[NYTGN]- Chương 4.1

28 Th4

Tinh thần bạn hôm nay rất tốt, hê hê, làm truyện này cho mọi người tức cùng. ^^

Chương 4.1

“Oa a!” Hà Phi kinh hô. “Anh ta mắng cậu như vậy?” Nghe xong tổ trưởng nói, Hà Phi mở to mắt.

Úy Nhân Nhân gẩy gẩy tóc, một bên hiệu chỉnh lại đồ án thiết kế, sửa đổi chỗ không đủ chu toàn.

“Không trách được người kia sao lại lạnh lùng, thì ra là không phải vấn đề do mình, chậc chậc!” Nhân Nhân nhíu chặt chân mày. “Nhìn không ra anh ấy có quá khứ như vậy, không biết anh ấy sao mà chống đỡ tới được, Hà Phi…” Cô hỏi. “Cậu có thể tưởng tượng ba mẹ cậu tự sát không?”

“Việc này…” Hà Phi ngửa mặt cau mày suy nghĩ sâu xa, cô nghiêm túc suy nghĩ đủ hai phút, lúc này mới nhìn lại Nhân Nhân trả lời. “Thứ nhất, tớ không có ba, rất khó tưởng tượng ông ấy tự sát. Thứ hai, mẹ tớ đã bỏ đi rất sớm, cho nên tớ thật sự rất khó tưởng tượng loại tâm tình này”

“Không mong đợi được gì!” Khóe mắt Nhân Nhân giật giật. “Thật… Thật đáng thương” Đã thế, cô ấy nghĩ lâu như vậy làm gì chứ?

Trần Dĩnh bước đi thong thả, đặt đề án phác thảo cuối tuần  trên bàn Nhân Nhân, xoay người muốn đi.

“Dừng lại!” Nhân Nhân lạnh lùng gọi cô. Thân ảnh cao quý kia dừng lại, bễ nghễ nhìn Nhân Nhân ngồi trên ghế.

“Có chuyện gì?” Vẻ mặt lạnh như băng.

“Trần Dĩnh” Nhân Nhân nheo mắt lại. “Cậu sớm biết ba của anh ấy là ai đúng không?”

Trần Dĩnh nhếch mi, môi mỏng mỉm cười. “Sao? Đá trúng tấm sắt nữa?” Tròng mắt cô đột nhiên phát sáng.

Trần Dĩnh chết tiệt! “Hừ” Úy Nhân Nhân nghiêng mắt nhìn cô một cái. “Thật là lòng dạ hiểm độc, cũng không nói trước một tiếng”

Trần Dĩnh khom người, nhìn thẳng ánh mắt mỹ lệ của Nhân Nhân. “Đại tiểu thư, tớ sớm khuyên cậu bỏ qua, bây giờ cuối cùng cũng biết anh ta quá khó khăn để bắt lấy chưa?Camnguyện rồi? Ha ha…”

Nghĩ đến lời Cảnh Chi Giới tối qua nhục mạ cô, lưng Nhân Nhân lại phát lạnh. Cô là xử nữ thì khẳng định sẽ được khen ngợi là cục cưng ngoan, đêm qua lại bị mắng giống như hoa si tái thế.

Nhân Nhân không để ý tới Trần Dĩnh, nữ phù thủy đáng chết này. Cô giao một chồng giấy tờ cho Hà Phi. “Giúp tớ photo những tài liệu này”

“Ờ…” Hà Phi nhận lấy, xem chi tiết một chồng tài liệu tiếng Nhật. “Trường hợp của Cao Hân, hạng mục phần mềm chi tiết của Thập Phương… Sò sốt dầu hào … Sò sốt dầu hào?” Hà Phi lật xem phần tiếp theo. “Dưa chuột hấp bánh thịt? Sách dạy nấu ăn?”

Trần Dĩnh không khỏi ghé mắt.

“Cậu ồn ào cái gì? Mau đi photo đi? Mau mau mau!” Nhân Nhân cao giọng la.

“Oa oa!” Hà Phi vuốt tập giấy tờ kia. “Cậu muốn học nấu những món đó?”

Trần Dĩnh liếc về phía Nhân Nhân, nhếch lông mày nhỏ nhắn.

Nhân Nhân nhìn thấy, cười rực rỡ. “Tớ muốn làm bữa tối thân mật cho Cảnh Chi Giới ăn” Nhân Nhân chắp tay trước ngực, tràn đầy yêu thương nói. “Anh ấy nhất định thật lâu không ăn những món ăn gia đình, không ai quan tâm anh ấy, không ai cưng chiều anh ấy, một mình anh ấy ở trong phòng cô độc vắng vẻ, mỗi ngày ăn một chút đồ ăn sẵn cho no bụng, trời ạ ~~” Nhân Nhân nói líu lo. “Thật đáng thương, nếu có người cho đưa cho anh ấy một phần cơm yêu thương, anh ấy không biết sẽ có bao nhiêu cảm động, bao nhiêu vui sướng” Sau đó yêu chết cô, há há há.

“Ha ha ha…” Thật là thua ở cô ấy, Trần Dĩnh lạnh nhạt nói. “Tớ khuyên cậu nghĩ lại” Đột nhiên, cô cười âm hiểm. “Cậu có phải nhiệt tình quá hay không? Tớ thấy là cậu bị ánh sáng mẫu tính làm hại rồi”

“Tớ chỉ là muốn đối xử tốt với anh ấy” Anh đáng thương như thế.

“Úy Nhân Nhân, cậu  năm nay hiến máu mấy lần?” Trần Dĩnh hỏi.

“Ừm, mười lần” Cô luôn luôn nhiệt huyết giúp người.

“Được mất bằng công nhận giúp đỡ của trung tâm bảo trợ rồi?”

“Ừm, năm cái” Cô luôn luôn yêu thương những người lang thang cơ nhỡ.

“Xem đi, cậu cho rằng cậu là thần, còn có lòng thương yêu nhân gian của thần sao!” Trần Dĩnh không chút lưu tình công kích cô. “Úy Nhân Nhân, tật xấu của cậu chính là lòng yêu thương tràn lan, quá độ nhiệt tình và luôn luôn tình nguyện, sẽ chỉ làm gia đình của người ta phức tạp mà thôi” Cô nghiêm nghị nhắc nhở. “Cảnh Chi Giới này cũng không phải là đàn ông thiếu máu, cần cậu nhiệt tình như vậy; anh ấy lại càng không phải là nhưng đứa trẻ lang thang cơ nhỡ trong trung tâm cần tình thương và sự quan tâm của người mẹ của cậu. Đại tiểu thư, anh ấy đã là tinh anh xã hội, đại nhân vật có uy tín danh dự, cậu cho rằng làm như thế anh ấy có vui sướng sao?” Anh chỉ sẽ cảm thấy chịu nhục!

Nhân Nhân nhăn đầu lông mày. “Ưm ~~ là nhân vật có uy tín danh dự, xã hội tinh anh vậy thì như thế nào? Đại nhân vật cũng sẽ không cô đơn? Sẽ không cần quan tâm che chở? Tớ cho cậu biết, thế giới nội tâm của anh ấy đang cần người phụ nữ hảo tâm như tớ quan tâm anh ấy đấy! Ngẫm lại xem, có người riêng vì mình mà yêu thương chăm sóc,tớ không hiểu anh ấy có gì không vui, cảm động cũng không kịp, Hà Phi?” Cô trừng Ôn Hà Phi. “Cậu nói, nếu như là cậu, cậu có thể rất vui mừng, rất cảm động hay không?”

Lần này Hà Phi chỉ suy nghĩ hai giây. “Có! Có người đặc biệt nấu cơm cho mình ăn, tại sao tức giận? Tớ dĩ nhiên vui vẻ nha!” Hà Phi ra sức gật đầu.

Người thiếu căn cân ngu ngốc này, Trần Dĩnh cười lạnh. “Nếu như là tớ, đó cũng không phải là vui mừng”

“Hả?” Nhân Nhân không giải thích được. Nhưng thấy Trần Dĩnh nhếch cao cằm lên, hừ một tiếng.

“Đó căn bản là quá kinh hách, tớ không những không vui, còn sẽ làm thịt người tự cho là đúng kia, ai muốn cô ta quan tâm tới chứ? Tớ thấy cậu là ăn no rỗi việc, gà mẹ!”

“Cậu không phải” Nhân Nhân trừng cô. “Cậu máu lạnh”

“Trong ấn tượng, bản thân tớ không cảm thấy máu Cảnh Chi Giới   nóng bao nhiêu” Trần Dĩnh nhìn lại Nhân Nhân. “Ừ, tớ bắt đầu phát hiện, thiên tài và ngu ngốc quả thật chỉ có một đường giới hạn, Nhân Nhân, cậu biến thành ngu ngốc rồi”

Oa a~~! “Là cậu nghĩ đến quá phức tạp!” Mắt Nhân Nhân sắc bén bắn về phía Trần Dĩnh. “Không người nào có thể từ chối sự dịu dàng, cho dù lạnh như băng đi nữa, chỉ cần lửa cháy mạnh cứ thế mà phất tới, cuối cùng cũng sẽ nhu tình như nước”

Bốp bốp bốp bốp bốp! “Rất tốt rất tốt!” Trần Dĩnh vỗ tay, cô vạch ra cho Nhân Nhân. “Giả sử Cảnh Chi Giới nhận được sự yêu thương của cậu dễ dàng mà cảm động, đầu mình chặt xuống cho cậu đá” Đần, đó là tình huống không xảy ra.

“Tốt!” Nhân Nhân vỗ bàn hét lớn. “Hà Phi!”

“Sao?” Ôn Hà Phi đang photo. “Sao thế!”

“Cậu đứng ở phía nào?”

“Lại phân ngôi thứ nữa rồi?” Thật là tai bay vạ gió, Hà Phi cầm lấy tài liệu che mặt lại. “Làm ơn, hai người các cậu gây lộn không nên ảnh hưởng đến người vô tội, tớ mới không cần khua chiêng đánh trống, Cảnh Chi Giới kia vui vẻ hay thì vui vẻ, không vui thì không vui, có gì mà phải ầm ĩ chứ? Người cũng lớn như vậy, còn vì loại chuyện nhỏ nhặt này mà ầm ĩ, rất buồn cười, tổ trưởng muốn thì thuận tiện liền làm đi, Trần Dĩnh nói như thế nào thì mặc kệ, điều này có quan hệ sao?”

Nghe Hà Phi nhắc đi nhắc lại, sắc mặt của Nhân Nhân và Trần Dĩnh càng ngày càng khó coi, đồng thời quay đầu gầm thét với  Hà Phi.

“Cậu câm miệng!”

“Cậu câm miệng!”

“Nhưng mà ㄏㄡ`~~” Càm ràm hồi lâu, Hà Phi làm ra quyết định. “Tớ đứng ở phía tổ trưởng”

“Rất tốt” Nhân Nhân lộ ra nụ cười tà ác. “Trần Dĩnh, giả sử Cảnh Chi Giới tức giận… Ôn Hà Phi mặc cậu sai khiến, giả sử cậu thua, cậu sẽ chặt đầu xuống cho mình đá!”

“Liên quan gì đến tớ?”  Hà Phi kháng nghị.

Trần Dĩnh cười lạnh. “Một lời đã định, con mèo nhỏ thân ái của mình đang thiếu người giúp nó dọn phân”

Dọn phân? “Oa a~~ —” Tức chết, Hà Phi giậm chân. “Các cậu thật sự rất quá đáng, liên quan gì đến tớ!?”

Không ai để ý đến cô, Nhân Nhân và Trần Dĩnh đối mắt, Trần Dĩnh cười lạnh, Nhân Nhân cười to.

“Một lời đã định” Trần Dĩnh định liệu trước.

“Được” Nhân Nhân tràn đầy tự tin.

“Giỏi lắm!” Hà Phi kinh hách thét chói tai.

====== ^.^ =====

Ban đêm, khi chuông cửa vang, Cảnh Chi Giới đang định cho đồ ăn vào lò vi ba.

Mở cửa, rõ ràng nhìn thấy Úy Nhân Nhân.

“Hi ~~” Cô nhếch miệng cười, anh nghiêm mặt, một bộ dạng rất không thoải mái. Cô nhiệt tình vẫy tay với anh, không hờn giận với anh, lựa chọn làm như không thấy.

Hai tròng mắt anh trợn thành hai đường thẳng nguy hiểm, không nghĩ tới trải qua chuyện đêm qua cô còn có thể tới cửa. Ánh đèn chiếu vào khiến khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ của cô , cô mở to hai mắt long lanh cười với anh, cô mặc một bộ âu phục màu hồng phấn, dây lưng thon thon có nơ bên hông, giày cao gót tuyết trắng, mắt cá chân mảnh khảnh, Cảnh Chi Giới không phải không thừa nhận cô xinh đẹp giống như những người mẫu trên tạp chí.

Tóc dài đen nhánh của cô thả ra, rủ xuống bờ vai mảnh khảnh, cô ngửa mặt đối mỉm cười thân thiết với anh, phảng phất sự nhục mạ của anh đêm qua chưa từng tồn tại, Cảnh Chi Giới chăm chú nhìn cô một cái, cô thật đẹp, xương quai xanh của cô làm người ta muốn hôn. Cô thật đẹp, lông mi dài cong vểnh của cô khiến anh muốn chạm vào, cô không những không đẹp, nhưng anh lại lùi về sau một bước ——

Rầm! Không chút lưu tình, đóng sầm cửa lại.

Cô là rất đẹp, không sai, nhưng cô vô cùng đáng giận! Cảnh Chi Giới không quên nhớ tối hôm qua cô khiến anh khó chịu, cô đáng chết dám thương hại anh, Shit!

Tiếng đóng cửa lạnh lùng quanh quẩn ở hành lang, đồng thời nụ cười trên mặt Nhân Nhân cứng đờ.

A oa~~~, tuyệt tình như thế!?

Nhân Nhân trừng cửa sắt, cô nhăn đầu lông mày. Hừ hừ ~~ Bây giờ nếu như trở về sẽ không diễn hát được, hơn nữa Trần Dĩnh biết thì cười chết cô, Hà Phi còn có thể luân lạc tới giúp mèo yêu của Trần Dĩnh dọn phân.

Nhân Nhân kiên cường ngẩng đầu lên, tiếp cận cửa bấm chuông liên tục làm vang lên những tiếng lớn, chó nhà hàng xóm sủa điên cuồng , cô vẫn ương ngạng bấm năm phút đồng hồ. Chớ sợ chớ sợ, mặc dù vẻ mặt của anh rất đáng sợ, nhưng cô có nụ cười sáng lạn siêu cấp vô địch, tin tưởng nhất định có thể hòa tan núi băng.

“Mẹ kiếp!” Cửa bất ngờ mở, gương mặt tức giận vừa ló ra liền mắng. “Em muốn làm gì?”

Anh ra sức gầm thét, cô còn mỉm cười theo. “Muốn làm gì ư?” Cô mở móc túi xách đeo trên vai ra, lấy ra một túi xách giả bộ thuận tiện. “Cho anh, coi như là cám ơn anh giúp em sửa máy vi tính”

Cảnh Chi Giới nhận lấy, anh nhíu mi tức giận hỏi: “Đây là cái gì?”

Nhân Nhân cười rất mỹ lệ, giọng nói vừa ngọt vừa êm ái. “Anh mau mở ra”

Cảnh Chi Giới mở ra, nhìn thấy một một hộp cơm, anh trừng Úy Nhân Nhân. “Đồ ăn?”

“Đúng” Nhân Nhân gật đầu, cô giải thích. “Anh nhất định thật lâu không ăn cơm nhà, em đặc biệt làm. Anh xem có hợp khẩu vị hay không?” Cảm động sao? Hắc hắc hắc!

Cảnh Chi Giới mở nắp hộp cơm, bên trong hộp là thức ăn được phối hợp thơm ngon đẹp mắt.

Giọng nói của anh lạnh như băng. “Tại sao?” Thức ăn ở nhà? Châm chọc anh không cha không mẹ sao? Cô lại chọc cho anh phát cáu.

“Như thế nào? Thoạt nhìn ăn thật ngon sao!?” Cô lấy lòng hỏi.

Cảnh Chi Giới không đáp lời, đậy nắp hộp.

Ánh mắt của anh sắc bén, trừng khiến lông mao Nhân Nhân dựng đứng lên, cô lui một bước. Không ổn không ổn, hu hu~~ anh không phải là nên cảm động sao? Sao lại thoạt nhìn thật giống như không cảm động, ngược lại có phần kích động như muốn giết người!?

“Tôi có bảo em làm đồ ăn sao?” Giọng nói của anh nghe rất không thoải mái, thoạt nhìn có phần phát điên.

“Ờ… Không có” Cô lắc đầu. “Nhưng mà ——”

“Em có phải quá rảnh rỗi hay không?” Anh hung ác trừng. “Hay là trời sinh không đủ mắng chửi?”

Hức hức hức, rất hung ác. Nhân Nhân quyết định giả bộ ngốc trợn trắng con mắt, cô mỉm cười, vân đạm phong thanh đề nghị anh. “Anh trước tiên nếm thử qua đi, làm không tốt ——” Lạnh buốt! Cô sửng sốt.

Cô kinh ngạc nhìn Cảnh Chi Giới đẩy cửa bước ra, bước đi đến trước thang máy, Ầm! Đem hộp thức ăn ném vào thùng rác. Oa oa a ~~ cô làm hai tiếng đồng hồ  đó… Mặt Nhân Nhân tái rồi.

“Anh!?” Cô sợ đến nói không ra lời. Sao lại có người như thế!?

Cảnh Chi Giới ném hộp cơm, xoay người lại nhìn cô. “Tôi căm hận nhất người ta đồng tình với tôi!” Cô cho là cô là người nào? Chúa cứu thế sao!?

Một cơn gió mạnh chợt từ cửa sổ thổi vào, trong nháy mắt “Rầm” một tiếng thật là lớn, sắc mặt Cảnh Chi Giới đột biến, Nhân Nhân xoay người kinh hô.

“Oa!” Thảm, cửa… Cánh cửa đóng lại.

“Shit!” Anh mắng, anh không mang chìa khóa. Anh hung ác mà trừng Úy Nhân Nhân, vẻ mặt nghiêm khắc mà tức giận, giống như muốn giết cô. Người phụ nữ chết tiệt này, anh bị chọc tức!

“Ha ha ha…” Nhân Nhân rất biết phận lập tức lục soát lấy điện thoại ra, chột dạ cười nói với anh. “Có muốn gọi tiệm phá khóa hay không? Điện thoại cho anh mượn”

Bữa ăn tối ở trong lò vi ba, lò vi ba trong phòng, anh bị giam ở ngoài cửa, anh đói bụng, mặc áo màu xám, quần thường màu đen, sắc mặt tối tăm ngồi ở trên ghế dài, ánh mắt hung ác mà trừng mắt nhìn Úy Nhân Nhân trước cửa nhà. Anh rất đói bụng, người mở khóa cũng không ở trong tiệm, không biết bao lâu mới chạy tới. Anh muốn mắng người, lại phát hiện cô giả ngốc rất có tiềm lực, bất luận mắng như thế nào, thật giống như cũng là sai lầm của anh.

“Thợ mở khóa không có nhà, mẹ kiếp, tôi đói bụng đến nghĩ muốn giết người!” Anh mặc áo vải sợi CK, mắng chửi người lại rất lỗ mãng.

“Đây là báo ứng” Nhân Nhân thuyết giáo với anh, làm quảng cáo chính là phải phân tích, đen có thể nói thành trắng. Cô trừng anh, ánh mắt lòe lòe tỏa sáng. “Anh mới vừa lãng phí thức ăn, ném hộp cơm của em đi, bây giờ đói bụng sao?” Cô vươn ngón trỏ ra, chăm chú giả trang cho anh giải trí . “Việc này á —— gọi là ác giả ác báo”

“Ác giả ác báo?” Anh cười lạnh, cô chán sống. Anh nheo mắt lại, hàm dưới khép chặt, mí mắt trái rõ ràng đang giật giật. Cô thật đúng là có dũng khí, anh nghiến răng nói: “Em hại tôi bị giam ở ngoài cửa, báo ứng của em chính là sắp bị ném xuống từ cửa sổ ——” Anh cười hung ác, ngón tay cố ý bẻ tới vang lên cộp cộp, đắc ý thấy mặt cô trắng xanh.

“Hắc hắc” Nhân Nhân làm bộ nghe không hiểu uy hiếp của anh. Cô bình tĩnh mà quơ lấy điện thoại, bấm một dãy số.

Cảnh Chi Giới cau mày. “Làm gì? Tôi đã báo cho thợ khóa”

“Không” Cô cười nhìn anh. “Em báo cảnh sát, có người muốn ném em ra ngoài cửa sổ! Em không muốn chết không minh bạch” Anh thoáng chốc ngơ ngẩn, cô cười to. “Đứa ngốc, em gọi cho tiệm pizza, anh không phải là đói bụng sao?”

Cô chọc anh, anh giận đến nghiến răng nghiến lợi, lại không biết nên làm thế nào, vì sao lại có người như thế? Mắng cô, cô còn cợt nhả. Ngày thường anh tức giận chỉ cần híp mắt hung ác trừng, người bình thường ai cũng quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, bỏ trốn mất dạng. Nha đầu này lại vẫn chọc đến anh, oa a~~!

Cảnh Chi Giới nói ra một câutừ trong kẽ răng  —— “Em cho là tôi còn có tâm tư ăn pizza sao?” Tên ngu ngốc này!

“Anh thích gà hay là lạp xưởng hay là bò? Anh có ăn cay hay không? Có muốn đồ uống hay không?” Cô tiếp tục hỏi.

Oa oa a ~~ Cô thật đúng là gọi pizza, té xỉu!

Không nghĩ tới người mở khóa không  tới, pizza lại tới trước, nóng hổi, thơm ngào ngạt, Cảnh Chi Giới quyết định trước tiên tha cho cô, anh xế chiều nghiên cứu phần mềm, loay hoay đến cái gì cũng không ăn. Anh hào hùng từng miếng từng miếng  ăn pizza, đầu cũng không ngẩng, nói lời lạnh nhạt đuổi cô  đi. “Em lăn đi, tôi không so đo với phụ nữ, tự tôi chờ thợ khóa”

“Lăn?” Nhân Nhân mở to mắt, hai chân lại cứng đờ, cô chỉ biểu lộ ra ngoài khuôn mặt mỹ lệ của mình. “Anh bảo em lăn?” Lần đầu tiên có đàn ông nói muốn cô lăn, lời kịch này bình thường là cô dùng để đuổi người theo đuổi, có lầm hay không? Cô kinh ngạc kinh hô, làm anh nhịn cười không được.

“Ừm, thật xin lỗi” Anh ngẩng đầu. “Úy tiểu thư, em mặc váy không để lăn, như vậy em ưu nhã mà đi thôi, mời”

Nhân Nhân túm chặt túi xách. “Anh người này sao lại như vậy?” Nhân Nhân tức giận điên rồi. “Tôi đặc biệt làm đồ ăn cho anh ăn, anh ném nó đi, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn tới. Anh là đồ quái thai! Tôi sợ anh đói, thay anh gọi pizza, anh ăn nhưng lại bảo tôi lăn? Tôi sợ một mình anh chờ thợ khóa có buồn bực, mới ở cùng anh, anh lại kính mời tôi rời đi? Cảnh tiên sinh, anh có bệnh à? Máu lạnh như vậy?”  Quả nhiên người đáng thương tất có chỗ đáng hận.

“Tôi là có bệnh” Anh chậm rãi đặt pizza xuống, giương mắt nghênh đón dung nhan tức giận của cô. Ánh mắt của anh sâu mà trầm xuống, cảm giác ngạo mạn tàn nhẫn lại dửng dưng như không, anh biếng nhác cười nói: “Bệnh của tôi là vô cùng chán phụ nữ tự mình đa tình, nhất là loại người như em tự cho là tôi cần được cứu vớt, nhiệt tình quá đáng ngu ngốc, em cho là tôi thiếu niên mười bảy tuổi phải không? Vì một người dễ dàng mà cảm động đến rơi nước mắt quỳ xuống tới  ôm lấy bắp đùi em, hôn ngón chân em, run rẩy lấy nói em thật tốt, hô to em là Thiên Sứ, cám ơn sự ấm áp của em cứu vớt tôi thoát khỏi vực sâu Địa Ngục . Đây chính là em muốn sao!? Em xem phim truyền hình nhiều quá rồi đó!”

Nhân Nhân giận đến phát run. “Anh, anh, anh…”

“Nếu có thể khiến cho  người đàn ông máu lạnh như tôi yêu em, bị em làm cho cảm động, em sẽ hư vinh mà cảm thấy rất kiêu ngạo, rất có cảm giác thành công, có đúng hay không?”

“Anh, anh, anh…” Mắt hạnh cô trừng trừng, giận đến choáng váng. Ngược lại với vẻ kích động của cô, giọng nói của anh lại có vẻ rất bình tĩnh.

“Tôi càng không cần em, em lại càng chú ý tôi có đúng hay không?”

“A ~~” Trời ạ! Nhân Nhân bưng lấy đầu, rên rỉ. “Không!”

“Không?” Anh nhíu mi, ánh mắt sắc bén phảng phất có thể hiểu rõ hết thảy. “Tôi nói sai rồi?”

“Không ~~” Nhân Nhân sụp vai xuống, suy yếu nói. “Chúa tôi, anh nói đúng” Cô đạp vách tường một cái, giọng điệu ảo não. “Đáng chết! Anh nói đúng” Anh phân tích tâm tình của cô  đến rõ rõ ràng ràng, Nhân Nhân rất là kinh hãi. “Trời ơi, anh nói đúng cực kỳ” Cô  lại không có nói phản bác. Hu hu, người đàn ông này ác ma đó!

Cô không  nói dối? Cô nhưng lại chán nản  đầu hàng nhận thua? Cảnh Chi Giới ngạc nhiên, chợt ngửa đầu cười to.

“Ha ha ha!” Cô thật sự rất thú vị. “Trời ạ ~~ Em thật sự đúng là thừa nhận, chúa tôi!” Thua ở cô.

Cô đáng thương mà nhìn anh. “Bởi vì anh nói đúng!” Cô phát hiện mình quả thật là có loại tâm trạng này.

Cô mím môi đỏ mọng, rất không cam lòng mà thừa nhận. Bộ dáng kia của cô, đáng yêu làm cho tim anh đập nhanh, thoáng chốc rất muốn kéo  cô vào trong lòng hôn một nụ hôn nóng bỏng. Ánh mắt Cảnh Chi Giới tối sầm lại, ăn no ấm áp nên suy nghĩ dâm dục, dưới ánh đèn mờ nhạt, vẻ mặt cô vô tội vứt bỏ vũ khí đầu hàng, cả người anh căng thẳng, còn muốn kéo cô tới chỗ tối điên cuồng ân ái.

“Úy Nhân Nhân”

“Hử?” Cô cảm thấy rất chán.

Anh lắc đầu, tiếp theo như có điều suy nghĩ, cơ hồ có thể nói là dùng một loại vẻ mặt rất ôn nhu nói với cô: “Em tùy thời tùy chỗ cũng đẹp như thế sao?”

Thoáng chốc, Nhân Nhân đỏ mặt, ố ồ ~~ anh vừa biến thành người đàn ông khích tình.

21 phản hồi to “[NYTGN]- Chương 4.1”

  1. Ni cô karacami 28/04/2011 lúc 12:29 #

    tem

  2. story7891 28/04/2011 lúc 12:29 #

    tem. tks nang

  3. Sam Anh 28/04/2011 lúc 12:46 #

    Hay qua. Thank nang yu nhieu 😡

  4. aris0901 28/04/2011 lúc 12:46 #

    truyen hay wa’ dj

  5. Rain and tears 28/04/2011 lúc 12:48 #

    Haha. Po tay voj 2 anh chj nay

  6. eoo 28/04/2011 lúc 13:22 #

    thanks

  7. ~^^~phjnphjn~^^~ 28/04/2011 lúc 13:45 #

    Thanks ss nhju!
    Nhân Nhân cũng thiệt giản đơn wá! ^^

  8. Pandanus255 28/04/2011 lúc 14:01 #

    Thanks nàng

  9. *Sophie Nguyen* 28/04/2011 lúc 14:12 #

    Thay doi den chong mat.:-).thanks Yu

  10. thanh dan 28/04/2011 lúc 15:12 #

    thanks nhiu

  11. loveparadise 28/04/2011 lúc 17:30 #

    thank yu

  12. hitle 28/04/2011 lúc 17:42 #

    he he, thanks

  13. hala 28/04/2011 lúc 18:26 #

    thanks
    hix, cười với hai anh chị này
    chưa gặp đc cặp đôi nào thú vị như thế

  14. banhmikhet 28/04/2011 lúc 19:41 #

    thanks nàng

  15. Crystal pham 28/04/2011 lúc 20:25 #

    Thanks!!!

  16. ViViNTT 28/04/2011 lúc 23:25 #

    thanh Yu Yu

  17. AuDuongTrucBinh(iuiu) 29/04/2011 lúc 16:40 #

    Uy Nhan Nhan … chu*?i hay la’m … Ha’c Ha’c Ha’c …. * blap … blap * ( hi … cang` ga`n ki thi DH … ta ba^.n tui’ bu.i na`ng a.k … co* ma` tinh tha^`n ham ho^’ va^~n k gia?m di nao` nha ) ^^

    • AuDuongTrucBinh(iuiu) 29/04/2011 lúc 16:41 #

      hihi … ta nho*’ na`ng qua’ …. * vay~ va~y tay * la.i day ta hun 1 cai tha.t to nao` … * cuoi` gian * …. moah!!!!!

      • Yu Yu 30/04/2011 lúc 14:53 #

        òa òa òa òa, ta cũng nhớ nàng a~~~ cố mà học cho tốt, thi cử cho xong rồi về đây 88888 với ta, nhớ nhớ quá *dụi dụi dụi* lau hết nc mắt nước mũi vào quần áo nàng 😀

  18. Frank 12/07/2011 lúc 15:19 #

    Thanks.

  19. socxanh 14/07/2011 lúc 21:57 #

    Thanks.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: