[NYTGN] – Chương 3.2

18 Th4

Chương 3.2

Nhất định có người nguyền rủa cô, trong quán ăn Spice Girls cậu nhóc choai choai cứ nói đến đinh tai nhức óc, Úy Nhân Nhân chán nản  cực độ nghĩ như thế.

“Dì, kỹ thuật của tôi có tốt không?”

Khóe mắt Nhân Nhân co quắp, dùng sức uống cola. Bớt giận ~~ bớt giận mà Nhân Nhân.

Cảnh Thiếu Hoa hỏi: “Như thế nào, tôi  rất mạnh mẽ sao? Có đúng là khiến dì xả hận đến sảng khoái hay không, ha ha…”

Tỉnh táo, tỉnh táo đi ~~ “Đích xác là rất sảng khoái” Nhân Nhân nheo mắt lại, nặng nề  đặt cốc xuống. “Sảng khoái đến tôi muốn ném cho cậu một cái tát!” Cô gầm thét.

Tiểu tử này kiên trì đưa cô về nhà, nửa kéo nửa nửa cầu xin mà đẩy cô ngồi lên Motor, chuyện này coi như xong, cậu ta nhưng lại một đường phóng xe với tốc một trăm, motor, phóng đi một trăm, trời ơi! Nhân Nhân thiếu chút nữa đã hôn mê, mới vừa xuống xe chân cũng đứng không vững; mà bởi vì một đường thét chói tai, giọng nói của cô cũng khản đặc. Ghê tởm nhất chính là, tiểu tử thối này không có chở cô về nhà, ngược lại ép cô đi ăn bữa đêm với cậu ta. Oa a!

Cảnh Thiếu Hoa cười hì hì. “Dì nhất định thật lâu không có trải qua chuyện kích thích như thế, Dì à ~~”

Oanh! Núi lửa bộc phát. “Cậu gọi tôi dì một lần nữa, tôi đạp chết cậu!” Nhân Nhân vỗ bàn nổi giận quát, chân mang giày cao gót đã bắt đầu rục rịch.

“Dì rất hung ác đó” Vẻ mặt cậu ta lập tức vô tội giả bộ tổn thương mà ồn ào.

Chết ngất đi ~~ Nhân Nhân suy yếu mà nằm úp sấp lên mặt bàn thống khổ rên rỉ. Ô ô… Tối nay thật là thất bại. Đầu tiên là bị Cảnh Chi Giới làm cho tức chết, sau đó lại bị em trai anh ta dây dưa. Trời ạ, họ Cảnh này một nhà đều là ác ma à!?

Bỏ qua không lên tiếng, Nhân Nhân chán nản vùi mặt vào hai cánh tay hỏi. “Cậu sắp ăn xong, giúp tôi bắt taxi, tôi phải về nhà” Mệt, mệt mỏi thật sự, thoáng cái giống như già hơn mười tuổi, cô uể oải thất bại chỉ muốn trốn về nhà.

“Dì có muốn theo tôi về nhà hay không, chúng ta đi yêu yêu, kỹ thuật của tôi rất tốt”

Trái tim Nhân Nhân vô lực, khóe mắt co quắp. Im lặng là vàng, im lặng là vàng.

“Dì, vóc người dì rất tốt, cho tôi là con ngựa để cưỡi có được không?”

Trẻ nhỏ nói không chấp, trẻ nhỏ nói không chấp! Nhân Nhân cảm thấy rất suy yếu.

Cảnh Thiếu Hoa thấy cô không hồi đáp, tiếp tục làm cô mệt: “Dì, dì bị anh tôi bỏ mặc à, không sao, tôi cho dì QQ, tôi rất lợi hại, theo tôi lên giường dì có khi nghiện đó!”

“Ô ô…” Nhân Nhân khóc nức nở .

Trời ạ ~~ Cô đã tạo nghiệt gì? Ông trời sao lại trừng phạt cô như thế? Một người sợ phiền muộn phát sinh quan hệ với cô, một người miệng đầy hồ ngôn loạn ngữ, hết thảy thật sự quá hoang đường! Đường đường một thiên kim của Song Tinh, tổ trưởng thiết kế của V.J, sao mà mặc đồ Chanel, lại ngồi ở phòng ăn giá rẻ bị thiếu niên bất lương quấy rầy? Nhân Nhân nhận thua, cô khóc.

Cảnh Thiếu Hoa mở to mắt —— cô ? Cô khóc?

Cảnh Thiếu Hoa vén tay áo lên, tập mãi thành thói quen mà an ủi cô: “Đừng khóc, chị lại không phải là người thứ nhất bị anh em vứt, đến nay đã có mười tám người xếp phía trước chị”

“Tiểu tử thối!” Nhân Nhân ngửa mặt lên, cao giọng phản bác. “Ai nói tôi bị anh ta vứt bỏ? Trong thiên hạ, chỉ có tôi Úy Nhân Nhân vứt bỏ người ta, sao có chuyện bị vứt  bỏ ~~” Cô và anh căn bản là còn chưa bắt đầu đã “out”. Khóc vẫn là khóc, thể diện vẫn phải chú ý.

Cảnh Thiếu Hoa tự cho là đúng còn nói: “Aizz, tùy thôi, phụ nữ các chị rất thích thứ đó, anh trai em trừ lớn lên đẹp trai, có điểm gì tốt? Các chị hết lần này tới lần khác muốn dính lấy anh ấy, mọi người biến thành quỷ thích khóc, ngốc ~~ anh trai em, anh ấy chỉ yêu mình!”

“Anh ta là tên khốn kiếp!” Nhân Nhân gầm thét. Cái gì mà chỉ lên giường cùng phụ nữ không phiền toái? “Đần độn!”

“Không sai!” Cảnh Thiếu Hoa lớn tiếng tán thành.

Nhân Nhân ngẩng mặt, trừng cậu ta. “Cậu… Tôi đang chửi anh của cậu mà?” Lại còn hát đệm?

“Trên đời này người em ghét nhất chính là anh ấy!” Trong mắt Thiếu Hoa hiện ra lửa giận. “Nếu không phải tiêu sạch tiền, em mới không thèm gặp!”

Nhân Nhân nghe mà không giải thích được. “Đến chỗ anh trai lấy tiền? Ba mẹ cậu…”

“Đã chết” Cậu ta nói vô cùng rõ ràng.

Trong lòng Nhân Nhân bỗng nhiên căng thẳng, đối trước thiếu niên mắt nhìn như phản nghịch dâng lên một cỗ thương tiếc.

“Vậy…” Thật đáng thương. “Vậy hai người…”

“Em nói với chị, nhà chúng em vốn là rất có tiền” Cậu căm giận bất bình. “Ba em Cảnh Thức Hùng, chị nghe qua chưa?” Cậu ta nhếch mi, rất đắc ý.

“Cái gì!?” Nhân Nhân sợ đến nhảy lên, trừng Cảnh Thiếu Hoa. “Cậu… Hai người là con Cảnh Thức Hùng?”

Cảnh Thiếu Hoa nhún nhún vai. “Một chút cũng không sai, Cảnh Thức Hùng xí nghiệp Uy Thắng”.

==============///////=============

Đêm khuya, đêm lạnh như nước, ánh trăng như bạc, trên mặt đường nhựa, bóng cây đu đưa gió đêm thổi nhẹ.

Taxi màu vàng dừng lại, chân dài xinh đẹp bước ra, giày cao gót phấn hồng xinh đẹp chạm xuống đất, Úy Nhân Nhân bước ra xe, lúc đóng sầm cửa xe nhìn thấy đối diện trước tòa nhà có một bóng đen đang đứng yên.

Con ngươi Nhân Nhân co rụt lại, ngơ ngẩn. Xe chạy nhanh, bọn họ nhìn nhau.

Trong tay Cảnh Chi Giới xách chính là máy vi tính Nhân Nhân đã quên mang đi, đáy lòng nghĩ cũng là người phụ nữ này phủ áo khoác ngoài cảm thất thật xinh xắn, nhìn thấy cô bình an trở về, anh thở phào nhẹ nhõm. Anh ở chỗ này thấp thỏm chờ thật lâu.

Nhân Nhân khép chặt áo khoác ngoài lại, bước nhanh tới, giày cao gót nện lên mặt đất, đêm khuya nghe tới vô cùng gợi cảm.

Cảnh Chi Giới đưa  máy vi tính xách tới trước mặt cô. “Em đã quên mang đi”

“Ờ” Không nghĩ tới anh lại đặc biệt đưa tới, anh đợi bao lâu? Nhân Nhân đón lấy máy vi tính, nghi hoặc mà quan sát anh, một đôi mắt sáng tràn ngập những câu hỏi —— anh là con Cảnh Thức Hùng?

“Ngủ ngon” Anh đưa tay ra sờ sờ cánh tay mảnh mai của cô. “Sớm nghỉ ngơi một chút” Khi biết được người phụ nữ  xinh đẹp hẳn là chưa hiểu thế sự là xử nữ, thái độ Cảnh Chi Giới lập tức điều chỉnh, đối với cô vừa lễ phép mà vừa xa lánh, nhiệt tình lúc trước trong nháy mắt biến mất vô ảnh vô tung. Cô là cô gái tốt, nhiệt tình, chân thành, anh không hy vọng thương tổn cô.

Một người có thể nào thay đổi được nhanh như vậy? Nhân Nhân nghi ngờ mà nhìn anh.

Một người có thể nào làm cô cảm thấy tàn khốc, rồi lại bỗng nhiên ôn nhu làm cho cô động tâm?

Cảnh Chi Giới nói lời từ biệt, đi qua bên người cô, chậm rãi rời đi.

Bàn tay nhỏ của Nhân Nhân nắm chặt, bỗng nhiên quay đầu lại gọi anh: “Cảnh Chi Giới!”

Hờ hững xoay người lại, anh nghi ngờ mà nhếch mày rậm lên.

Nhân Nhân cao giọng hỏi: “Anh là… con của Cảnh Thức Hùng?”

Ánh mắt của anh trầm xuống. “Đúng. Là em trai tôi nói cho em sao —” Cảnh Chi Giới trợn mắt nhìn Úy Nhân Nhân bỗng nhiên chạy tới, giương cánh tay ôm lấy anh, dịu dàng ôm lấy anh, tại trước ngực anh thở dài. Nhân Nhân nói một câu nói, giống như châm chọc sắc bén, không hề báo động trước, châm chích vào tâm khảm Cảnh Chi Giới.

“Thì ra là như vậy” Không trách được anh lãnh khốc bạc tình như thế, Nhân Nhân nhắm mắt thở dài. “Đứa trẻ đáng thương…” Thoáng chốc con ngươi đen láy của Cảnh Chi Giới co rút lại, cả người căng cứng.

Cảnh Thức Hùng là kỳ nhân giới kinh doanh, một tay sáng lập tập đoàn Uy Thắng, nhưng một lần làm dự án, bởi vì bạn tốt bán đứng ông, đưa đến đầu tư sai lầm, cực khổ thành lập xí nghiệp một phút chốc bị phá hỏng. Tài sản bị mất hết, chu chuyển không hiệu nghiệm, Cảnh Thức Hùng từ tỷ phú bi thảm rơi xuống thành nợ nần chồng chất, cuối cùng bởi vì chịu không được áp lực ép trả nợ khổng lồ, vứt bỏ con thơ, cùng vợ uống thuốc tự sát.

Năm đó chuyện này vô cùng náo động, mấy tờ báo đăng chừng mấy ngày, ở giới kinh doanh không ai không biết chuyện này, Nhân Nhân đã từng nghe thấy kết quả thảm đạm của thương nghiệp này. Tuyệt đối không nghĩ tới, cô sẽ gặp phải người có liên quan đến tin tức năm đó.

Hai tay Nhân Nhân dịu dàng, ôm chặt thân thể Cảnh Chi Giới, so sánh anh lúc trước khiến cô phẫn nộ và khóc lóc cùng với quá khứ khổ nạn của anh, căn bản là việc nhỏ bé không đáng kể. Cô đau lòng trước cảnh ngộ của anh, cô dùng tình yêu muốn an ủi anh. Anh tàn khốc và lạnh lùng, lúc này phảng phất cũng có thể lý giải.

“Không trách được… Không trách được anh vô tình như vậy” Cô khổ sở thay anh. Người nào có thể chịu được trong một đêm mất tình cảm chân thành của cha mẹ? Năm đó anh còn nhỏ sao?

Cảnh Chi Giới căng thẳng thân thể, tay lớn nắm giữ ở bả vai cô đẩy ra.

“Em cho rằng em là ai?” Giọng nói của anh rất nhẹ, nhưng lạnh lùng làm cho người khác run lên.

Ánh mắt anh sắc bén làm Nhân Nhân sợ hãi. “Em… Em chỉ là vì anh mà cảm thấy khổ sở”

Anh giận đến muốn bóp chết cô. “Em có bệnh sao? Đồng tình với tôi để cảm thấy mình rất kiêu ngạo phải không? Mẹ kiếp! Muôn vàn người phải làm kẻ lang thang, không bằng em đi đồng tình với bọn họ, đi lên giường cùng bọn họ, đi ôm bọn họ, đi nói những lời như thế! Em đồng tình với tôi cái gì, không hiểu được!” Anh căm hận ánh mắt đồng tình của cô, nói thương cảm anh. Anh mất đi tỉnh táo, nói với cô những lời ác độc.

Nhân Nhân cũng nói lại. “Anh… Không cần phải nói khó nghe như thế, em không có ác ý”

“Còn có lời khó nghe hơn ——” Anh cười lạnh, giống như một con dã thú, hung mãnh nham hiểm khát máu. “Em muốn nghe sao? Nói thật, tôi ngoài ý nghĩ em còn là xử nữ, em thoạt nhìn có bộ dạng không kịp đợi lên giường cùng tôi, muốn thì nói, cần gì phải phô trương tiết mục đồng tình với tôi, có đủ ác tâm!”

“ㄏㄡ`!” Nhân Nhân che miệng. “Chúa tôi! Anh có tỉnh táo không? Em chỉ quan tâm…”

“Gặp quỷ!” Anh hung ác trừng cô. “Ai cần em quan tâm? Tự mình đa tình!” Anh gầm thét, cô ngơ ngẩn. Anh nhìn cô ngạc nhiên mà trừng mắt nhìn, ánh mắt cô sáng rỡ, trong nháy mắt ẩm ướt. Trong lòng anh căng thẳng, xoay người sải bước rời đi, bước vào bên trong xe, chạy nhanh như bay. Anh thật lâu không có mất đi lý trí như vậy, nghe cô nhắc tới chuyện cũ, hồi ức anh khó có thể quên, anh điên cuồng, giống như con nhím vội vàng bảo vệ mình.

Cho tới bây giờ không ai mắng cô như vậy, chưa từng có! Nhân Nhân quá mức kinh ngạc, ngây ngốc ở ven đường, đưa mắt nhìn anh rời đi.

Không biết sao, bộ dáng anh gầm thét cô, hại trái tim cô rất đau đớn, thương tâm không phải là mình, mà là một loại cảm giác khác đau lòng cho anh, tràn đầy ngực.

===========////////////===========

“Mẹ kiếp!” Cảnh Chi Giới chạy nhanh như bay dừng lại dưới ánh đèn da cam bên cầu vượt, nhạc nhảy điếc tai, từng cái như đập vào ngực anh.

Cô dựa vào cái gì mà như vậy? Dựa vào cái gì mà thương cảm cho anh? Cô tự cho mình là ai? Không giải thích được!

Sau khi ba mẹ tự sát, anh và em trai sống nhờ ở nhà thím. Cảnh Chi Giới nhìn toàn bộ sắc mặt, thiếu niên bất lực hoảng hốt kia sớm chìm ngập dưới những năm tháng tàn khốc. Những thứ chua xót kia, những thứ giày vò kia, cái loại không chịu nổi và khuất nhục kia, lúc này đều bị giấu dưới gương mặt khôn khéo.

Anh thành công như bây giờ, ngay cả thím ban đầu xem thường bọn họ, cũng ngược lại kỳ vọng nịnh bợ anh, kiếm chút lợi từ anh.

Anh hiện tại xuất chúng như thế, sẽ không có người nào dùng ánh mắt đồng tình làm nhục anh nữa.

Song…

Cảnh Chi Giới nắm chặt tay lái, mãnh liệt nhấn ga. Đáng giận! Biểu tình đêm nay của Úy Nhân Nhân, tựa như một móc câu, câu toàn bộ chuyện cũ trong hồi ức ở chỗ sâu trong hắc ám ra ngoài.

Người phụ nữ chết tiệt này!

19 phản hồi to “[NYTGN] – Chương 3.2”

  1. ami_bumbu 18/04/2011 lúc 21:53 #

    Cái thèn này (_.__’)

  2. eoo 18/04/2011 lúc 21:58 #

    thanks

  3. eoo 18/04/2011 lúc 22:01 #

    Mạng mình lại chậm rùi. Hu hu oa oa. Ta là suốt đời không có duyên với tem mà. Oa oa

  4. story7891 18/04/2011 lúc 22:04 #

    tem. ko ai lay tem thi cho ta xin.

  5. talacuopbienha 18/04/2011 lúc 22:28 #

    thanks

  6. anina 18/04/2011 lúc 22:34 #

    tem ten ten ten

  7. banhmikhet 18/04/2011 lúc 22:40 #

    thanks nàng

  8. Pandanus255 18/04/2011 lúc 23:09 #

    Thanks

  9. Rain and tears 18/04/2011 lúc 23:26 #

    Neu noj de tra thu thj ta thjch hon. Jt ra ca 2 cung dau don.

  10. ViViNTT 18/04/2011 lúc 23:27 #

    Tks Yu Yu

  11. ~^^~phjnphjn~^^~ 19/04/2011 lúc 01:45 #

    Thanks nh!

  12. lala 19/04/2011 lúc 11:00 #

    chị ngược anh cũng hay đấy,hehe chưa từng thấy (dù chị í ko ý thức đc)
    thanks nàng nhìu

  13. thaovp 19/04/2011 lúc 14:44 #

    xì, lão Cảnh đáng đời =.=

  14. Tantan 20/04/2011 lúc 16:38 #

    thích Nhân Nhân ghê ^^
    thks bạn Yu rất nhìu nha

  15. nhung nhinh 22/04/2011 lúc 20:59 #

    thanks

  16. Frank 12/07/2011 lúc 15:14 #

    Toi NN, CG dang ghet. NN dong tinh va thuong cam ma anh lai hat hui nhu the.

Trackbacks/Pingbacks

  1. Phiêu Du Blog | Chimnon … trên cành cao ( từ nóng đến … cực nóng) - 19/04/2011

    […] Đọc tiếp » […]

  2. Phiêu Du Blog | Chimnon … trên cành cao ( từ nóng đến … cực nóng) - 19/04/2011

    […] [NYTGN] – Chương 3.2 […]

  3. Phiêu Du Blog | Chimnon … trên cành cao ( từ nóng đến … cực nóng) - 19/04/2011

    […] Đăng trong: 18/04/2011 | Tác giả: Yu Yu | Chuyên mục: người yêu thích giả ngốc | Thẻ: ngôn tình tiểu thuyết, đan phi tuyết | 12 Comments » […]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: