[NYTGN] – Chương 7.2

5 Th6

Chương 7.2

“Giúp tớ hỏi cách làm món ăn này!” Úy Nhân Nhân nhắc tới chuyện này với thuộc hạ khi tới cửa, lén cũng thảo luận chuyện của Cảnh Chi Giới với Hà Phi.

Trần Dĩnh cười nhạt. “Lãng phí thời gian”

Hà Phi nghe xong chỉ ừ ừ a a, cô điều tới rất nhiều tư liệu có liên quan đến trứng từ phòng hồ sơ. Cô bỏ vén tóc qua một bên, vừa lật xem giấy tờ, vừa nói: “Tổ trưởng…” Bỗng nhiên bỏ giấy tờ xuống, ngửa mặt nhìn Úy Nhân Nhân, mắt to linh hoạt nháy nháy nháy. “A, tớ biết rồi”

“Hả?” Nhân Nhân hưng phấn mà nhìn lại Hà Phi. “Nói mau!”

“Ưm…” Hà Phi vươn ngón trỏ ra, nghiêng đầu trầm tư nói. “Cà chua xào trứng chính là cà chua thêm trứng vào rồi xào”

“Ừ” Nhân Nhân gật đầu. “Sau đó?”

Hà Phi nhướn đuôi lông mày tiếp tục nói: “Trứng tráng hành chính là thêm hành vào trứng”

“Ừ”

“Trứng tráng chín tầng chính là tráng thêm chín tầng trứng” !!!!

Nhân Nhân không nhịn được cắt ngang lời cô ấy. “Trọng điểm đâu?”

Hà Phi ngồi thẳng lưng ho khụ. “Trọng điểm chính là ——” Nhân Nhân dựng thẳng tai lắng nghe, cô cao giọng nói. “Món trứng tráng tên như ý nghĩa, chính là món ăn thêm trứng vào rồi xào, nhất định chính là như vậy, không cần tìm sách dạy nấu ăn, ưm, nhất định là như vậy!”

“Ha ha ha ha…” Trần Dĩnh không nhịn được cười to.

Nhân Nhân nghiêm mặt lại. “Nhiều món từ trứng như vậy, tớ thấy cậu căn bản là quả trứng ngu ngốc, đơn giản như vậy còn phải hỏi sao?”

“Ha ha ha ha…” Trần Dĩnh vừa cười to một trận, liếc hai cô chậc chậc phê bình. “Nghe hai cậu rất đúng nói, cả hai đều ngu ngốc, làm một món trứng tráng nổi điên!”

Nói cho cùng, món ăn này không đơn giản. Tìm mấy ngày, Nhân Nhân vẫn hỏi không ra cách làm, ngay cả người nghe qua cũng không có. Nhân Nhân không chịu bỏ qua, cô nhờ bạn bè giúp cô tiến cử đầu bếp nổi tiếng Đài Loan, có người nói nghe qua, có người nói thật giống như xem qua báo, tóm lại không ai biết làm.

Buổi trưa  Nhân Nhân đi ăn cơm với khách hàng thuận tiện làm dự án mới.

Hà Phi thừa dịp công việc có thời gian rảnh, mượn một đống tư liệu về Hồng Kông từ phòng hồ sơ, cô mang mười mấy tập tài liệu thật dày ra, bày ra sàn, sau đó rõ ràng ngồi xổm xuống sàn lật xem từng tờ từng tờ.

Ánh nắng chiếu lên khuôn mặt chăm chú của cô, bỗng nhiên tiếng nói thấp trầm vang lên ——

“Tìm cái gì?” Tiếng nói quen thuộc nghiêm túc, khiến Hà Phi cả kinh, đột nhiên ngẩng đầu.

“Tổng… Tổng giám đốc!” Cấp trên lạnh lùng nghiêm khắc nhất V.J —— Lương Chấn Y.

Thảm, Hà Phi chột dạ nhìn mặt nghiêm khắc của anh ta. Bây giờ là thời gian nghỉ ngơi, không tính là lười biếng chứ?

Anh ta liếc hồ sơ nhìn đầy sàn nhà, sau đó hỏi cô: “Tôi không nhớ rõ gần đây có dự án về thực phẩm”

“Ưm…” Hà Phi không giỏi nói dối, không thể làm gì khác hơn là thành thực nói: “Không có gì, tôi tìm một cuốn sách dạy nấu ăn”

Anh ta nhíu mi, tay phải bỏ trong túi áo, thân hình cao lớn, âu phục tinh tế màu đen, đường viền nghiêm khắc, khiến cho anh ta thoạt nhìn rất nghiêm túc. “Rất trọng yếu sao?” Anh ta hỏi cô.

Hà Phi suy tư, yếu ớt nhỏ giọng giải thích: “Đúng là như vậy, một người bạn của tôi tin tưởng chỉ cần cô ấy làm ra món ăn này, người đàn ông kia sẽ yêu chết cô ấy” Cô chưa nói người nọ chính là Úy Nhân Nhân.

Lương Chấn Y nghe xong khóe mắt khẽ nhếch. “Thì ra là như vậy. Món ăn gì lại thần kỳ như vậy?” Anh ta đánh giá những đường cong khả ái của Hà Phi, cô mặc một chiếc áo khoác vải dệt bông màu hồng phấn, cánh tay nhỏ bé chống trên mặt đất, đôi mắt  tinh khiết của cô rất đẹp.

“Là món trứng tráng, nghe nói là một phu nhân của nhà kiến trúc họ Đặng Hồng Kông phát minh, nhưng đã hỏi rất nhiều người, không ai biết làm như nào…” Ánh mắt Hà Phi bỗng nhiên buồn chán. “Người bạn kia của tôi rất ít khi thích người nào khác như vậy, tôi muốn giúp cô ấy” Cô thất vọng giống như tìm không được món ăn kia chính là mình.

Cô thiện lương ở trong mắt của anh ta hết sức khả ái trân quý.

Lương Chấn Y gật đầu, bỗng nhiên bước đi thong thả tới bên cạnh bàn, từ trong túi áo âu phục lấy bút máy ra, ghi chép trên giấy nhớ, sau đó gấp lại, đưa cho Ôn Hà Phi ngồi xổm trên mặt đất.

Hà Phi buồn bực nhìn anh ta, nhận lấy giấy, nghe thấy anh ta nói thật nhỏ: “Mang danh thiếp của tôi đến Hồng Kông tìm người này”

Hà Phi mở giấy nhớ ra, là tên một người nhìn rất quen mắt

Anh ta nhẹ giọng giải thích. “Ông ta là người có tiếng tăm ở Hồng Kông, ông ta khẳng định sẽ biết”

“Vâng” Hà Phi nắm chặt tờ giấy kia, ngẩng đầu vui mừng cười. “Cám ơn anh” Thật tốt quá, tổng giám đốc chính xác là thần, ngay cả người có tiếng tăm cũng biết nhiều hơn.

Anh ta nhìn khuôn mặt tươi cười hưng phấn của Hà Phi, ánh mặt trời thật giống như đều ngưng tụ ở đáy đôi mắt cô, cô đang tỏa sáng trong lòng anh.

~~***~~

Bên trong phòng kiểm soát tập đoàn Thập Phương, Cảnh Chi Giới ngồi trước ban công, hơn mười máy tính lấp lóe, biểu tình của anh trầm tĩnh yên lặng, mỗi một chủ quản lộ ra vẻ mặt khẩn trương. Vô cùng an tĩnh, không có người nói chuyện, kim chỉ phút ngượng ngùng nhích lên, đang lúc mọi người lo lắng, Cảnh Chi Giới gõ bàn phím, hình ảnh trên máy vi tính nhanh chóng hiện ra, chương trình chạy rất nhanh, trán giám đốc Cao rơi xuống đầy mồ hôi lạnh.

“Xoẹt” một tiếng, màn hình tĩnh lặng, một hàng chữ lóe ra, lúc này mọi người kinh hô, những giọng nói phấn khởi gần như tốc bay nóc nhà. Cảnh Chi Giới bị mọi người vây thành vòng, anh thành công!

Các chủ quản hô tô, ôm anh vừa cười vừa nói, các đồng nghiệp nghe thấy xôn xao cũng chạy tới chúc mừng anh, giám đốc Cao cũng muốn ngợi khen anh, còn muốn bắt đầu vui mừng công bố làm tiệc chúc mừng, tất cả mọi người điên rồi, đơn giản là chương trình phần mềm này ít nhất công ty cũng thu nhập được hơn tám trăm triệu.

Ở giữa tiếng hoan hô, ở giữa sự nhiệt tình ôm, ở giữa tiếng hô to, ở giữa từng khuôn mặt tươi cười, Cảnh Chi Giới chẳng qua là lạnh lùng, anh nói: “Thật xin lỗi, tôi phải đi”

Mọi người kinh ngạc nhìn người rời đi, anh đóng cửa phòng kiểm soát, anh rời xa những tiếng hoan hô cùng tiếng vỗ tay kia.

Mùi vị thành công ngọt ngào biết bao nhiêu, anh đi tới góc vắng vẻ, lấy điện thoại di động ra.

Bề ngoài anh trầm tĩnh yên lặng, tim đập lại điên cuồng. Anh gọi một dãy số điện thoại, giờ phút vinh quang này, anh chỉ muốn  báo cho một người ——

Úy Nhân Nhân đang nói chuyện với khách hàng, bọn họ hẹn đến phòng ăn sang trọng, âm nhạc du dương, Nhân Nhân cười mê người.

“Cho nên định vị sản phẩm thị trường…” Điện thoại di động chợt vang, Nhân Nhân xin lỗi cười bắt điện thoại, nghiêng người lắng nghe.

Vị khách ngồi đối diện nâng rượu vang lên thưởng thức, Nhân Nhân bỗng nhiên kêu to, vị khách kia bị làm cho sợ hãi bắn tung rượu ra ngoài.

“Cái gì!?” Chú ý tới thất thố của mình, Nhân Nhân xin lỗi phất tay, nhưng tiếng nói vẫn kích động, cô nói mấy câu, cúp máy, buộc tóc dài lại, cười với vị khách đang kinh ngạc đối diện nói: “Một vị khách nói cám ơn, chúng tôi giúp bọn họ làm quảng cáo thành công lớn, anh ta hưng phấn gọi điện thoại đến cám ơn” Nhân Nhân thuận miệng nói qua loa, vị khách kia nghe xong ánh mắt tỏa sáng.

“Ưm, hy vọng V.J cũng có thể giúp chúng tôi tạo ra sách lược kế hoạch quảng cáo hoàn mỹ”

“Dĩ nhiên” Nhân Nhân cười rực rỡ. “Giao cho chúng tôi là đúng không sai!” Hì hì hì, người yêu của cô thật là lợi hại, nghiên cứu thành công.

~~***~~

Ngôi sao lấp lánh, đêm lạnh như nước. Cảnh Chi Giới dừng xe, xuống xe bước đến tòa nhà anh ở.

Trước phòng bảo vệ, một cô gái nhìn thấy anh, cười rộ chạy tới, nhảy lên trên người anh. Anh vòng tay qua ôm cô, bị tiếng cười rộ kích động của cô chọc cho thật vui vẻ.

Nhân Nhân ngẩng mặt lên từ trong vòm ngực anh. “Em chờ anh rất lâu” Nụ cười của cô sáng lạn, ánh mắt anh ấm áp.

“Không biết em muốn tới”

“Đứa ngốc!” Cô giơ giơ túi trong tay phải lên. “Em dĩ nhiên muốn tới, ăn mừng với anh nha!”

Cảnh Chi Giới ôm vòng qua eo cô về nhà, cửa vừa mở ra, cô chạy vào phòng khách, khẩn cấp lấy ra từng chai Champagne đặt lên bàn, có khoảng sáu chai.

Anh cởi áo khoác, cười ngắm cô. “Wow! Em tiêu pha”

Nhân Nhân chống hông, nhếch cằm, rất kiêu ngạo nói. “Mở tiệc mừng, toàn bộ miễn phí, bằng em Úy Nhân Nhân muốn lấy rượu còn không dễ dàng sao!” Toàn bộ của nhà hàng A!

Giọng kiêu ngạo của cô chọc anh cười, anh đi tới ngồi xuống ghế sofa, kèm theo kéo cô vào lòng, hai cánh tay vây cô tới trước ngực anh.

“Gọi điện thoại” Cô cười híp mắt nói với anh.

Anh nhíu mi.”Gọi điện thoại?”

Cô mở to hai mắt. “Gọi cho em trai anh, gọi cậu ta mau tới cùng nhau ăn mừng”

Trong mắt Cảnh Chi Giới hiện lên vẻ hậm hực, xoa má cô, hời hợt nói: “Không cần, nó sẽ không tới” Từ trước đến giờ Cảnh Thiếu Hoa rất nhạy cảm với  thành tựu của anh.

“Nói gì đi!” Nhân Nhân đưa điện thoại tới. “Chuyện vui mừng như vậy, dĩ nhiên phải chia sẻ với người nha! Cho em số đi!”

Cảnh Chi Giới co người dựa vào sofa, nói số điện thoại, hứng thú dạt dào nhìn cô gọi điện thoại.

“Alô? Cảnh Thiếu Hoa sao?” Nhân Nhân giải thích. “Nhớ tôi không? Tôi chính là người lần trước bị cậu ép lôi đi ăn đêm kia…”

Cảnh Thiếu Hoa kinh hô. “Dì!”

Cậu ta hưng phấn thét chói tai, khóe mắt Nhân Nhân co quắp, tiểu tử thối còn gọi là cô là dì.

Cậu ta nhiệt tình gọi: “Dì, chúng ta lại đi đua xe!”

Nhân Nhân run sợ. “Không cần! Mau tới nhà anh cậu đi”

“Được!” Cậu ta sảng khoái. “Lại bị anh tôi bắt nạt sao, tôi đi chở dì, đưa dì đi đua xe, lại đi ăn bữa đêm, ăn xong thì yêu yêu, yêu xong ăn điểm tâm ——” Cậu ta hăng hái bừng bừng bắt đầu lên kế hoạch.

Oa a~~! Nhân Nhân choáng váng, tiểu tử này đầu cả đầu sắp xếp những thứ gì? Nhân Nhân nghiêm túc nói: “Cậu đừng nháo loạn, anh của cậu mới nghiên cúu thành công một phần mềm, bọn tôi muốn ăn mừng, cậu mau tới!”

“Oh” Khẩu khí bỗng nhiên lạnh như băng mà chua xót. “Anh ấy lại thành công, thật là lợi hại, hai người ăn mừng đi, bye ——” Cúp điện thoại.

“Cậu ta… Cậu ta…” Nhân Nhân trừng mắt nhìn điện thoại, đây có thật là em trai của anh không?

“Cúp?” Cảnh Chi Giới cười, không chút bất ngờ nào. Tình cảm của anh và Thiếu Hoa vẫn không tốt, ban đầu là vì anh muốn lao vào sự nghiệp mà làm cậu ta buồn chán, sau này là bởi vì anh quá thành công ngược lại gây áp lực cho Thiếu Hoa.

Nhân Nhân nhìn anh, anh mỉm cười, đôi mắt làm đen láy khiến cô nghĩ đến màn đêm đen cô độc. Nụ cười không hề gì của anh khiến cô đau lòng.
”Quản cậu ta cái khỉ gió!” Cô vứt điện thoại, nhảy xuống ghế sofa lấy Champagne, cố ý hưng phấn cười với anh. “Tới  ăn mừng, mở Champagne ra!”

Cô cố ý dùng sức lắc lắc Champagne, ánh mắt của anh lóe lên, nhìn cô cười mở nút ra, Tạch một tiếng, cô cầm Champagne phun vào anh, anh né tránh, cô đuổi theo anh náo loạn, Champagne bắn ướt người bọn họ, mùi vị ngọt ngào tràn ngập, tiếng cười trong trẻo làm náo nhiệt màn đêm.

Cảnh Chi Giới lấy một đĩa CD ra, một bản nhạc Jazz được mở ra.

Nhân Nhân trêu chọc anh vui vẻ, cố ý nắm lấy chai rượu làm Microphone giả bộ ca hát, túm caravat của anh, vòng tay qua anh chuẩn bị tư thế, ra sức bắn ra mị nhãn. Chân trái vòng qua anh, cô cười cắn lỗ tai anh, thật giống như bọn họ vừa mới quen, cô thì thào biếng nhác hỏi: “Tiên sinh… Yêu tôi sao?” Cô ném ra mị nhãn cấp lớn.

 Khóe mắt anh khẽ nhếch, cười đến rất ý vị.

Vòng qua người cô thân mật đung đưa theo âm nhạc, ánh mắt nhiệt tình của  bọn họ, ngọn lửa cùng cháy lên trong con ngươi.

Anh biết Nhân Nhân cố ý trêu chọc cho anh vui vẻ, anh cũng rất phối hợp thỉnh thoảng hắng giọng cười to.

Bọn họ xa xỉ, một người một chai Champagne, dùng thân bình cạn ly, bọn họ ôm nhau khiêu vũ. Nhân Nhân tối nay đặc biệt nhiệt tình, để cho anh cảm giác cháng váng.

Anh ngồi xuống ghế sofa, lấy tay nhỏ bé của Nhân Nhân đặt lên lồng ngực anh, mắt của anh biến sắc đến thâm thúy mà nguy hiểm.

Màn đêm buông xuống, dục vọng cuồng dã bắt đầu dong ruổi.

Sau màn kích tình, phòng khách lộn xộn, bọn họ mệt mỏi mà thỏa mãn ôm nhau ngủ trên mặt thảm phòng khách, ánh trăng chiếu lên thân thể xích lõa của bọn họ, tay cô đặt lên ngực anh, chân dài vòng qua hông anh, mặt tựa vào cánh tay phải của anh.

Anh chỉ nằm đối diện với mặt cô, anh hôn trán cô. Anh biết cô cố ý trêu chọc cho anh vui vẻ, cô biết anh tịch mịch, cô phảng phất hiểu anh tình cảm bất đắc dĩ của anh với Thiếu Hoa. Cô tại sao lại đối tốt với anh như vậy? Anh kìm lòng không được mà cảm động.

“Nhân Nhân”

“Hử?” Cô rủ rỉ, mệt mỏi nói không ra lời, chôn sâu trong lồng ngực anh.

Anh cẩn thận chuyển nhích người, cô cảm giác anh  tự tay đi lấy cái gì.

Anh nhét một vật vào trong lòng bàn tay cô, vật kia lạnh như băng, Nhân Nhân ngạc nhiên trợn tròn mắt.

Dưới đáy bể cá, ánh đèn ấm áp chiếu lên những con cá thần tiên, tiếng máy lọc nước “ọc ọc” cổ động thêm những tiếng thở dốc của ai đó.

Nhân Nhân nghe thấy hô hấp rối loạn của mình, cổ họng giống như là nghẹn phải cái gì. Cô mở lòng bàn tay ra, lòng cô thật giống như được người ta tưới mật, ngọt đến rối tinh rối mù.

Đó là một chiếc chìa khóa, chìa khóa nhà anh!

Tình yêu chân thành là vô địch… Mở cửa hạnh phúc, mở tâm hồn anh.

Đêm đen như vậy, chìa khóa ở trong tay Nhân Nhân, chói mắt như ánh sao.

19 phản hồi to “[NYTGN] – Chương 7.2”

  1. Tiểu Vũ Toàn Phong 05/06/2011 lúc 09:41 #

    tem

  2. Tiểu Vũ Toàn Phong 05/06/2011 lúc 09:41 #

    á má ơi, lần đầu tiên được tem, thanks ss YU nhá

  3. Tiểu Vũ Toàn Phong 05/06/2011 lúc 09:42 #

    mà độ này ss đi đâu hổng thấy tăm hơi thế, nhớ kinh,

  4. nhoxchip5212 05/06/2011 lúc 09:47 #

    Thanks!

  5. hanbao 05/06/2011 lúc 09:50 #

    Thanks ss, bộ này đợi hơi bị lâu, nhưng có còn hơn ko, thanks ss nhìu!!!

  6. trang 05/06/2011 lúc 10:26 #

    thanks ss !!! 2 hnay ko thay ss post tr ta tuong ss lai ban viec j ruj?

  7. hieulinhdb 05/06/2011 lúc 11:12 #

    thank sss

  8. Pandanus255 05/06/2011 lúc 11:56 #

    Cuối cùng a đã giao chìa khóa nhà cho cô rùi.

  9. Tiểu Lục 05/06/2011 lúc 12:38 #

    thanks Yu nhiều. truyện hay quá. mong chương tiếp theo của Yu.

  10. Sue 05/06/2011 lúc 13:03 #

    trời quang là dấu hiệu sắp bão nha, sắp ngược rồi =..=

  11. ~^^~phjnphjn~^^~ 05/06/2011 lúc 15:06 #

    Ố ồ
    Thanks ss

  12. banhmikhet 05/06/2011 lúc 19:54 #

    thanks nàng

  13. hala 06/06/2011 lúc 00:39 #

    thanks
    hehe tập này hai người ngọt ngào quá 🙂

  14. thanh dan 06/06/2011 lúc 08:24 #

    thanks

  15. sakurahkk 07/06/2011 lúc 02:55 #

    thanks nhìu nhìu!

  16. Frank 12/07/2011 lúc 15:46 #

    Ngot ngao qua, CG da bat dau nghiem tuck voi NN.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: