[NYTGN] – Chương 8.2

12 Th6

Chương 8.2

Kế hoạch của Nhân Nhân là như vậy, ở buổi tối sinh nhật Cảnh Chi Giới, cô muốn làm món này cho anh ăn.

Trong lúc Nhân Nhân không biết chịu được bao nhiêu lần thất bại, chính là không chịu bỏ qua, Hà Phi bị cô làm hại chỉ cần đi đến phòng ăn nhìn thấy loại thức ăn có trứng, sắc mặt trắng bệch buồn nôn muốn ói, Trần Dĩnh lại càng vô luận hối lộ Nhân Nhân như nào nữa, cũng kiên trì không chịu lại đi thử ăn món trứng tráng nữa.

Nhân Nhân không thể làm gì khác hơn là cố gắng cứu tế, sau khi thí nghiệm vô số lần, cô cuối cùng cũng có thể thuần thục làm ra món ăn này, cô dụng tâm thưởng thức, cảm giác hẳn là không tính là quá kém.

Ngày sinh nhật Cảnh Chi Giới, cô bắt đầu điên cuồng gọi điện cho Cảnh Thiếu Hoa

“Sinh nhật anh cậu cậu tới đây một chút được chứ?” Cô không sợ người khác nói cô làm phiền anh bạn nhỏ thuyết giáo. “Trên đời này cậu còn dư lại một người anh ruột, cậu lại giống như con rùa rụt đầu như vậy sao ~~” Thật ra thì cô hy vọng món ăn này Cảnh Thiếu Hoa cũng có thể ăn được, cô đoán cậu ta hẳn là cũng rất hoài niệm món ăn này.

“Tôi không đi!” Cảnh Thiếu Hoa phiền não gầm thét. “Chị không hiểu, tôi chán anh ta!”

“Hử ~~” Nhân Nhân dùng vai kẹp điện thoại, vừa sửa sang lại phòng khách. “Tại sao chán anh ấy?”

“Anh ta chỉ biết mắng tôi, tôi nhìn thấy anh ta lại phiền chán!” Chỉ biết bảo cậu học bổ sung, bảo cậu đọc sách, thật giống như cậu bỏ học khiến anh có bao nhiêu mất thể diện.

Úy Nhân Nhân hít sâu một hơi. “Ai da, mắng cậu là niệm tình cậu, quan tâm cậu nha, anh ấy nếu như…”

“Dì ——” Cảnh Thiếu Hoa cao giọng nói. “Đừng thuyết giáo tôi!” Cậu ta cảnh cáo.

Úy Nhân Nhân trợn trắng mắt. “OK, cậu ghét anh cậu, tôi mặc kệ” Hừ hừ ~~ tức chết, còn gọi cô là dì!

“Rất tốt” Thiếu Hoa sảng khoái nói. “Dì cuối cùng cũng đã hiểu, bây giờ nói chuyện phiếm, đừng nói chuyện anh tôi” Cậu ta nhớ Nhân Nhân xinh đẹp biết bao nhiêu. “Dì lúc nữa đi ra ngoài chơi với tôi nhá? Tôi dẫn dì đi Nghi Lan, xe tôi mới vừa đổi lại động cơ, chậc, chúng ta đi tắm nước nóng, hắc hắc ~~ rất lãng mạn!”

Tiểu tử này, Nhân Nhân mới nói mấy phút đồng hồ, cơn giận của cô lại bắt đầu vượng. Cô xoa lấy huyệt Thái dương, kiềm chế tâm tình. “Thiếu Hoa ~~” Giọng nói ngọt ngào.

Cảnh Thiếu Hoa nghe rất hưng phấn. “Dì…”

Nhân Nhân xuất ra chiêu giở trò. “Thật ra thì… Aizz ~~” Cô giả bộ sầu não. “Tôi thật ra rất hy vọng cậu tới, còn đặc biệt mua rất nhiều món ăn, muốn nấu cho cậu ăn, không nghĩ tới cậu không đến, aizz…”

Oa a~~ “Cái gì!” Thiếu Hoa không tin. “Dì căn bản chẳng qua là chuẩn bị cho anh tôi, mỗi một lần đều nói yêu anh tôi biết bao nhiêu, tôi đi làm bóng đèn sao! Thiếu tôi căn bản không vấn đề gì, tôi căn bản không trọng yếu!”

Ha ha ha, Nhân Nhân che miệng cười trộm, thì ra là như vậy, Cảnh Thiếu Hoa chẳng qua là hy vọng được coi trọng quan tâm mà thôi. Cảnh Chi Giới thật khờ, dùng sai phương thức thương yêu em trai.

Nhân Nhân thật giống như đang dụ dỗ trẻ nhỏ vậy, cô miễn cưỡng gãi gãi đầu nói láo. “Ưm, đừng nghĩ như thế, thật ra thì, lần trước khi ăn bữa đêm, tôi cảm thấy được rất thú vị, cậu biết anh cậu rất nhàm chán, tôi nghĩ nếu là buổi tối cậu đến đây, nhất định rất náo nhiệt, rất thú vị, cho nên… Aizz ~~” Nhân Nhân giả bộ thất vọng. “Quên đi , aizz ~~ tôi sao có thể để mình vui vẻ mà miễn cưỡng người khác, quên đi …” Moa ha ha, giả bộ chiêu này Nhân Nhân hiểu rõ nhất. Làm quảng cáo nha, không giả một chút sao được!?  “Tôi phải cúp máy” Cô lập tức làm bộ muốn cúp máy.

“Đợi…” Cậu ta an tĩnh trong chốc lát. “Mấy… Mấy giờ?” Bỗng nhiên ngoan như con cừu nhỏ, nói năng ngọt xớt, bị Nhân Nhân thu phục.

Ha ha ha ha, Nhân Nhân cười trộm, mắc câu rồi. “Ưm, sáu giờ, được chứ? Tôi sẽ làm rất nhiều món ăn, cho cậu ăn đó ~~”

“Nói trước với dì ——” Cậu ta thanh minh trước. “Tôi sẽ đặc biệt đến gặp dì, không liên quan đến anh tôi”

“Dĩ nhiên” Nhân Nhân cười hì hì, cúp máy. “Thành công!”

Nhân Nhân cầm điện thoại ảo tưởng, tối nay ấm áp biết bao nhiêu ——

Cảnh Chi Giới ước chừng năm giờ tan việc, về đến nhà, mở cửa phát hiện cô và cảnh Thiếu Hoa tổ chức sinh nhật cho anh, anh vui mừng. Sau đó anh và Cảnh Thiếu Hoa ăn món trứng tráng, bọn họ cảm động vô cùng, cũng bội phục cô lợi hại, có thể làm ra món ăn này. Cảnh Chi Giới bởi vì cảm động thì càng yêu cô hơn, bọn họ buổi tối ôm nhau ngủ, từ đó anh mở rộng tấm lòng với cô, anh không hề bị động nữa, anh sẽ nhiệt tâm thương yêu cô, bởi vì anh phát hiện tình yêu chân thành là vô địch, ngay cả món trứng tráng cô cũng có thể tìm trở về giúp anh. Giữa bọn họ không hề bị ngăn cách bởi bóng ma quá khứ nữa, bọn họ từ đó có thể hạnh phúc cùng nhau.

Ha ha ha… Tuyệt tuyệt tuyệt!

Nhân Nhân cầm túi đi mua đồ. “Lên đường!”

~~***~~

Thập Phương, Cảnh Chi Giới đang giúp đồng nghiệp giải quyết vấn đề máy vi tính, điện thoại trên bàn vang lên.

“Chi Giới” Giọng nói ngọt ngào cũng không xa lạ gì.

“Mỹ Đại” Cô ta là nữ tiếp viên hàng không, cá tính không câu nệ tiểu tiết, rất phóng khoáng, vẫn duy trì rất tốt quan hệ với anh, hai người thỉnh thoảng cũng lên giường. Chẳng qua, đó cũng là chuyện trước khi biết Nhân Nhân.

“Em mới bay về từ San Francisco” Cô ta nũng nịu hỏi. “Biết không? Hôm nay là sinh nhật của anh, chúng ta đi KK uống một chén chứ?” Cô ta nhớ phong thái mê người của Cảnh Chi Giới.

Cảnh Chi Giới vốn muốn từ chối, bỗng nhiên ý niệm trong đầu vừa chuyển, nghĩ đến mình quá chìm đắm với Nhân Nhân, anh cần người phụ nữ khác khiến cho anh phân tâm. “Được rồi, sau khi tan việc anh sẽ tới”

“Mau tới đó, em mang quà từ San Francisco cho anh, em rất nhớ anh đó!” Cô ta nói lanh lảnh, lên kế hoạch tối nay muốn triền miên cùng Cảnh Chi Giới.

Cảnh Chi Giới nghe được ra trong giọng nói của cô ta có khát vọng, anh mỉm cười, cúp điện thoại.

~~***~~

Kế hoạch của Nhân Nhân, món trứng tráng sẽ làm sau khi Cảnh Chi Giới về đến nhà, bởi vì món ăn này không thể đợi.

Kế hoạch của Nhân Nhân, anh ước chừng sáu giờ về đến nhà, Nhân Nhân nghĩ đến rất đẹp, nhưng mà —— tới chỉ có Cảnh Thiếu Hoa.

“Tôi đã đói bụng!” Cảnh Thiếu Hoa xụ  mặt. “Dì, tôi muốn ăn cơm”

Sắc mặt Nhân Nhân khó coi, bảy giờ, anh còn chưa về nhà. Cô thử trấn an Cảnh Thiếu Hoa. “Chờ thêm một chút nữa đi” Bởi vì nghĩ cho Cảnh Chi Giới vui mừng, cô không nói với  anh muốn tới, cho nên…

Hơn bảy giờ, Cảnh Thiếu Hoa bắt đầu oán trách. “Nói cài gì mà dì yêu thích tôi, muốn tôi, tôi thấy dì căn bản chỉ quan tâm đến anh tôi, tôi chết đói!”

Nhân Nhân cầm điện thoại, quyết định không phải vui mừng, bước đầu tiên đột nhiên thất bại, cô gọi cho Cảnh Chi Giới.

“Alô?”

Cảnh Chi Giới đang uống rượu với Mỹ Đại. “Nhân Nhân à”

Nghe được ra tiếng động lớn ồn ào, anh đang đi với người khác? “Em ở nhà anh” Vốn tưởng rằng anh nghe xong thì trở về ngay, kết quả anh chỉ lãnh đạm một câu.

“Oh, anh không biết em tới” Anh thấp giọng nói. “Anh đang ở KK với bạn”

Mỹ Đại vươn người tới cười híp mắt hỏi: “Người nào đó? Chi Giới?” Cô ta gọi đến vô cùng thân mật.

Nhân Nhân nghe thấy được, thốt ra. “Nói cho cô ta biết —— em là ai!” Gọi thân mật như vậy, đáng giận!

Cảnh Chi Giới nhíu mi, anh rất không thích loại giọng điệu ra lệnh này của Nhân Nhân. Cho tới bây giờ anh cũng không phải là người ai cũng có thể khống chế,  anh trả lời Mỹ Đại: “Là bạn anh”

“Bạn?” Nhân Nhân không nhịn được gầm thét. “Em là bạn của anh!?” Hừ hừ~~ tức chết!

Cảnh Thiếu Hoa đang xem ti vi bị cô gầm đến quay mặt lại, nhìn thấy Nhân Nhân nắm điện thoại giận đến toàn thân phát run.

Cô gầm thét chỉ làm cho Cảnh Chi Giới lãnh đạm hơn. “Em xảy ra chuyện gì?”

“Em xảy ra chuyện gì? Em là bạn của anh? Một người bạn cho phép ôm hôn ân ái? Thì ra là định nghĩa bạn của anh rộng như vậy!?” Cô không nhịn được nổi giận. “Anh còn có bao nhiêu loại bạn này nữa?” Giả bộ cười!

Anh im miệng không nói. “…” Đột nhiên giọng nói nghiêm túc lên. “Không nên tùy hứng, anh không thích em như vậy”

Tới địa ngục đi! Nhân Nhân vốn muốn rống lại như thế, nhưng bỗng nhiên nghẹn lại. Cô không thể tin được mình lại dịu ngoan nói ——

“Được. Em làm bữa ăn tối, anh muốn trở về hay không?” Sau khi nói ra, cô cảm giác rất chán ghét mình như vậy.

“Em ăn đi, anh mới vừa ăn xong”

“Anh không muốn về? Anh sẽ ở đó lâu sao? Hai người có…” Có lên giường không? Nhân Nhân không nói nổi nữa. Nhân Nhân nghẹn lại, bỗng nhiên ý thức được, anh rất có thể đối xử với người đàn bà kia giống như đối với cô, anh cũng có thể có thể hôn cô ta, ân ái cùng cô ta, bởi vì anh định nghĩa bạn của anh rộng khắp như vậy. “Anh có trở về không?”

“Có chứ” Đáng chết, anh không thích giọng nói sầu não của cô, làm anh cảm giác mình tàn nhẫn, nhưng anh đổi lại càng tức giận bản thân, anh bỗng nhiên lo âu. “Còn có việc sao?” Anh cảm giác mình đáng giận.cô không chịu cúp điện thoại.

Anh im lặng không nói trong chốc lát, giống như ngày thường, anh cúp điện thoại trước.

Cảnh Thiếu Hoa ước chừng đoán được chuyện gì, cậu ta tê liệt ngã xuống ghế sofa. “Chúng ta có thể ăn chứ?” Trên bàn bày đầy món ăn. Cậu ta liếc cô một cái, cô thật giống như u mê, đứng trước tủ âm tường, trong tay còn cầm điện thoại, phảng phất thất thần. Cậu nhún nhún vai, tập mãi thành thói quen nói: “Không cần chờ anh ta. Tính cách anh ta tôi hiểu nhất, anh ta sẽ không vì ai mà thay đổi, trên thực tế dì có chìa khóa nhà anh ta đã là kỳ tích”

Cô không khóc, chẳng qua là thật giống như u mê.

Cậu gãi gãi đầu, sườn mặt cô rất yếu ớt, thân thể cứng còng của cô cảm giác rất đau thương, chân tay cậu luống cuống. “Dì, được rồi, anh ta không đến coi như xong, còn có tôi với dì mà! Rõ ràng dì gặp gỡ tôi tốt hơn, tôi sẽ không giống anh tôi, dì xinh đẹp như vậy, tại sao lại cứ lãng phí thanh xuân với anh tôi chứ!?”

Nhân Nhân hít sâu một hơi. “Đợi một chút, làm thêm một món, chúng ta có thể ăn” Không sai, anh thì là cái gì cơ chứ!

Thiếu Hoa kinh hô: “Còn có món gì nữa?” Đã một bàn đầy thức ăn rồi. “Ăn không hết nữa!”

Nhân Nhân bước vào phòng bếp, một giờ sau, Cảnh Thiếu Hoa bỗng nhiên nhảy dựng lên từ ghế sofa, ngây ngẩn cả người.

Đó là mùi vị sâu trong trí nhớ, Nhân Nhân mang ra món trứng tráng, cậu u mê.

Cô đặt lên bàn, quay đầu cười với cậu.  “Đến ăn đi”

Cảnh Thiếu Hoa hơi giật mình ngồi xuống, Nhân Nhân đưa đũa đưa cho cậu ta.

Cậu ta trừng mắt nhìn món ăn kia, vẻ mặt ngạc nhiên, cậu ta gắp thức ăn, đưa vào miệng, sau đó cậu ta đặt đũa xuống, ngẩng đầu nhìn lại Úy Nhân Nhân.

Cô cười ấm áp với cậu ta. “Thích không? Không biết có làm được hay không?” Cô nghĩ cậu ta thích, bởi vì ánh mắt cậu ta chớp động, ánh mắt cậu ta mông lung, hốc mắt đỏ. Cô cảm giác cậu ta nắm chặt tay, cậu ta kích động nói không ra lời.

“…” Ngay cả mũi cũng đỏ. Cậu ta im lặng không nói, một hơi ăn thật nhiều món trứng tráng.

Nhân Nhân ngồi ở bên cạnh cậu ta, lẳng lặng nhìn cậu ăn. Cô chống cằm, tối nay thật thất bại, niềm vui duy nhất chính là nhìn thấy Cảnh Thiếu Hoa cảm động như thế.

Khẩu vị của Cảnh Thiếu Hoa tốt hơn, ăn liền ba bát cơm. Sau đó cậu ta đặt bát xuống, hô một hơi, ngây ngốc nói: “Sau khi ba mẹ chết, em hôm nay là vui vẻ nhất…” Cậu ta quay đầu hỏi Nhân Nhân. “Chị là học đặc biệt cho anh em, có đúng không?”

Nhân Nhân im lặng.

“Chị rất yêu anh em, có đúng không?”

Nhân Nhân cam chịu.

Tay của cậu ta nắm chặt, cậu ta nói: “Làm, người, phụ, nữ, của, em, đi!” Cậu ra nhấn từng chữ từng câu. “Em sẽ đối xử với chị thật tốt, em tuyệt đối sẽ không hại chị thương tâm như anh em, thời điểm chị cần em em sẽ xuất hiện, khi chị thương têm em sẽ bảo vệ chị, chị nghĩ muốn yêu bao nhiêu em  đều có thể làm được, anh ta đối xử với chị rất tệ rất xấu xa, em sẽ đối xử với chị rất tốt rất tốt. Hơn nữa em sẽ chỉ một lòng với chị, chị muốn em làm cái gì em cũng sẽ vì chị mà làm!”

Nhân Nhân bỗng dưng cảm thấy đau lòng, đau lòng chính là những lời nói tuyên cáo này quá nhiều người nói với cô. Con người tại sao như vậy? Chưa chịu đả thương hết lần này tới lần khác lại muốn đi tìm chút tội tới chịu? Rõ ràng rất nhiều người thương yêu, hết lần này tới lần khác muốn đi yêu người không thích mình!? Chẳng lẽ chỉ vì thể nghiệm tư vị u buồn? Chẳng lẽ càng khó khăn, càng cầu xin không được, cô lại càng cảm thấy trân quý?

Cô tại sao có thể như vậy!? Bị Cảnh Chi Giới gây thương tổn, tim cô còn đập nhanh; nghe lấy lời ngon tiếng ngọt người bên cạnh, cô lại không phản ứng chút nào!?

Cô học món ăn này là để muốn đánh động tâm Cảnh Chi Giới, châm chọc biết bao, lại rung chuyển em trai anh ta!

“Cám ơn cậu” Nhân Nhân xụ mặt, nhìn lại Thiếu Hoa. “Tôi…”

“Quên đi!” Cậu ta phất tay cắt ngang lời cô. “Em biết, trong mắt các người chỉ có anh tôi! Đần muốn chết, anh ta hư hỏng như vậy, yêu anh ta, em thật nghĩ không ra, tại sao đều thích tự tìm khổ như vậy?”

Nhân Nhân run sợ, đúng vậy, cô cũng nghĩ không ra!

 

19 phản hồi to “[NYTGN] – Chương 8.2”

  1. black3p 12/06/2011 lúc 18:26 #

    tem

  2. LTPNhung & Dreamlink 12/06/2011 lúc 18:26 #

    Thank Yu ^___^

  3. Đường Lạc 12/06/2011 lúc 18:26 #

    phong bi

  4. ~^^~phjnphjn~^^~ 12/06/2011 lúc 18:54 #

    Aish.
    Lão Chi Giới thối, chị cứ thử yêu Thiếu Hoa xem tâm ổng có lồng lộn lên không. Hừ.
    Thanks Yu tỷ!

  5. ...ღ...W¡nD¥...ღ... 12/06/2011 lúc 19:05 #

    Ss Yu ơi có chương nào Cảnh Chi Giới bị ngược ko, chứ cứ như vậy tội nghiệp Nhân Nhân wá TT^TT. Thanks ss Yu

  6. phuo 12/06/2011 lúc 20:36 #

    theo da so cac fan girl de nghi tac gia cua bo truyen nay lam ngay may chuog ngc CG chet di sog lai.

  7. Crystal pham 12/06/2011 lúc 20:53 #

    Ta muốn bầm bầm cái tên CCG đó quá!!!!

  8. banhmikhet 12/06/2011 lúc 21:03 #

    thanks

  9. mèo 12/06/2011 lúc 22:53 #

    sao chị ý lại yếu đuối như thế nhỉ :-< phải mình chắc bỏ đi lâu rồi T.T

  10. buigiabao 12/06/2011 lúc 23:52 #

    ta ghet thang cha canh chi gioi ghe dam phu tam long cua nhan nhan

  11. hanbao 13/06/2011 lúc 09:10 #

    Thanks yu nhìu!!!

  12. thanh dan 13/06/2011 lúc 11:56 #

    thankss nhiu

  13. vandkh 13/06/2011 lúc 16:24 #

    thank nàng

  14. Bekun_94 13/06/2011 lúc 21:23 #

    Tkank. Pan oj post nkank dj naz mjnk ku faj cko hoaj ak. Hu2

  15. pé đậu 15/06/2011 lúc 19:30 #

    cho mình pass với
    thanks trước nha

  16. thuy 16/06/2011 lúc 16:34 #

    thanks

  17. Bekun_94 17/06/2011 lúc 19:04 #

    Pan uj sao maj ckua co ckap ms tke <>

  18. gaubu 21/06/2011 lúc 14:34 #

    thanks yu nhieu nha,nghi ngoi vui ve rui hen

  19. Frank 12/07/2011 lúc 15:54 #

    TH de thuong qua di.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: