[CVBT] – Chương 172 + Chương 173

13 Th5

Yu trở lại ăn hại như xưa~~~ sắp nghỉ hè cho nên sẽ post nhiều cho mau hoàn~

Chương 172: Sợ hãi

Tiêu Ký Phàm hôn hôn trán cô, hứa hẹn nói: “Anh sẽ không để em một mình ở nhà, nếu như anh phải đến công ty, để A Nghị ở tại đây với em”

 

“Không cần” Lâm Tử Hàn lắc đầu từ chối: “A Nghị bận rộn như vậy cũng đừng phiền phức anh ấy, em một mình không có việc gì” Cô tình nguyện để A Nghị dốc toàn bộ thể xác và tinh thần đi tìm Ngôi sao thiên thần, để cho Tiêu Ký Phàm sớm thoát khỏi thân phận Lãnh Phong, như vậy, anh mới không tùy thời đều gặp chuyện nguy hiểm tính mạng.

 

Tiêu Ký Phàm đỡ cô nằm xuống giường, ôn nhu nói: “Việc này anh sẽ an bài, ngoan, đi ngủ sớm một chút” Anh nằm xuống bên cạnh, kéo cô ôm vào trong lòng.

 

“Ký Phàm, có đúng là tìm được Ngôi sao thiên thần, chúng ta có thể sinh sống như người bình thường hay không?” Cô dựa vào ngực anh, yếu ớt hỏi thăm, không cần trốn Đỗ Vân Phi, cũng không cần sợ Lâm Trúc gây bất lợi cho Tiêu Ký Phàm.

 

“Anh sẽ mau chóng để cho cuộc sống yên bình” Hai tay anh  ôm cô thật chặt nói, đúng vậy! Tìm ra Ngôi sao thiên thần, để Lãnh Phong triệt để biến mất trên thế giới này!

 

“Vậy là tốt rồi” Lâm Tử Hàn an tâm, ôm cánh tay anh nhắm mắt lại, an ổn ngủ.

======……======

Buổi chiều ngày thứ hai, Tiêu Ký Phàm ở thư phòng làm việc, Lâm Tử Hàn lấy một tiểu thuyết nổi tiếng ngồi trên ghế sofa đọc.

 

Xem không được bao lâu, bất tri bất giác liền tựa ở trên ghế sofa ngủ.

 

Tiêu Ký Phàm đứng dậy lại gần, lấy sách trên tay cô xuống, kéo chăn đắp lên người cô. Tuy rằng động tác của anh rất ôn nhu, nhưng là bởi vì mới vừa trải qua sự kinh hách, giấc ngủ không phải tốt, bị anh chạm vào như thế lập tức giật mình tỉnh lại.

 

“Ký Phàm!” Lâm Tử Hàn bỗng dưng ngồi thẳng người, sau khi thấy rõ là Tiêu Ký Phàm,  mới buông lỏng tâm đề phòng.

 

“Xấu hổ, đánh thức em rồi” Tiêu Ký Phàm nhìn chằm chằm cô có chút áy náy nói: “Lên giường đi ngủ đi”

 

Lâm Tử Hàn lắc đầu: “Em không ngủ, Ký Phàm, anh tiếp tục làm việc đi, em đi xem Thư Tuyết đã tỉnh chưa” Dù sao cũng quấy rối anh làm việc không tốt, nhìn thời gian, cũng là lúc Tiểu Thư Tuyết nên tỉnh ngủ.

 

Lâm Tử Hàn xuyên qua mấy cái hành lang gấp khúc, đi tới phòng ngủ của Tiểu Thư Tuyết, hai nữ hầu canh giữ ở cửa cung kính lên tiếng: “Lâm tiểu thư” Trên nét mặt có chút không được tự nhiên.

 

Lâm Tử Hàn đã nhìn ra, bình tĩnh mà hỏi thăm: “Con bé tỉnh chưa?”

 

Nữ hầu cúi đầu, nói: “Cô Duẫn nói cô ấy sẽ chăm sóc tiểu thư, bảo chúng tôi canh ở cửa là được”

 

Duẫn Ngọc Hân?! Đầu Lâm Tử Hàn “Ong” một tiếng, phút chốc đẩy cửa gỗ khắc hoa vọt đi vào. Trên giường nhỏ ở giữa phòng ngủ, Tiểu Thư Tuyết thoạt nhìn ngủ rất sâu. Duẫn Ngọc Hân ngồi ở trước giường con bé nghe được động tĩnh, ngẩng đầu yếu ớt liếc mắt nhìn Lâm Tử Hàn, ánh mắt một lần nữa rơi xuống khuôn mặt nhỏ nhắn mười năm như một ngày của Tiểu Thư Tuyết, si ngốc quan sát.

 

“Giám đốc Duẫn” Lâm Tử Hàn chậm rãi lên tiếng, chạy vội tới bên giường, khẩn trương nhìn Tiểu Thư Tuyết có dị dạng gì không.

 

May quá! Con bé thoạt nhìn rất bình thường, chăn vẫn còn bộ dạng khi cô tới đắp lên, vẻ mặt đáng yêu khi ngủ thậm chí hàm chứa nụ cười hạnh phúc. Con cô, vĩnh viễn đều là hạnh phúc!

 

“Phu nhân nói nó gọi là Tiêu Thư Tuyết, là ba chữ kia sao?” Duẫn Ngọc Hân ôm con gấu trong lòng đến trước mặt Lâm Tử Hàn. Dáng người con gấu bông cùng với vóc người Tiểu Thư Tuyết không sai biệt lắm có viết ba chữ màu hồng “Tiêu Thư Tuyết” thật to, là cô ta dùng son môi viết lên. Ôm một con gấu trên bụng cắm một con dao gọt hoa quả, Duẫn Ngọc Hân một tay đang nắm chuôi dao, một chút một chút mà đâm lên trên ba chữ đỏ “Tiêu Thư Tuyết”.

 

“Đừng!” Lâm Tử Hàn hét lên một tiếng, lui về phía sau một bước, phảng phất như chỉ cần một chút nữa thôi thì con dao nhọn kia đâm ở trên người Tiểu Thư Tuyết! Bộ dạng của Duẫn Ngọc Hân rất dọa người, con dao nhọn kia thậm chí nhiễm một màu đỏ thẫm của son môi, nhìn thấy mà giật mình!

 

“Tiểu tạp chủng! Nó là một tiểu tạp chủng! Nó không phải con gái của Ký Phàm!” Duẫn Ngọc Hân tàn bạo gào thét, cô ta rất hận! Rất hận nó vì sao lại là con gái của Tiêu Ký Phàm!

 

“Mẹ, dì Duẫn…” Tiểu Thư Tuyết bị làm tỉnh lại xoa xoa hai mắt lim dim buồn ngủ, ngọt ngào mà gọi, ôm lấy con gấu nhỏ bên gối cười tủm tỉm nói: “Mẹ, gấu nhỏ dì Duẫn tặng con!”

 

Lâm Tử Hàn tiến lên, ôm lấy thân thể nhỏ bé của Tiểu Thư Tuyết chuyển sang phòng vệ, nước mắt do trên mặt cô chảy xuống. Duẫn Ngọc Hân thật là khủng khiếp! Cô ta muốn giết chết Tiểu Thư Tuyết! Cô ta sẽ giết Tiểu Thư Tuyết!

 

Tiêu Ký Phàm giao phó phần việc với thư ký xong, vừa vặn chạm phải Lâm Tử Hàn đang điên điên khùng khùng, vội giang tay đỡ hai mẹ con, vội vàng mà hỏi thăm: “Tử Hàn, em làm sao vậy?”

 

“Ký Phàm… !  Em không cần ở chỗ này! Em phải rời đi! Van xin anh… Mang em rời khỏi đây!” Lâm Tử Hàn nói năng lộn xộn mà khóc hô, cầu xin. Cô không sợ người khác làm gì với mình, nhưng mà cô không thể để Duẫn Ngọc Hân thương tổn con mình.

 

“Xảy ra chuyện gì sao? Em rốt cuộc làm sao vậy?” Tiêu Ký Phàm nóng nảy, ôm Tiểu Thư Tuyết từ trong lòng cô thả xuống đất, hai tay cầm lấy vai loạng choạng của cô.

 

Lâm Tử Hàn đẩy anh ra, lần thứ hai gắt gao ôm   Tiểu Thư Tuyết vào trong lòng, khóc rống nói: “Duẫn Ngọc Hân sẽ giết chết Tiểu Thư Tuyết, em muốn mang nó rời khỏi đây!”

 

“Duẫn Ngọc Hân làm sao vậy? Cô ta làm cái gì?” Hai mắt Tiêu Ký Phàm nghiêm lại, lạnh lùng nói, nếu như cô ta dám làm gì với hai mẹ con cô, anh  tuyệt đối không tha cho cô ta!!!

 

Chương 173: Sợ hãi 2

 

 

“Dì Duẫn tặng con gấu nhỏ” Tiểu Thư Tuyết dương tay chỉ vào gấu nhỏ thoải mái nói, lập tức vỗ tay Lâm Tử Hàn, nghi hoặc  hỏi thăm: “Mẹ, mẹ vì sao phải khóc nha? Dì Duẫn cũng không phải là người xấu”

 

“Cô ta là người xấu! Cô ta chính là người xấu!” Lâm Tử Hàn quát, hình ảnh dao nhỏ đỏ như máu, đâm thật sâu vào con gấu nhỏ khắc sâu vào tâm trí cô, chuyển đi không được!

 

Tiêu Ký Phàm không biết có chuyện gì xảy ra, nhưng nếu cô không thích sống ở chỗ này, anh sẽ mang cô rời đi, vỗ vai cô an ủi: “Tử Hàn, em bình tĩnh một chút, chúng ta rời khỏi đây, lập tức rời khỏi đây” Cô làm sao vậy? Chẳng lẽ là bị Lão đầu họ Duẫn kia hù dọa ra chứng sợ hãi, ngay cả thấy Duẫn Ngọc Hân cũng sợ hãi?

 

Nghe được anh hứa hẹn, Lâm Tử Hàn lúc này mới tỉnh táo lại, nhào vào trong lòng anh, chảy nước mắt nói: “Ký Phàm, chúng ta cũng không thể sống cuộc sống người bình thường sao? Không làm Tiêu Ký Phàm, không làm Lãnh Phong!” Không có Tiêu phu nhân, không có Duẫn Ngọc Hân, không có hắc đạo, chỉ có một nhà ba người. Tựa như lúc trước ở thôn Ninh Thủy, tuy rằng khốn cùng, nhưng chính là cuộc sống vui vẻ nhất”

 

“Mặc kệ em muốn cuộc sống gì, anh đều có thể cho em” Tiêu Ký Phàm ôm cô, nói nhỏ bên tai cô. Chỉ cần cô cảm thấy hài lòng, muốn anh làm cái gì cũng có thể!

 

“Thật vậy chăng?” Lâm Tử Hàn rời khỏi lòng anh, hai mắt đẫm lệ quan sát anh, anh thực sự có thể buông tha cho tất cả, cùng sống cuộc sống của người bình thường?

 

Để không cho Tiểu Thư Tuyết bị thương tổn, không cho Tiêu Ký Phàm trở lại thân phận Lãnh Phong, cô  hẳn là nghe theo A Nghị, đem anh rời khỏi nơi thị phi này.

 

Trước không muốn làm như vậy, là bởi vì suy nghĩ đến anh là người thừa kế duy nhất của Tiêu gia, công ty không thể tách khỏi anh, còn có sự bức thiết phải tìm kiếm Ngôi sao thiên thần của anh, nhưng hiện tại cô không thể không làm như vậy, trước khi A Nghị không tìm được Ngôi sao thiên thần, cô không thể để cho anh là Lãnh Phong hoặc là Tiêu Ký Phàm!

 

“Thực sự” Tiêu Ký Phàm thật thà nói.

 

“Nhưng mà công ty làm sao bây giờ?” Đây là một vấn đề lớn.

 

“A Nghị sẽ xử lý” Mặc kệ là chuyện gì, chỉ cần giao cho A Nghị, sẽ không có chuyện làm không xong.

 

“Thực sự có thể chứ?” Nếu như là dễ dàng như vậy, sao không sớm nghe lời A Nghị, bắt cóc anh  đi?

 

Để cho cô giải sầu, Tiêu Ký Phàm tự tin gật đầu, đương nhiên, anh là thủ lĩnh tập đoàn, chuyện kí tên đóng dấu có người đại diện. Nếu Lâm Tử Hàn thích qua cuộc sống bình dân, anh sẽ sống cùng cô.

 

Duẫn Ngọc Hân trốn ở góc phòng nghe trộm nghe được Tiêu Ký Phàm phải đi, luống cuống, do dự hai giây đi tới. Nức nở nói: “Tử Hàn, cô hiểu lầm tôi, tôi không có ý muốn đả thương Tiểu Thư Tuyết, xin hai người đừng đi”

 

Thật vất vả mới trông mong được Tiêu Ký Phàm trở về, cô cư nhiên lại muốn mang anh đi? Cô sao có thể làm như vậy? Dù cho không được Tiêu Ký Phàm yêu, chỉ cần mỗi ngày có thể liếc anh một cái, cô ta cũng đã cảm thấy vừa lòng.

 

Lâm Tử Hàn xoay người lại nhìn chằm chằm cô ta, cô ta vừa nãy rõ ràng đã nghĩ muốn Tiểu Thư Tuyết chết, cô ta hận Tiểu Thư Tuyết như vậy, làm sao có thể sẽ bỏ qua cho nó chứ?

 

“Ký Phàm…” Duẫn Ngọc Hân tủi thân gọi, trước đây mặc kệ là chuyện gì, chỉ cần cô ta dùng loại giọng này gọi anh, anh đều sẽ ôn nhu đáp ứng tất cả thỉnh cầu vô lễ của mình.

 

Nhưng hiện tại không giống trước kia, sự nuông chiều, ôn nhu của anh đều chỉ cho Lâm Tử Hàn, vĩnh viễn cũng không có phần của cô ta! Tiêu Ký Phàm liếc mắt nhìn cô ta, thản nhiên mở miệng nói: “Ngọc Hân, Tử Hàn không có thói quen sống ở đây, cho nên anh muốn mang cô ấy và Thư Tuyết rời đi, chính em bảo trọng”

 

Cha cô ta làm ra loại chuyện kia với Lâm Tử Hàn, khiến cho anh càng thêm phản cảm tới cực điểm với Duẫn gia, nhưng Duẫn Ngọc Hân là vô tội. Cho nên, thấy mình đã từng nợ cô ta, anh vẫn còn rất lịch sự với cô ta.

 

Duẫn Ngọc Hân đau lòng lui về phía sau một bước, chống lên tường, chuyển hướng sang cầu xin Lâm Tử Hàn: “Tử Hàn, cô không nên mang Ký Phàm đi, tôi cam đoan, tôi sau này không xuất hiện ở Tiêu gia, có thể chứ?”

 

Lâm Tử Hàn bị bộ dạng của cô ta dọa, đáy lòng lại có chút dao động, không được! Cô không thể bị nước mắt của cô ta lừa gạt, cô ta trước đây đã làm nhiều chuyện hãm hại mình như vậy, làm sao có thể thay đổi tốt hơn? Cô kiên quyết mà lắc đầu, cúi đầu không hề liếc mắt nhìn biểu tình thụ thương của cô ta.

 

~~~~~~~~~~

 

Trong phòng ngủ, Lâm Tử Hàn đang thu dọn đồ đạc, khi chuẩn bị khóa va li thì cái va li “Rầm” một tiếng bị người ta đẩy xuống đất, đồ mới vừa thu thập xong cũng rơi xuống.

 

Lâm Tử Hàn nâng mắt lên, nhìn liếc mắt Tiêu phu nhân nổi giận đùng đùng, cúi người một lần nữa thu thập hành lý.

 

“Cô dám đem Ký Phàm và Thư Tuyết mang đi thử xem?!” Tiêu phu nhân nổi giận gầm lên một tiếng.

 

Lâm Tử Hàn không đáp lại, tiếp tục thu thập. Cô không rõ, Tiêu phu nhân rõ ràng thích Tiểu Thư Tuyết như vậy, sao lại thả mặc cho Duẫn Ngọc Hân suốt ngày chạy qua Tiêu gia, lẽ nào bà ta không biết phụ nữ mất đi lý trí thì là rất đáng sợ sao?

 

“Tôi không cho phép cô  dẫn bọn họ đi!” Tiêu phu nhân gào thét tê tâm liệt phế, bà ta thật vất vả mới khuyên được Tiêu Ký Phàm về nhà, sao có thể để anh rời đi lần nữa!

 

“Cháu nhất định phải dẫn anh ấy đi!” Lâm Tử Hàn liếc nhìn bà ta lạnh lùng nói, trước kia cô kính trọng bà ta là trưởng bối, là bởi vì bà ta là mẹ của Tiêu Ký Phàm. Nhưng mà từ sau khi bà ta bảo lão già họ Duẫn kia làm ra loại chuyện đó, cũng không muốn cung kính với bà ta nữa.

 

Tiêu phu nhân bị cô chọc, nhất thời tức giận đến cả người phát run lên, vô cùng tức giận, trừng mắt nói với cô: “Cô rốt cuộc muốn thế nào? Nói mau!”

 

“Cháu sẽ để Ký Phàm sống tốt, Thư Tuyết sống tốt!” Cô muốn chính là đơn giản như vậy, cái khác, cô cái gì cũng không cần!

Yên bình về với gia đình nhỏ, nhưng sẽ được bao lâu, trước cơn bão lớn là một khoảng bầu trời trong xanh~~~ *xì poi có nghệ thuật a~~*

67 phản hồi to “[CVBT] – Chương 172 + Chương 173”

  1. Little J 13/05/2011 lúc 18:48 #

    mừng nàng come back ❤

  2. ltpnhung 13/05/2011 lúc 18:55 #

    Ôi, mình chờ cái này :*
    *ôm hun thắm thiết*

  3. linh tinh lung tung 13/05/2011 lúc 18:56 #

    aaa uc che len men thanh bia Haniken. ghet kon DNH va ba Tieu kia qua diii
    thanks ss

    • linh tinh lung tung 13/05/2011 lúc 18:57 #

      wen mung ss tro lai 😀

  4. ami 13/05/2011 lúc 19:01 #

    hun hun hun
    trây trét nước miếng…
    ss đã trở lại và lợi hại hơn xưa…
    ss hết bùn chưa a?

  5. eoo 13/05/2011 lúc 19:06 #

    thánks

  6. id5558 13/05/2011 lúc 19:08 #

    cam on nhieu nha!

  7. Holly 13/05/2011 lúc 19:29 #

    Thanks ss Yu dễ thương, kute, đẹp gái *nịnh* ss cố hoàn nhAz^^~

  8. nana 13/05/2011 lúc 19:37 #

    thanks ss. mừng ss đã trở lại 😀

  9. junkychan 13/05/2011 lúc 20:21 #

    Mừng ss trở lại hội họp với mọi người ^o^. Em ko mOng gì hơn là ss trở lại không nhưng ăn hại như xưa mà còn hơn xưa nữa ;)). Đùa thôi :-p rất nh

  10. that_la_nhat 13/05/2011 lúc 20:27 #

    aiz aizzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzz
    haizzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzz

  11. schwar1511 13/05/2011 lúc 20:36 #

    Chào mừng em quay trở lại, mọi việc của em ổn hết cả rồi chứ, ai cũng nhớ Yu hết đấy…

    • Yu Yu 16/05/2011 lúc 16:10 #

      moi viec cung tam on roi ss a, cam on ss nhiu

  12. táo đỏ 13/05/2011 lúc 20:48 #

    thanks yu.

  13. Florence 13/05/2011 lúc 20:50 #

    *tung hoa* chao mung Yu come back!!!
    😀

  14. Tiểu Lục 13/05/2011 lúc 20:57 #

    thanks Yu 🙂

  15. Auduongtrucbinh 13/05/2011 lúc 22:09 #

    Pha?i noi la ” yu da tro lai va BT ho*n xua chu ” , hi’ hi’ la.i day cho e hun 1 ka’i nao . . . Moah !!! * chu.t choe.t *

    • Yu Yu 16/05/2011 lúc 16:09 #

      huc, Yu binh thuong nga, k co BT nga, ai lai noi nguowi ta the chu

  16. yummy168 13/05/2011 lúc 22:11 #

    chụt chụt….

  17. thangquysong 13/05/2011 lúc 22:34 #

    con bao nhiu chuong nua day? Hazi:-):-):-):-):-)

  18. canhcam 13/05/2011 lúc 22:38 #

    mụ Tiêu vs mụ Duẫn nì còn nguy hiểm hơn cả rắn rết. thank Yu

  19. ♥ Vân pea ♥ 13/05/2011 lúc 23:14 #

    Thanks yuyu. Nàng đã comeback ^^

  20. Pandanus255 13/05/2011 lúc 23:15 #

    Cám ơn nàng đã trở lại

  21. oanh keo 13/05/2011 lúc 23:40 #

    chào mừng bạn quay trở lại !
    chúc bạn & gia đình luôn luôn vui vẻ!!!

  22. minmin 14/05/2011 lúc 00:44 #

    welcome yu comeback
    *tung bông* *tung hoa*
    sau cơn mưa trời lại sáng a

  23. kiukiuxinh 14/05/2011 lúc 01:30 #

    oa oa mừng quá ” chấm chấm ” nước mắt sụt sùi mừng quá ss đã trở nại, ôm ôm hít hít ,sờ mó sờ mó xem có thiếu cái lông nào ko mừng rớt nước mắt

  24. bubuloan 14/05/2011 lúc 02:32 #

    cam on YU tro lai ,chuyen nha giai quyet xong chua con buon ko?

    • Yu Yu 16/05/2011 lúc 16:05 #

      uk, cung tam on roi ban a, minh bjo phai cham nguoi gia nen k co time nhiu lam

  25. yochi 14/05/2011 lúc 03:33 #

    hoi` hop. qua’ ss oi . chao` mung ss tro lai^^

  26. minhanh_09 14/05/2011 lúc 08:50 #

    đúng la` xi` poil nghệ thuật a..thanks

  27. Lâu Lan Y Mộng 14/05/2011 lúc 09:16 #

    ôi ! ss thương cuối cùng cũng thấy ss rồi :))

  28. vivi 14/05/2011 lúc 09:47 #

    tks Nang Yu tro lai 🙂

  29. maiha 14/05/2011 lúc 10:50 #

    ô oa
    mừng nàng dã quay trở lại

  30. Ni cô karacami 14/05/2011 lúc 10:56 #

    thanks ss nhóe

  31. tinacollin 14/05/2011 lúc 12:18 #

    mung` chi Yu tro ve
    iu ss nhut’

  32. leegin 14/05/2011 lúc 12:31 #

    mừng ss trở về
    zui qớ zui qớ

  33. linh lan 14/05/2011 lúc 16:57 #

    thanks yu

  34. nana018 14/05/2011 lúc 17:33 #

    kết cục bạn cũng đã trở lại.thanks.na chờ mãi.

  35. qanhleho 14/05/2011 lúc 20:49 #

    Cuoi cung thi nang cung da come back! Tung hoa *** chao don ^^

  36. banhmikhet 14/05/2011 lúc 22:25 #

    thanks nàng rất nhiều

  37. roseatetern 14/05/2011 lúc 22:46 #

    thanks

  38. thu_nguyentnh 15/05/2011 lúc 00:06 #

    thanks nang

  39. grass93 15/05/2011 lúc 00:16 #

    Mừg ss trở lạj.

  40. babyhan 15/05/2011 lúc 09:59 #

    mung Yu da quay tro lai
    thanks nang

  41. Nh0c Boo 15/05/2011 lúc 10:59 #

    Yu thân yêu của ta đã trở lại rồi,ta nhớ nàng quá!! Hức hức.

  42. abbie 15/05/2011 lúc 14:09 #

    thanks ss! mung wa nang comback!

  43. tamninh 15/05/2011 lúc 19:08 #

    mừng nàng

  44. Sophie Nguyễn 16/05/2011 lúc 01:00 #

    Thanks Yu.mung nang tro lai.mung moj viec da bt.:-)

  45. girlkute 16/05/2011 lúc 08:32 #

    pan oi poss tiep di
    hay wa ak

  46. girlkute 16/05/2011 lúc 08:33 #

    to cho mong truyen cua pan tung ngay

  47. mynamlananh 16/05/2011 lúc 10:25 #

    hoan nghenh ban tro lai
    du minh khong the thuong xuyen comt cho ban nhung minh van theo doi truyen cua ban qua dien thoai di dong
    thuc su truyen rat hay
    thanks

  48. thanh dan 16/05/2011 lúc 12:14 #

    thanks nhiu

  49. ocsenchay733 16/05/2011 lúc 14:09 #

    nho ss wa.
    Chao mung ss tro lai!!!!

  50. chuonchuonkim 17/05/2011 lúc 12:07 #

    Hoan nghe ban tro lai. Truyen rat hay. Cam on ban nhieu nhe.

  51. eckrep 17/05/2011 lúc 12:42 #

    ye ye ye , nàng đã trở lại he’ he’

  52. babemooie 19/05/2011 lúc 21:45 #

    hơ hơ. còm béc mà hok có quà hửm ;]]

    nhớ nàng nè :X:X:X:X(thực ra nhớ truyện of nàng và đậu hũ of nàng =]])

    Thanks Yu Yu xinh đẹp của ta :X:X:X

    • Yu Yu 20/05/2011 lúc 11:29 #

      hức, người ta post đều hơn trc k là quà sao, 1 ngày 2 chap đó a~~~, nàng cứ ăn đậu hũ thoải xì mái a~~~, ta cũng tận tình *xơi* lại *cười khả ố*

      • babemooie 20/05/2011 lúc 19:55 #

        ọe. ngày trc mỗi lần comeback là 1 lượt post tận 5 6 chương xDDDDDD.

      • Yu Yu 20/05/2011 lúc 20:05 #

        ọc, ạch, ọc, trước khác a~~~ nàng k để ý sao ta, từ sau tết ta lười lắm a~~~, được thế này là quá chăm á

  53. socxanh 21/07/2011 lúc 21:54 #

    thanks

  54. An Phận Thủ Thường 01/10/2011 lúc 17:09 #

    ko thich may cai chuong kieu ntn lam 😐

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: