[CVBT] – Chương 188 + 189

26 Th5

 hề hề, hãy ra sức động viên tinh thần cho bạn Yu để bạn lê lết qua màn ngược này nha

Chương 188: Thương tâm

 

            “Tôi chính là ti tiện, mới có thể lần lượt bị anh bắt nạt, làm ra chuyện có lỗi với Vân Phi!” Giọng nói của cô quật cường lại oán giận, kích thích màng tai và mỗi một dây thần kinh trên người Lãnh Phong.

 

“Câm miệng, câm miệng cho tôi!” Lãnh Phong điên cuồng gào thét, cả người tản ra hơi thở nguy hiểm, cố nén xung động đánh cho cô im miệng.

 

“Vương bát đản! Tôi căn bản là không thích anh! Vì sao phải bức tôi?! Không cần…”

 

“Yêu hay không yêu! Thân thể sẽ nói rõ!” Sự kiêu ngạo, sự tự tôn của anh không thể để cô khinh nhờn như vậy, bá đạo như anh! Lạnh lùng như anh…

 

Sự  tức giận của anh, Lâm Tử Hàn cũng không phải là không cảm giác được, cũng không phải một chút cũng không sợ, chỉ là bây giờ không phải thời gian cho cô sợ không phải sao?

 

Cắn răng chịu đựng sự điên cuồng phát tiết của anh, nước mắt của cô thấm ướt vỏ gối, nâng hai tay lên, mấy lần muốn xoa vai, lưng anh nhưng cũng nhịn được. Cuối cùng buông xuống giường lớn, gắt gao nắm chặt chăn đơn bên cạnh.

 

Dường như qua nửa thế kỷ, Lãnh Phong cuối cùng cũng ngừng lại, yếu ớt ghé vào trên người cô, tiếng hít thở gấp quanh quẩn trong phòng ngủ nho nhỏ.

 

Lâm Tử Hàn cuối cùng cũng khống chế không được bản thân, tay nhỏ bé lướt qua mái tóc anh, ở trong lòng thương tâm hỏi: Khá hơn chút nào không?

 

Nếu như vậy có thể làm cho anh dễ chịu chút, thống khổ vừa nãy của cô coi như là đáng giá!

 

Trong bóng tối, hô hấp của Lãnh Phong thoáng bình phục, hai tròng mắt như sao lóe ra hai tia sáng lạnh giá băng lãnh đến tận xương, thẳng tắp chiếu vào đáy mắt Lâm Tử Hàn. Cơ thể lập tức đứng dậy từ trên người cô, mặc quần áo qua loa rồi đi ra ngoài.

 

Chỉ lưu lại Lâm Tử Hàn cả người bủn rủn không thể động đậy trên giường lớn, Lâm Tử Hàn yên lặng nhìn chăm chú vào thân ảnh biến mất tại cửa của anh, lời nói gọi anh nghẹn nơi cổ họng, cùng nuốt lòng chua xót vào trong bụng.

 

Bóng tối hắc ám bao phủ khắp người cô, gió mát thổi qua song cửa, thân thể trái tim cô giá băng!

 

~~~~~~~~~~

Một dòng suối trong veo bên cạnh, thân ảnh hai người một lớn một nhỏ nghỉ chân dòng suối, ánh trăng nhu hòa rơi trên mặt suối, hiện lên từng đợt tia sáng óng ánh chói mắt. Ánh trăng kéo dài thân ảnh hai người, màn đêm có vẻ thờ ơ mà cô tịch.

 

“Ba ba, mẹ vì sao phải khóc nha?” Tiểu Thư Tuyết ngẩng đầu nhỏ, dẩu môi, si ngốc nhìn chằm chằm Tiêu Ký Phàm bên suối nước hỏi.

 

“…”

 

Không đạt được đáp lại, Tiểu Thư Tuyết quơ bàn tay anh tiếp tục truy hỏi: “Ba ba, ba đánh mẹ sao? Ba vì sao đánh mẹ nha?”

 

Trầm mặc một hồi, khóe môi Tiêu Ký Phàm cuối cùng cũng giật giật, khẽ thì thào: “Bởi vì mẹ không ngoan”. Thân ảnh cao ngất thon dài đứng sừng sững dưới màn đêm, lộ vẻ buồn bã. Buồn bã…, loại hình tượng này thực sự rất không thích hợp với anh!

 

Anh là sát thủ khát máu, cũng là tổng tài lãnh khốc, lại cũng sẽ có một ngày vì yêu một người phụ nữ mà hao tổn tinh thần, thật là quá không nên.

 

Dòng suối trong veo phản chiếu lại vẻ mặt đau đớn của anh, phóng ra hàn quang đóng băng ba thước, khiến người ta sợ hãi, làm cho lòng người đau nhức…

 

“Nhưng mà một mình mẹ ở nhà sẽ sợ nha” Trên thế giới này chỉ có duy nhất Tiểu Thư Tuyết không sợ anh, lắc lắc khuôn mặt nhỏ nhắn nói, vẫn ngẩng đầu nhỏ như cũ, tay nhỏ bé quơ cánh tay anh: “Ba ba, con không muốn ba không vui, con cũng không thể để mẹ khóc”

 

Một phần mềm mại trong đáy lòng của Tiêu Ký Phàm được sự ôn nhu làm cho giật mình, yếu ớt cúi đầu, nghênh đón ánh mắt trông mong của Tiểu Thư Tuyết. Dưới ánh trăng, nước mắt trên mặt Tiểu Thư Tuyết được chiếu thành từng hạt đậu nhỏ, xé tan trái tim làm người ta đau đớn.

 

“Ba ba, đừng trách mẹ có được không?” Tiểu Thư Tuyết khóc nức nở cầu xin, nó không biết đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì. Ân ân oán oán của người lớn lại há lại là chuyện một đứa trẻ như nó có thể hiểu được? Nó muốn, chẳng qua là một gia đình hoàn chỉnh, gia đình hạnh phúc, giống như trước ngày hôm qua!

 

Tiêu Ký Phàm cười khổ xoa gáy con bé, nhẹ nhàng mà gật đầu một cái, dắt tay nhỏ bé của con bé, bước trên bờ cỏ dại mọc thành bụi bên khe suối, bước đến ngôi nhà nhỏ bé kia.

 

Lâm Tử Hàn ôm chăn nằm trên giường, phòng ngủ nho nhỏ yên tĩnh thậm chí có thể nghe được tiếng tim đập của mình, một tiếng một tiếng rất quy luật.

 

Lần đầu tiên ở nhà một mình trong đêm, cô lại cố không sợ hãi, một lòng toàn bộ vấn vương trên người Tiêu Ký Phàm. Anh sẽ đi nơi nào? Có thể xảy ra chuyện gì hay không? Có thể hay không…

 

Lo lắng biến thành cúi đầu khóc, tràn ra khỏi miệng, quanh quẩn trong gian phòng  bao phủ đầy bóng tối.

 

Một chiêu này quả nhiên có hiệu lực, cô lại mất đi người đàn ông mình yêu nhất trong cuộc đời. Khi đi bước đi đầu tiên, cô chỉ biết sẽ trả giá rất đau đớn thê thảm, nhưng mà cô lại không hối hận, bởi vì không làm như vậy, cô cũng sẽ mất đi anh!

 

Khóc khàn giọng, cũng khóc mệt mỏi, cuối cùng cô cuộn tròn người rưng rưng ngủ.

 

Cũng không biết trải qua bao lâu, ngủ bao lâu, trong mộng không ngừng xuất hiện thân ảnh của Tiêu Ký Phàm, hài lòng, thống khổ.

 

Sau cùng trong nháy mắt xuất hiện chính là Tiêu Ký Phàm tuyệt mệnh dưới tay Đỗ Vân Phi tay, khi tính mạng của anh còn chút nữa thì biến mất, Lâm Tử Hàn mở mắt, mồ hôi lạnh chảy đầy người. Hai mắt kinh sợ khi tiếp xúc đến vẻ mặt đẹp trai lạnh lùng của Tiêu Ký Phàm, trong lòng khẽ sửng sốt, thiếu chút nữa không khóc rống nhào vào trong lòng anh.

 

May mắn thay! Vừa rồi tất cả đều là mơ, may là anh không có việc gì! Lâm Tử Hàn điên cuồng kêu gào dưới đáy lòng, cưỡng chế sự vui mừng trong lòng, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêng đi, tách ra khỏi ánh mắt cực nóng của anh.

 

Cô không thể kích động, không thể nhẹ dạ, nếu không tất cả những việc làm trước đó đều uổng phí, trực tiếp không nhìn sự hiện hữu của anh, có lẽ là biện pháp tốt nhất.

 

Chương 189: Thương lượng

 

 

“Tử Hàn, tôi tha thứ tất cả những việc em làm trước đó, vì Thư Tuyết, chúng ta trở lại như trước đây được chứ?” Tiêu Ký Phàm vòng tay qua sau lưng cô, ôm lấy người cô, ôn nhu, từng cái từng cái giúp cô bộ mặc quần áo.

 

Dưới da thịt tuyết trắng, lộ ra dấu vết xanh tím tối hôm qua anh lưu lại, tối hôm qua, anh thực sự là điên rồi, lại chà đạp cô thành như vậy. Anh đau lòng dùng đầu ngón tay vuốt ve những dấu vết thuộc về mình kia.

 

Nhớ, hối hận, chỉ có thể hối hận!

 

Mỗi một chỗ anh chạm đến, đều có thể khiến cho Lâm Tử Hàn rung động, để không không thần phục dưới nhu tình mật ý của anh. Lâm Tử Hàn ngồi thẳng người, một tay đẩy anh ra, tay nhỏ bé hoảng loạn túm lấy chăn đơn bao chặt người lại.

 

Giọng nói không mang theo một tia cảm tình thốt ra: “Anh không nên đụng vào tôi! Tôi cũng không muốn quay lại những ngày sống không bằng chết trước kia!”

 

Sống không bằng chết? Cô lại có thể dùng bốn chữ này tới khái quát  cuộc sống trước kia anh cho rằng ngọt ngào?

 

Thương tâm, vì sao mỗi một câu nói của cô đều làm cho người ta thương tâm như vậy? Lẽ nào cô thực sự quyết tâm muốn vu cho anh tội danh “Chết” hay sao?

 

“Tử Hàn, lẽ nào em sẽ không vì con mà ở lại bên cạnh tôi sao?” Anh đau lòng nói, con chẳng qua là mượn cớ, không nỡ xa cô, không bỏ được cô mới là tâm lý chân thực của anh. Mặc kệ cô làm cái gì, anh cũng có thể tha thứ, mà ngay cả thân phận của cô không muốn người ta biết kia anh cũng có thể  không muốn  biết, tình yêu của anh với cô, đã cắm rễ quá sâu!

 

Lâm Tử Hàn khẽ động biểu tình nghiêm mặt, lộ ra vẻ mặt chán ghét với anh, cười lạnh nói: “Đừng dùng con tới ép tôi, vì con, tôi đã bị anh áp bách lâu lắm rồi! Tiêu Ký Phàm, đừng tưởng rằng phụ nữ đều sẽ thích người đàn ông có tiền bá đạo, tôi đã chịu đủ sự tưởng tượng của anh rồi, bộ dạng cao cao tại thượng, một phút chốc tôi cũng không muốn ở lại bên cạnh anh nữa!”

 

Tiêu Ký Phàm nhìn chằm chằm cô, buồn bã nói: “Đây là lời nói trong lòng của em sao?”

 

“Đúng vậy” Lâm Tử Hàn trả lời không chút do dự, trong lòng lại đau nhức như nhỏ máu, lời nói đả thương người này, quả thực không phải điều cô muốn nói! Tình yêu của cô giành cho anh, trời đất chứng giám!

 

“Em là mẹ Tiểu Thư Tuyết, tôi không thể thả em đi” Tiêu Ký Phàm biến sắc, âm trầm nói. Mềm không được, thì mạnh bạo, nói chung, anh nhất định không muốn thả cô đi.

 

Lâm Tử Hàn cười lạnh một tiếng mở miệng, tà tà nhìn anh nói: “Tốt thôi, anh một mực muốn nhốt tôi, nếu như ngày nào đó phát hiện có người thắt cổ, cắt cổ tay, người nọ nhất định chính là tôi Lâm Tử Hàn!”

 

“Em!” Tiêu Ký Phàm thất bại trừng mắt nhìn cô, cô lại dám dùng cái chết tới uy hiếp anh? Một loại thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn trên đời này, bởi vì anh sẽ bỏ qua!

 

“Anh hãy cố mà chờ xem là được rồi, tôi muốn để cho anh biết, không phải ai cũng sợ anh!” Lâm Tử Hàn lạnh lùng kiên quyết nói xong, xoay người xuống giường, mặc nhanh quần áo đi ra cửa phòng.

 

Bỏ lại Tiêu Ký Phàm vẻ mặt yêu hận không rõ, anh thật sự không nghĩ đến, chuyện lần này lại ầm ĩ như vậy, Lâm Tử Hàn lại là người phụ nữ ác tâm như vậy!

 

~~~~~~~~~~~

Lâm Tử Hàn khóc rống chạy ra sân, tầm mắt sớm bị nước mắt làm cho mờ mịt, mà ngay cả Tiểu Thư Tuyết canh giữ ở bên ngoài cũng bị mình đụng ngã lăn xuống đất cũng không cảm giác được, một đường ra ngoài.

 

“Mẹ…” Tiểu Thư Tuyết ngã trên mặt đất hô một tiếng với bóng dáng Lâm Tử Hàn, oa oa khóc lớn lên, con bé khóc, không phải là bởi vì ngã đau, mà là bị Lâm Tử Hàn dọa.

 

Lâm Tử Hàn sững sờ, xoay người lại phát hiện Tiểu Thư Tuyết ngã trên mặt đất, vội quay người lại, ôm con bé dậy.

 

“Mẹ, đừng khóc… đừng đi…” Giọt nước mắt trong suốt rơi xuống khuôn mặt trắng mịn non mềm của Tiểu Thư Tuyết, lay động lòng người!

 

Lâm Tử Hàn lau nước mắt trên mặt mình, cũng lau trên mặt Tiểu Thư Tuyết, gắt gao ôm con bé vào trong lòng, nức nở nói: “Bảo bối không khóc, mẹ cũng không nên khóc, không nên khóc”

 

Tiểu Thư Tuyết giãy dụa lui đi ra khỏi ngực cô, trông mong nhìn chằm chằm cô cầu xin: “Mẹ đừng đi… con không muốn mẹ đi”

 

“Mẹ vĩnh viễn cũng không rời xa con” Cô xúc động ôm chặt con bé vào lòng, gắt gao ôm thân thể nhỏ bé của nó. Tiểu Thư Tuyết sau khi nghe được lời của cô vui mừng hơn, nở nụ cười dưới hai hàng nước mắt.

 

Thấy khuôn mặt tươi cười của con bé, Lâm Tử Hàn lại thế nào cũng không vui mừng được, Tiểu Thư Tuyết nhất định cô phải mang đi, đã không có Tiêu Ký Phàm, nếu như lại mất đi Tiểu Thư Tuyết, cô thực sự sống không nổi.

 

Nhưng mà, Tiêu Ký Phàm sẽ để cho cô mang Tiểu Thư Tuyết đi sao? Dựa vào cá tính của anh, nhất định sẽ không đồng ý!

 

Thoáng bình phục tâm tình kích động, Lâm Tử Hàn khẽ hít vào một hơi, nhìn chằm chằm Tiểu Thư Tuyết hỏi: “Bảo bối, mẹ mang con về nhà dì Văn Khiết ở có được hay không? Ở cùng với ba ba Đỗ được không?”

 

“Vậy ba ba thì sao?” Tiểu Thư Tuyết nghiêng đầu hỏi, đối với nó mà nói, chỉ cần có thể sống cùng với ba mẹ, sống ở đâu cũng như nhau.

 

“Ba ba có việc phải bận, không thể theo chúng ta” Lâm Tử Hàn miễn cưỡng vui cười nói: “Chờ ba ba hết việc bận, chúng ta trở về có được hay không?”

 

“Con không cần!” Tiểu Thư Tuyết không chút nào suy nghĩ mà cự tuyệt: “Con sẽ ở cùng với ba ba! Không cần chú Đỗ!”

 

Lâm Tử Hàn giả vờ giận xụ mặt, khiển trách: “Con tại sao lại không ngoan? Không phải nói ba ba có việc bận sao?”

 

“Nhưng mà người ta sẽ nhớ ba ba mà”

 

Lâm Tử Hàn nhìn dạng muốn khóc của con bé, đau xót trong lòng, khẽ hít một hơi an ủi: “Ba ba sẽ đến thăm chúng ta, lúc rảnh rỗi sẽ tới”

 

Mặc kệ , trước tiên cứ lừa gạt con bé rồi hãy nói! Lâm Tử Hàn âm thầm hạ quyết tâm.

Khăn giấy, khăn giấy a~~~, chuẩn bị cho chương sau~~

30 phản hồi to “[CVBT] – Chương 188 + 189”

  1. eoo 26/05/2011 lúc 21:48 #

    thanks

  2. linh tinh lung tung 26/05/2011 lúc 21:53 #

    *gom gom khăn giấy* TOT. đau lòng quá đi
    thanks ss Yu

  3. eoo 26/05/2011 lúc 21:54 #

    woa hôm nay ta đc 2 tem lận.
    Đại hỉ, đại hỉ

  4. Khánh Ly 26/05/2011 lúc 22:15 #

    Thak bạn nhìu nha! Chúc cả nhà ngủ ngon nha! 😀

  5. Khánh Ly 26/05/2011 lúc 22:16 #

    Thak bạn nhìu nha! 😀

  6. Little J 26/05/2011 lúc 22:23 #

    nỗi đau này còn dài k nàng ơi T^T

  7. Pandanus255 26/05/2011 lúc 22:28 #

    Thanks

  8. nana018 26/05/2011 lúc 22:35 #

    hic.bun ghê.hic.thanks yu

  9. sunny799 26/05/2011 lúc 22:48 #

    Thanks Yuyu nha!

  10. trang 26/05/2011 lúc 22:49 #

    thanks ss!!!

  11. A sếu 26/05/2011 lúc 23:31 #

    Cám ơn nàng. yêu nàng nhìu…nhìu!

  12. binhminh 27/05/2011 lúc 00:25 #

    buon that day, cu phai lam kho nhau nhu the nay moi danh long hay sao. huhuhuhu. SS Yu yeu quy, cam on ss nhieu!

  13. yochi 27/05/2011 lúc 03:40 #

    thuong tam qua di, cung tai cai mu DNH do ca, chi thich bat nat nguoi khac ko thoi

  14. Florence 27/05/2011 lúc 07:13 #

    Huhuhu ban doc da thuong tam muon chet rui>>>That toi nghiep Yu mu!!!
    Co len Yu ui ban ung ho tinh than cho Yu ne !!!

    • Yu Yu 27/05/2011 lúc 14:58 #

      cám ơn bạn nhìu nhìu, mình làm chỉ đập bàn, cơ mà mức độ này,,,, còn nhẹ lắm

  15. nhimpu 27/05/2011 lúc 08:51 #

    thanks yu

  16. Tiểu Vũ Toàn Phong 27/05/2011 lúc 09:40 #

    qué. sao ngược lâu thía.
    ……………..thaks ss……….

    • Yu Yu 27/05/2011 lúc 14:58 #

      chừng 10 chương nữa là hết, cứ bình tĩnh, ngược mới hay nha

  17. babyhan 27/05/2011 lúc 10:15 #

    thanks nang
    buon qua di da sap het chua nang oi

  18. huong 27/05/2011 lúc 11:06 #

    huhu.sắp hết ngược chưa nàng! buồn quá
    thanks nàng!

  19. canhcam 27/05/2011 lúc 14:37 #

    huhu, bao giờ mới hết ngược đây, ta sắp chết vì thương tâm rùi. Yu cố lên, thank nàng

  20. banhmikhet 27/05/2011 lúc 19:23 #

    thanks nàng

  21. Thanh Thanh 27/05/2011 lúc 20:15 #

    thank Yu…ah…đau thay cho ngta…haizz

  22. vananh 27/05/2011 lúc 20:40 #

    oi minh khoc het nuoc mat roi
    ma chuong sau con chuan bi khan giay thi the nao nua day
    thanks nang

    • Yu Yu 27/05/2011 lúc 22:13 #

      hức, sao mình thấy nó bình thường á, tại đọc ngược nhìu, chai lỳ cảm xúc mất tiêu rồi

  23. Tiểu Lục 27/05/2011 lúc 22:40 #

    ôi mấy chương ngược này lâu quá, đọc xong đau tim muốn chết, qua mau đi thôi.

  24. thanh dan 30/05/2011 lúc 12:37 #

    thanks

  25. socxanh 22/07/2011 lúc 14:14 #

    thanks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: