cưỡng. Cặp mắt như bầu trời đêm kia ẩn dưới hàng lông mi đen dày đặc, như nam châm hấp dẫn ánh mắt cô.

Hà Phi níu lấy cánh tay Nhân Nhân, kề tai nói nhỏ với cô. “Tổ trưởng, anh ta thoạt nhìn rất tà ác đó, anh ta cười lên rất xấu xa, cậu không thể đi…” Cô nam quả nữ không quen không biết, cười giỡn cái gì chứ?

Dĩ nhiên, cho dù có hảo cảm với Cảnh Chi Giới , cô cũng không đem mình làm trò đùa; chỉ gặp mặt ba lần mặt thì nhào tới nhà anh, không khỏi quá không căng thẳng. Không không không! Cho dù phong thái của anh tuấn mị, chói mắt xuất sắc cũng không.

Trong lòng Nhân Nhân giãy dụa, nhưng vẫn lý trí nói: “Không bằng mang máy vi tính về nhà…” Lạt mềm buộc chặt là trọng yếu, ngàn lần không được biểu hiện được mình rất rẻ mạt.

“Không” Anh nói chuyện trực tiếp rõ ràng, ánh mắt màu đen loáng ra hào quang đẹp mắt, anh cười đến giảo hoạt, giống như một đôi hắc báo đói bụng. Anh càn rỡ nói: “Có mỹ nữ ở đó, tôi sẽ sửa tương đối hăng say” Cố ý cười giỡn với cô.

Hứ! Hà Phi hứ một tiếng. Thật không biết xấu hổ, may mắn anh nói ra; Úy Nhân Nhân cũng bị ngôn ngữ gọn gàng dứt khoát của anh làm cho kinh hãi. Câu nói mỹ nữ kia mặc dù xuôi tai, nhưng tiếng nói khàn khàn của anh quá ám muội.

“Cảnh tiên sinh…” Lúc này một nữ phóng viên thân mật bám lên cánh tay anh. “Tòa soạn chúng tôi tối nay có lễ kỷ niệm, anh có muốn tới hay không?”

Oa a ~~ nửa đường xuất hiện Trình Giảo Kim. Nhân Nhân thốt ra: “Em và anh trở về!”

Nữ phóng viên kinh ngạc, Hà Phi kinh hô, Cảnh Chi Giới mỉm cười cũng quay đầu thấp giọng nói với nữ phóng viên kia: “Xin lỗi, tối nay tôi muốn hẹn hò cùng người phụ nữ  đẹp nhất V.J ” Lời ngon tiếng ngọt anh nói đến lưu loát tự nhiên.

A oa a ~~ Hà Phi nhăn chân mày. Còn, đẹp nhất? Thật là, biến cô thành người tàng hình sao, quá độc!

Không vào hang hổ làm sao bắt được hổ con, sợ gì!? Nhân Nhân thu  máy vi tính về. “Đúng” Cô nói với nữ phóng viên không biết tốt xấu kia, dám  tranh đoạt đàn ông với cô, ném ra nụ cười thắng lợi. “Thật xấu hổ, Cảnh tiên sinh đã hẹn tôi”

Hà Phi túm cánh tay Nhân Nhân. “Tổ trưởng, không nên tùy tiện đến nhà đàn ông!” Cô kề tai nói nhỏ với Nhân Nhân. “Vạn nhất anh ta là tên biến thái thì sao?”

“Ờ” Nhân Nhân rút đĩa ra, thấp giọng  lặng lẽ  nói. “Hà Phi, cậu trước tiên đem tài liệu mang về công ty cất đi” Cô kề sát lỗ tai Hà Phi. “Yên tâm, tổ trưởng có que điện” Dám làm loạn thì cho điện giật chết anh!

========== [[[ —-. —]]] ===========

Mấy con cá cỡ bàn tay, bơi lội dưới ánh đèn trong bể cá. Bể cá trong suốt bằng thủy tinh, phản chiếu ra khuôn mặt mỹ lệ, biểu hiện trên mặt có chút kinh ngạc.

“Oa!” Nhân Nhân ngây ngẩn trước bể cá. “Con cá này em đã thấy!” Cô đã đọc qua ở trong sách, một con cá màu đỏ, còn có một con cá vàng viền trắng, còn cá da báo… “Đây là…” Cô suy tư nghiên cứu tên.

“Cá thần tiên bảy màu” Cảnh Chi Giới nói, tay dài tự nhiên vượt qua vai cô, điều chỉnh hướng đèn bể cá. Phía sau là thân nhiệt của đàn ông, hại Nhân Nhân tim đập như sấm, bể cá phản chiếu ra dung nhan xinh đẹp rất nhanh mà phiếm hồng cả khuôn mặt. Anh khom người, mặt của anh nhích tới gần bên má cô, Nhân Nhân hô hấp loạn  rối tinh rối mù, chưa từng có người đàn ông  nào khiến cô khẩn trương như thế!

“Ực… Nghe nói cá bảy màu là loại cá khó nuôi nhất” Anh tại sao dựa vào gần như vậy? Nhân Nhân căng thẳng cả người, cảm giác được hô hấp của anh phất qua lỗ tai cô, lông tơ trên cổ và lưng cô cũng không chịu thua kém mà dựng đứng lên.

Nghe được hô hấp rối loạn của cô, rõ ràng cảm giác được cô khẩn trương. Cảnh Chi Giới mỉm cười, cảm giác đắc ý nhét đầy lồng ngực, thân thể mảnh mai của Nhân Nhân cùng bị anh bao vây trước bể cá. Anh thích cảm giác như vậy, ám muội mê người, lọn tóc của cô vô tình hay cố ý ma sát vào cổ anh, mùi thơm trên người cô  ám muội mê người.

“Nhân Nhân, máy vi tính của em trước tiên chờ một chút” Anh nói. Đêm dài đằng đẵng, anh không vội sửa.

“Hả?” Nhân Nhân nghiêng đầu thấy anh kéo dưới ngăn kéo bể cá, lấyống tiêm ra.

Oa a ~~ cô mở to mắt, tiêm… Ống tiêm!? Thân thể Nhân Nhân co rụt lại, ý nghĩ ám muội gì đó lập tức tan thành mây khói, lắc mình tới một bên đối mặt anh, lập tức giữ vững khoảng cách xa một bước.

“Anh… Anh cầm ống tiêm làm gì?” Sẽ không phải thật là tên biến thái chứ? Nhân Nhân túm chặt túi xách, que điện đang đợi lệnh.

Cảnh Chi Giới lấy ống tiêm ra, giống như chuẩn bị làm bác sĩ giải phẫu nghiêng mắt nhìn cô một cái. “Em đoán đi?” Nhìn cô có bộ dáng cảnh giác sợ hãi chân chính rất thú vị.

“Em… Em nào biết” Nhân Nhân trừng mắt nhìn anh, tay nhỏ bé nhập vào túi xách, nắm chặt que điện giật. Ông trời, ngàn vạn lần không nên thật sự để cho cô gặp phải tên biến thái nhé.

Cảnh Chi Giới nhún nhún vai, bắn bắn ống tiêm, ngón tay thon dài mở một lọ thủy tinh bên cạnh bể cá.

Cô ngửi thấy một loại mùi vị gay mũi của thuốc khử trùng, còn có hơi thở nguy hiểm nào đó.

Nhân Nhân lại lùi một bước. “Đó là cái gì?” Cô khẩn trương đến sắp muốn té xỉu, giọng nói căng thẳng, sắc mặt tái nhợt, trợn to đôi mắt xinh đẹp, bắt đầu hối hận mình không nên  về nhà cùng anh.

Cảnh Chi Giới  lơ đễnh, chẳng hề để ý đối với sự sợ hãi của cô. Anh bắt đầu dùng ống tiêm hút lấy chất lỏng trong suốt dưới đáy, anh lạnh lùng nói: “Đây là formalin, dùng để bảo tồn thi thể…”

Oa a ~~ rầm! Nhân Nhân sắp té xỉu, thi… thi thể? Ha ha, cô còn không muốn chết! Dưới đáy lòng Nhân Nhân sợ hãi, vọt đến phía sau lưng anh, chậm rãi chuyển hướng  cửa chính. Ha ha ha, cô thật giống như trêu chọc một tên ác ma khủng bố. Chạy mau ~~

Phía sau lưng anh giống như có một ánh mắt, nhẹ giọng ngăn cô lại. “Máy vi tính còn chưa sửa xong, em đi đâu?” Anh giơ cao ống kim, đánh giá các vạch.

“Em…” Chân Nhân Nhân mềm nhũn, giọng nói suy yếu, tay đã đặt lên tay cầm cửa. “Cám ơn… Em… Anh cứ sửa cho xong đi… Liên… Liên lạc sau!” Xoay người lập tức dùng sức vặn tay cầm cửa. Ta đem hết sức xoay, ta đem hết sức mở! Cửa lại vẫn lặng im không động tĩnh. A oa ~~ cô dùng chân đá vào cánh cửa, cửa vẫn không di chuyển. Nhân Nhân sắp hét lên, anh ta khóa trái sao? Mẹ ơi! Hốc mắt Nhân Nhân đỏ lên, gấp đến độ sắp khóc. Tôi còn không muốn chết mà ~~ nghĩ đến ngày mai trên mạng có đầu đề, Con gái tập đoàn Song Tinh chết thảm trong tay biến thái, trời ạ… Nhân Nhân bắt đầu không để ý đến hình tượng dùng sức xoay tay cầm cửa.

“Đó là khóa mật mã,  dùng sức mở như em cũng vô dụng” Giọng nói anh tràn đầy ý cười, tiếng nói thấp trầm biếng nhác kia rất giống ác ma. Giống như tiếng của ác ma đói bụng. Anh quan sát ống tiêm, trên mặt hiện lên nụ cười ranh mãnh. “Trong ấn tượng của tôi em không phải là người rất dũng cảm sao?!” Nhớ lại lần đó trên đường cô độc thân khiêu chiến với gã đàn ông hung hãn bạo lực. Lúc này, anh lại biến một người phụ nữ dũng cảm như thế làm cho sợ đến trái tim đại loạn, anh cảm thấy thật thú vị. Cảnh Chi Giới chậm rãi bơm formalin  vào bể cá. “Một mũi tiêm lại sẽ   hù dọa em chạy mất sao, hử?”

Anh ta làm gì? Nhân Nhân nhìn formalin kia được bơm vào bể cá. “Anh… Anh… Anh đang giết cá!?” Nhân Nhân kinh hô, Cảnh Chi Giới này thật biến thái! Trước tiên giết cá sau đó giết cô sao? Ha ha ha, cô thích kích thích mạo hiểm, nhưng cũng không cần phải bị kích thích đến loại tình trạng này thôi? Trời ạ ~~

“Không” Anh nghiêng người, cánh tay vững chắc cường tráng, trầm ổn bình tĩnh bơm toàn bộ formalin bên trong ống tiêm vào bể cá. Anh rũ mắt đưa mắt nhìn cá thần tiên. “Tôi đang cứu bọn chúng” Ánh mắt anh nhìn cá rất ôn nhu. “Có một con cá bị bệnh, formalin nguy hiểm nhất, nhưng rất hữu hiệu để sát khuẩn” Tiếng nói anh khàn khàn, ôn nhu mà giải thích.

“200ppmm, chỉ cần tính toán chuẩn xác, bọn chúng có thể thoát ra khỏi cõi chết. Nồng độ PH của nước chất không được thấp hơn 5. 5, khác biệt 1 – 2 CC sẽ thất bại, cho nên phải dùng ống tiêm để đo cho chuẩn” Anh trầm tĩnh chậm rãi giải thích.

Tinh! Tinh! Nhân Nhân ngây ngẩn trước cửa, đột nhiên cảm giác được mình giống như đứa ngốc. Anh đang cứu cá? Oa oa ~~ cô nghĩ đến đâu chứ. Cô thả lỏng, thở một hơi dài, trên trán hiện giờ đầy mồ hôi, giống như được rửa nước ấm áp.

“Ờ… Ha ha…” Cô lúng túng mà đỏ mặt nóng tai, “Em biết mà, em biết anh đang cứu cá mà ~~”  Hai tay cô ôm ngực phản ứng nhanh chóng, lập tức giả bộ quan sát cánh cửa. “Đây là cửa cách âm à?” Cô sờ sờ cánh cửa cứng rắn. “Em vẫn nghĩ, nó rất quý ㄏㄡ`…” Chết cũng không thừa nhận mình mới vừa nghĩ đến cái gì.

Cảnh Chi Giới nhếch khóe môi, tháo bộ lọc khí, vằn nước lưu động, ánh sáng lấp lánh trên vảy cá mỹ lệ. Anh xoay người, hai tay chống ra phía sau, ánh mắt như con báo khóa trên khuôn mặt nhỏ nhắn long lanh của cô. Cô mỹ lệ mê người, làm anh cảm thấy có chút cô đơn lạnh lẽo, đêm nay không muốn ở một mình. Ánh mắt của anh không rời khỏi cô, ánh mắt của anh khiến cho Nhân Nhân cảm giác mình thật giống như mình đang bị cởi hết quần áo ra.

Khóe mắt anh vẫn mang theo nụ cười lười biếng. “Bây giờ… Em còn muốn đi sao?” Giọng nói hùng hậu thấp trầm.

Ngay dưới ánh đèn anh giống như ma quỷ mê người, caravat màu bạc, mặc một bộ âu phục PRADA màu đen tuấn mỹ như ma quỷ. Giọng nói biếng nhác của anh,  làm tê dại lòng cô. Mới vừa rồi anh bơm một mũi vào bể cá kia, phảng phất cũng giống như đánh vào trong lòng Nhân Nhân, cô cảm giác mình bị ánh mắt thâm thúy của anh, gương mặt nóng lên, thân thể nóng rang. Ô ô… Cô thích loại cảm giác tim đập dồn dập này, mặc dù con ngươi màu đen tựa như nước xoáy kia hại cô chìm ngập trong nguy hiểm…

Tầm mắt của anh giống như có ma lực, đính hai chân Nhân Nhân trên sàn.

Nguy hiểm, sa ngã, chán chường, phóng đãng… Đủ loại tâm tình phức tạp, dồn sức trốn tránh đáy ánh mắt tuấn mị của anh.

Biết rõ không nên, Nhân Nhân lại hoảng hốt tựa như ngửi thấy mùi thơm hoa anh túc, nào có biết nguy hiểm đang dụ dỗ cô rơi vào trong đó….

Hết chương 2

Chương sau là j nhỉ???? *hắc hắc hắc*

25 phản hồi to “[NYTGN] – Chương 2.2”

  1. nhoc 09/04/2011 lúc 22:28 #

    tem ne

  2. story7891 09/04/2011 lúc 22:29 #

    phong bi

  3. iuiu 09/04/2011 lúc 22:51 #

    top 3 ( tu*. an ui? vay ) =]] ha’c ha’c ha’c

  4. ●±‡±● rynario ●±‡±● 09/04/2011 lúc 22:56 #

    tks ss

  5. ♥ Vân pea ♥ 09/04/2011 lúc 23:33 #

    Thanks yuyu.

  6. thaovp 09/04/2011 lúc 23:38 #

    tiến lên! tiến lên! H đi! =))
    nói thật a này cường đại quá, chị bị mê muội mức độ cao quá ta ko thik lắm, nên có tự chủ, hợ hợ, nhưng mà H thì ta vẫn thik cơ ạ =))

    • Yu Yu 10/04/2011 lúc 07:59 #

      há há, ham hố quá, ham hố hơn cả ta, cơ mà H này đảm bảo…. ká ká ká

  7. ngoc anh 09/04/2011 lúc 23:54 #

    thank nàng

  8. yêu nữ họ Diêu 10/04/2011 lúc 00:21 #

    cố lên ^^

  9. *Sophie Nguyen* 10/04/2011 lúc 01:17 #

    Thanks Yu.chap sau H? *mo mang*;-)

    • Yu Yu 10/04/2011 lúc 07:58 #

      xịt máu đó, nàng còn mơ được sao???

  10. leegin 10/04/2011 lúc 01:20 #

    tks ss

  11. minphu0ng 10/04/2011 lúc 03:11 #

    tk

  12. vương luyến 10/04/2011 lúc 05:42 #

    hay qua. mong chap sau

  13. Ni cô karacami 10/04/2011 lúc 11:28 #

    đăng kí mua máu thôi

    • Yu Yu 10/04/2011 lúc 19:39 #

      ni cô thì k được đọc H à nha, ni cô là thiếu nhiều máu lắm, cho nên…. *phẩy phẩy tay*, không đc trà trộn vào hàng ngũ H *cười phớ lớ*

  14. thuylinhnhi 10/04/2011 lúc 12:40 #

    hơ hơ tr này mới chap 2 mà đã có H …*vỗ tay nào*

    • Yu Yu 10/04/2011 lúc 19:38 #

      hê hê, cơ mà H của nó….. há há há

  15. thuy 15/04/2011 lúc 00:02 #

    thanks

  16. lala 15/04/2011 lúc 01:10 #

    thanks
    ôi,CCG,anh đúng là cáo già gian ác được tu luyện nghìn năm mà

  17. ShIokUt3 02/06/2011 lúc 23:11 #

    thanks nàng.hài quá^^

  18. Frank 12/07/2011 lúc 15:02 #

    Tri tuong tuong cua NN qua cao sieu di.

  19. nhut 02/09/2011 lúc 20:36 #

    thanks.anh giới hù chết chị nhân

  20. Ten Yuki 28/05/2012 lúc 18:53 #

    Bà chị này chắc coi nhiều CSI quá đây mà =)))))) cười sặc sụa =)))))

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: