[NYTGN] – Chương 9.2

28 Th6

Ha hả a~ Làm nhanh để chương sau ngược CCG nào~~~~~~~~

Chương 9.2

Mặc kệ bạn thương tâm bao nhiêu, mặt trời vẫn chiếu sáng vào bạn. Mặc kệ bạn muốn trốn trong bóng tối giấu diếm mình bao nhiêu, suy nghĩ hối tiếc bao nhiêu, trời vẫn phải sáng, cuộc sống vẫn phải tiếp tục, người không nên tưởng niệm vẫn cứ tưởng niệm.

Mặc kệ bạn dùng nhiều mục đích bao nhiêu tưởng niệm anh ta, tỷ lệ anh ta xuất hiện cùng cường độ bạn tưởng niệm không hẳn sẽ có quan hệ trực tiếp.

Nhân Nhân vẫn nghiêm túc làm tốt công việc của mình, Hà Phi sau khi tới không nhịn được hỏi cô.

“Anh ta ăn món trứng tráng, anh ta cảm động không?” Hà Phi trời sinh cũng không phải là người quá nhạy cảm, nếu như cô tinh tế một chút, sẽ chú ý tới đau thương chợt lóe rồi biến mất trong mắt Nhân Nhân.

Nhân Nhân mỉm cười tránh đề tài đó. “Hà Phi, buổi tối bọn mình đi Dora ăn cơm nhé” Một mình ăn cơm cô sẽ nhớ tới anh.

“Được!” Hà Phi cho là cô không nghe thấy lời của mình, lại hỏi: “Anh ta ăn thì nói sao? Có phải cảm động muốn chết hay không?” Ánh mắt Hà Phi tỏa sáng.

“Hà Phi…” Nhân Nhân cúi đầu nhìn chăm chú vào bản thiết kế, thờ ơ nói một câu: “Anh ta không, tớ không làm cho anh ta ăn” Cô sĩ diện, cô không chịu thừa nhận thất bại, cho dù dưới đáy lòng cô nhận thua.

Hà Phi lặng yên, bây giờ cô chú ý tới, chú ý tới hốc mắt Nhân Nhân sưng đỏ, cô bỗng nhiên không biết làm sao, lúng túng gãi gãi đầu. “Ừ… Thật ra thì… Tớ cảm thấy được món trứng tráng khó ăn  muốn chết!” Cô nói lung tung.

Nhân Nhân bật cười, nàng biết Hà Phi không biết an ủi cô như thế nào. Cô ngẩng đầu nháy mắt mấy cái với  Hà Phi. “Không sai, thật là khó ăn muốn chết”

Yêu một ma quỷ mê người, so sánh với yêu thiên sứ thuần khiết đơn giản, rung động đến tâm can, khắc cốt ghi tâm hơn.

Úy Nhân Nhân mở máy hai mươi bốn giờ, bất luận đi đâu, ngay cả tắm cũng mang theo điện thoại di động, cô hy vọng ma quỷ cô yêu kia, cuối cùng cũng nhớ đến cô, sau đó lập tức tìm cô. Song, Cảnh Chi Giới thật ác độc, bỗng nhiên giống như là bốc hơi khỏi nhân gian, không có có một chút tin tức.

Ban đêm Nhân Nhân trằn trọc trở mình, giường của cô phảng phất còn lưu mùi của anh, thân thể của cô tưởng niệm sự ẩm ướt của anh, nước mắt của cô còn không chưa khóc hết, làm thế nào để tẩy sạch quan hệ của bọn họ. Anh sao lại nhẫn tâm như thế? Cô sao lại vô dụng như vậy?

Tưởng niệm anh hôn cô, cảm giác ngón tay có lực của anh luồn qua sợi tóc cô. Tưởng niệm anh dùng lực ôm cô, sức lực anh xuyên thấu vào chỗ sâu trong cô, tưởng niệm rung động được anh đoạt lấy, nghĩ đến điên cuồng…

Đêm đó cô đau thương rời đi, bọn họ không hề nói lời tạm biệt. Thật châm chọc, rời đi chính là cô, muốn tìm kiếm cũng chính là cô. Hay là cô căn bản chưa bỏ đi, vào một nơi xấu hổ, phảng phất chờ chực anh tới  mời nhận.

Cuối cùng cũng chịu không được nỗi nhớ, một tuần sau, một đêm trời mưa, Nhân Nhân lấy dũng khí gọi điện thoại cho anh, điện thoại vang thật lâu, không có ai nhận. Nhân Nhân lại gọi tiếp, tin nhắn được chuyển tới hộp thư thoại. Cô để lại lời nhắn, qua mấy ngày, anh không đáp lại. Thông qua một người bạn bên Thập Phương, Nhân Nhân gián tiếp biết được, Cảnh Chi Giới nghiên cứu thành công phần mềm, cấp trên cho anh nghỉ phép, anh không biết đi du lịch ở chỗ nào.

Cứ như vậy tiêu sái đi xa? Hoàn toàn không nhớ đến cô? Mà cô thì sao?  Anh xuất hiện liên tục nói lời tạm biệt với cô, đối với anh mà nói cô căn bản không tính là cái gì!

Điên cuồng mà yêu anh, điên cuồng mà lấy lòng anh. Lại điên cuồng mà nhớ anh, giờ khắc này, biết được anh vô tình không cáo biệt như thế, cô điên cuồng mà hận  sự nhẫn tâm của anh, cũng oán giận sự thua kém của mình.

Đêm đó, Nhân Nhân cầm chìa khóa Cảnh Chi Giới đưa, tính toán  trả lại.

Bởi vì quá nhớ anh, cô mở cửa đi vào nhà anh, hết thảy không có cái gì thay đổi, chỉ có trái tim thống khổ như vậy. Nhân Nhân nhìn quanh một bể cá thần tiên, phát hiện anh chuyển sang chế độ tự cho ăn. Anh đi xa, còn nhớ rõ phải cho cá ăn, nhưng không nhớ rõ phải nói lời tạm biệt với cô!?

Nhân Nhân cảm giác mình ngay cả cá cũng không bằng, cô khom người vịn lên ban công cảm giác sắp hít thở không thông.

Trời ơi, sao lại thế! Rất thống khổ, rất thống khổ, cô thống hận mình không thể chết tâm với anh. Cô biết cô vẫn luôn nghĩ gọi điện thoại cho anh, không nhịn được đi tìm anh, ôm sự chờ đợi không thực tế với anh, không cách nào đè nén mà cho rằng anh sẽ yêu cô.

Như vậy quả thật đáng buồn, cô kìm lòng không được, cô căm hận sự kìm lòng không được của mình biết bao nhiêu!

Không thể tiếp tục như vậy nữa, Nhân Nhân không phải là ngu ngốc, người ta rõ ràng không cần mày, tiếp tục yêu anh ta như vậy thật sự quá buồn cười, quá mềm yếu, Nhân Nhân ngồi xổm trên mặt đất, cảm giác trống không, cô bị bao quanh bởi sự cô độc.

Đáy lòng có giọng nói vẫn nhắc nhở cô —— Không thể tiếp tục như vậy, Nhân Nhân, mày còn không chịu tỉnh sao?

Cô đang rơi xuống, cô đang ngã xuống, cô đã trượt chân, tự chìm đắm trong mơ mộng khát vọng yêu anh, cô chán ghét mình như vậy. Nhân Nhân bỗng nhiên gọi điện thoại cho một người, cô nhất định phải ngăn cản mình tiếp tục chìm đắm đi xuống.

Điện thoại chuyển được, đó là giọng nói lạnh lùng của người hiểu rõ Cảnh Chi Giới.

“Alô?” Bối cảnh có tiếng kêu của con mèo nhỏ.

“Trần Dĩnh… Tới  đây một chút…”

“Tại sao?” Một giờ sau, Trần Dĩnh đi tới chỗ ở của Cảnh Chi Giới. Cô vuốt ve mèo yêu, sắc mặt không kiên nhẫn. “Tại sao gọi tớ tới? Anh ta đâu?”

Trong nhà không có hình bóng của Cảnh Chi Giới, Nhân Nhân ôm mèo cưng quan sát.

Trần Dĩnh hỏi: “Tại sao bỗng nhiên muốn gặp mèo cưng của tớ?”

Úy Nhân Nhân ôm mèo đến phía trước bể cá, con mèo nhỏ hưng phấn mà vươn móng vuốt ra, Trần Dĩnh kinh ngạc kinh hô. “Cậu làm gì!?” Cô kéo khuỷu tay Nhân Nhân.

“Mời mèo của cậu ăn một bữa tiệc lớn!” Nhân Nhân nâng con mèo nhỏ để cho nó ngắm nhìn con mồi.

Con mèo nhỏ phát ra tiếng kêu hưng phấn, Trần Dĩnh bỗng nhiên tối sầm mặt. “Cậu thất tình” Yêu Cảnh Chi Giới, cô cũng không bất ngờ với thảm cảnh của Nhân Nhân.

“Tớ căm hận tớ vẫn muốn tiếp tục, tớ căm hận tớ không thể chết tâm”

Mèo nhỏ giãy dụa trong tay Nhân Nhân, nhanh chóng muốn giết con mồi.

Nếu là người bình thường đại khái sợ đến ngăn cản Nhân Nhân, nhưng Trần Dĩnh biểu hiện rất bình tĩnh.

“Cá là thứ anh ta yêu mến nhất sao?”

Nhân Nhân sắp bắt không được con mèo nhỏ . “Ừ”

“Cậu làm như vậy, anh ta sẽ hận chết cậu”

Cá thần tiên không biết nguy hiểm, thong dong bơi lội. “Ừ” Giọng Nhân Nhân suy yếu.

“Rất tốt” Trần Dĩnh phảng phất hiểu ý nghĩ của Nhân Nhân, cô nói. “Mèo cưng của tớ đói bụng, để nó ăn đi”

“Được” Hai tay Nhân Nhân run rẩy, đồng thời nước mắt như hạt trân châu cắt đứt quan hệ, chảy ra hốc mắt.

Chỉ cần cô buông tay, để cho mèo ăn hết cá anh ta yêu nhất, như vậy… Cô từ nay về sau sẽ không gặp mặt anh nữa, anh sẽ ghét cô.

Rất tốt, cô sẽ không ôm hy vọng trong lòng nữa, cô nghĩ cô cuối cùng cũng có thể khiến mình hết hy vọng. Chỉ cần cô buông tay, chỉ cần cô buông tay!

Song, tay cô lại vẫn run rẩy…

~~***~~

Rời xa huyên náo, đi đến Thiểm Tây, đến một chùa cổ nơi tận cùng rừng rậm.

Sáng sớm, nhà sư gõ chuông. Trước hành lang lang vắng vẻ, Cảnh Chi Giới an tĩnh ngồi trên bậc thang, đưa mắt nhìn núi rừng dày đặc sương mù, quá khứ anh mỗi khi có ngày nghỉ, rất thích đến nơi thế ngoại như này nghỉ phép. Anh thích ở lại chỗ này vài ngày, yêu thích không khí thanh tĩnh nơi này, phảng phất có thể quên mất mệt mỏi trong công việc, quên mất hỗn loạn trong thế tục. Nhưng lần này, anh ở hơn mười ngày, tâm vẫn không bình tĩnh, anh luôn nhớ tới Nhân Nhân.

Anh tản bộ trong núi rừng, lại nhớ đến bọn họ sóng vai mua cây hoa anh đào ở chợ hoa,  ánh mắt tỏa sáng của cô, bộ dáng ôm lấy cây.

Buổi tối ở trong chùa dùng cơm, sư phụ cùng các đệ tử cũng vô cùng an tĩnh, anh lại nhớ tới tiếng nói của Nhân Nhân ban đêm nằm ở trước ngực anh nói. Anh nhớ cô, nhưng anh không dám yêu cô.

Anh thật giống như là luôn làm cho cô thương tâm rơi lệ, lần này cô đặc biệt học món trứng tráng, anh lại đáng giận đạp đổ tâm ý của cô, cô nhất định là rất khổ sở.

“Con à” Trụ trì trong miếu chẳng biết lúc nào đi tới phía sau anh.

Cảnh Chi Giới ngẩng đầu. “Sư phụ” Anh chắp tay hành lễ.

Lão sư phụ mặc áo cà sa màu vàng, cười híp mắt ngồi xuống. “Mỗi buổi sáng con ngồi đây nghĩ cái gì?” Ông hỏi.

Cảnh Chi Giới nhìn núi rừng tràn ngập sương sớm. “Có một số việc nghĩ không ra”

Hàng năm Cảnh Chi Giới đều đến, trụ trì nhận ra anh, lần này anh thoạt nhìn đặc biệt u buồn. “Nói cho sư phụ”

“Con nghĩ…” Cảnh Chi Giới do dự trong chốc lát, cuối cùng cũng nói. “Con thật giống như yêu một người phụ nữ” Anh dừng lại trong chốc lát, không biết nên không nên nói tiếp như nào.

“Nói hết phiền não của con cho sư phụ” Giọng nói của sư phụ ấm áp thân thiết khích lệ anh tiếp tục.

Có lẽ do sư phụ là người xuất gia, Cảnh Chi Giới liền nói thẳng ra chuyện kia, nói cho sư phụ, bao gồm sợ hãi chỗ sâu nhất của anh, anh không biết như thế nào cho phải.

“Con không muốn tiếp nhận cô ấy, con biết cô ấy rất tốt với con, nhưng…” Gương mặt anh tuấn của Cảnh Chi Giới bỗng nhiên hiện lên vẻ yếu ớt. “Vạn nhất ngày nào đó cô ấy biến mất, con sợ con sẽ chịu không được, chỉ là con làm như vậy, thật giống như thương tổn cô ấy, làm cho cô ấy rất thương tâm”

Lão sư phụ lẳng lặng nghe xong, liền im lặng không nói thưởng thức sương sớm như mộng cùng anh. Qua một lúc lâu, sư phụ cuối cùng cũng lên tiếng: “Con có đói bụng không?” Đến thời gian dùng bữa sáng.

Cảnh Chi Giới mỉm cười. “Có một chút, chúng ta vào đi thôi”

“Không, chúng ta không nên ăn, cứ để đói bụng là được” Sư phụ nói, Cảnh Chi Giới không giải thích được. Lão sư phụ vỗ vỗ vai anh, nheo mắt lại cười với anh. “Ăn là vì đói, còn ăn làm gì? Sớm muộn gì cũng đói” Lão sư phụ nhìn ánh mắt hoang mang của Cảnh Chi Giới. “Con sớm muộn gì cũng phải chết, không bằng bây giờ đừng sống nữa”

Cảnh Chi Giới cái hiểu cái không, nhưng mơ hồ hiểu được cái gì. Lão sư phụ còn nói: “Kết cục của con và ta không có không có bất đồng, cuối cùng sẽ thành một đống xương trắng. Nếu kết cục cũng giống nhau, con còn sợ cái gì? Con sợ cái gì chứ, đứa nhỏ? Thay vì ở chỗ này do dự, chẳng bằng cố mà ôm sinh mệnh mình”

Lời của lão sư phụ chậm rãi quanh quẩn ở trong lòng Cảnh Chi Giới, trái tim trải qua thời gian dài sương mù từ từ tản đi, lộ ra một ánh nắng ban mai.

Sư phụ là muốn anh bỏ qua tận tình đi yêu sao!? Anh nhớ Úy Nhân Nhân, anh thích bộ dáng nhiệt tình yêu thương của Nhân Nhân, nhớ tính tình cô không sợ trời không sợ đất dũng cảm tiến tới. Anh nhớ cô quá…

Cảnh Chi Giới lẳng lặng ngồi cho tới trưa cùng sư phụ, chậm rãi hiểu rõ rồi rời khỏi ma chướng của mình. Sau đó khẩn cấp thu thập hành lý trở về Đài Loan, anh nghĩ thông suốt, nếu không quên được cô, thì chân thật mà đối diện tình cảm của cô. Anh nghĩ thông suốt, anh không nên trốn tránh cô nữa.

Cảnh Chi Giới về nước. Thời gian cùng khoảng cách cũng không xóa nhòa gương mặt Nhân Nhân, anh tưởng nhớ Nhân Nhân, ở nơi này mười bốn ngày, anh suy nghĩ rất nhiều. Có  thể  sau khi vắng vẻ, có lẽ là cô biến mất, hoặc là ngăn cách nghìn sông vạn núi, tình yêu mới có thể rõ ràng lớn mạnh hơn.

Tưởng nhớ Úy Nhân Nhân, ngồi trên máy bay, Cảnh Chi Giới nghĩ đến, buổi tối anh muốn hẹn Nhân Nhân đi ra ngoài, muốn dẫn cô về nhà, muốn ân ái với cô, sau đó vuốt ve cô, làm cho cô hiểu, từ giờ về sau anh sẽ không phong bế mình nữa, anh thật ra rất quan tâm đến cô, anh chỉ là sợ tình yêu. Anh có rất nhiều lời nghĩ nói với cô, cô vẫn yêu anh như vậy, anh lại vẫn lạnh lùng cùng trốn tránh; anh muốn nói đôi mắt đau thương đêm đó của cô, làm anh đau lòng biết bao nhiêu.

Máy bay hạ cánh, Cảnh Chi Giới bắt taxi, về nhà.

Chính là hoàng hôn, đẩy cửa nhà ra, ánh nắng chiều tà chiếu vào phòng khách, giữa sự mờ mịt, một cái chìa khóa nằm yên tĩnh trên bàn dài, một phong thư màu trắng.

Cảnh Chi Giới bỏ hành lý xuống, anh lấy thư, ngồi xuống, rút thư trong phong bì ra.

Lúc này phòng khách rất yên tĩnh, anh nghe thấy tim của mình đập thật là nhanh, chạm vào lồng ngực. Mười bốn ngày du lịch, cây anh đào cũng chết héo, hai xích đu trên sân thượng, bóng dáng rất ai oán.

Cảnh Chi Giới mở thư ra, nét chữ đẹp của Nhân Nhân hiện ra.

Chi giới:

Người ta nói sơn thủy tương phùng, tôi với anh lại phảng phất vĩnh viễn ngăn cách bởi nghìn núi vạn sông. Anh đi xa, không nói một tiếng. Anh sẽ không nhớ tôi sao? Anh sẽ không luyến tiếc tôi sao? Tôi cảm thấy rất thống khổ, nhưng không cách nào chặt đứt hy vọng với anh. Tôi căm hận anh vô tình, nhưng vẫn nhớ nụ hôn của anh trong tim. Đây thật sự quá không công bằng, tôi không muốn tiếp tục thống khổ như vậy.

Có lẽ anh đúng, giao ra tình cảm yêu một người, một khi mất đi, là vô cùng thống khổ.

Tôi muốn quên anh, bởi vì tôi bây giờ vô cùng thống khổ, nhưng tôi không hối hận, tôi muốn quên anh. Điều duy nhất có thể trợ giúp tôi, chính là giết cá của anh. Căm hận tôi đi, tôi đây không hề kỳ vọng gặp anh nữa. Kết cục này coi là khó chịu nổi, tôi nghĩ… Tôi sẽ không đi yêu một người như vậy…

—— Nhân Nhân

Cảnh Chi Giới đột nhiên ngẩng đầu, cá thần tiên anh yêu quý nhất trong bể đã biến mất! Trong bể không có vật gì, máy lọc nước vẫn hoạt động như trước, bọt khí phiêu tán ở đáy nước trống không.

Cô giết cá của anh rồi. Cảnh Chi Giới cho là mình sẽ vô cùng tức giận, nhưng anh không có, anh cầm điện thoại lên, gọi cho Nhân Nhân nhưng lại bị chuyển sang mục hộp thư thoại.

Cô khỏe không? Cô không cần anh sao?

Cảnh Chi Giới nắm chặt điện thoại, một cảm giác trống rỗng bao phủ anh. Anh đột nhiên đứng dậy, bật đèn trong phòng; anh mở nhạc, mở nhạc rất lớn tiếng, nhưng cảm giác trống rỗng này vẫn ở trong lòng không ngừng tản ra .

TV đang phát tin tức, Cảnh Chi Giới rót một ly rượu, ngồi xuống, lúc này trời đã tối rồi, tim của anh trống rỗng. Cảnh Chi Giới nhìn TV, hình ảnh một bệnh viện, rất nhiều phóng viên truy đuổi một chiếc xe cứu thương. Nữ phóng viên nắm Microphone, xe cứu thương dừng lại, cửa mở ra, bệnh nhân được đẩy ra.

“Tổng tài Úy Sanh tập đoàn Song Tinh giữ cổ phần lớn nhất bỗng nhiên ngất xỉu…”

Song Tinh? Cảnh Chi Giới nhìn chăm chú vào màn hình, bỗng nhiên cả người cứng đờ, sự rét lạnh bao phủ anh.

Các phóng viên truy đuổi một thân ảnh mảnh mai, cô đi vào bệnh viện theo xe đẩy, một gã phóng viên kịp thời kéo cánh tay cô, cô đột nhiên quay đầu lại, Cảnh Chi Giới chấn động trong lòng. Mặt tái nhợt, ánh mắt hoảng hốt… Nhân Nhân!?

Phóng viên hỏi: “Cô Úy, nghe nói tập đoàn các cô có vấn đề… Nghe nói cha cô…”

Úy Nhân Nhân quay đầu không đáp lại, hình bóng cô nhanh chóng biến mất ở trong bệnh viện.

Cô là con gái Úy Sanh!?

Cảnh Chi Giới tựa như bị một tia sét đánh trúng, cứng đờ trên ghế sofa.

27 phản hồi to “[NYTGN] – Chương 9.2”

  1. jelly 28/06/2011 lúc 16:07 #

    tem hehe

  2. LTPNhung & Dreamlink 28/06/2011 lúc 16:31 #

    Thank Yu!

  3. Auduongtrucbinh 28/06/2011 lúc 17:44 #

    Hi’ hi’, ta thik nguo.c CCG ss a.k, pha?i cho tho’ng kho? Mo*’i biet qui tro.ng ca’i mink dang co’, co* ma ta xuat hie.n roi la.i bien ma’t nu*?a tha’ng nua ay ma, huhu, su* nghie.p ho.c hanh chu*a tha`nh ta chu*a an tam cho*i bo*i vi ra’t co’ ca?m gia’c to.i loi vs ba me =))ien ma’t nu*?a tha’ng nua ay ma, huhu, su* nghie.p ho.c hanh chu*a tha`nh ta chu*a an tam cho*i bo*i vi ra’t co’ ca?m gia’c to.i loi vs ba me =))

  4. banhgoi1908 28/06/2011 lúc 19:05 #

    Mong cái chap a bị ngược quá
    Thks Yu

  5. talacuopbienha@yahoo.com.vn 28/06/2011 lúc 19:27 #

    thanks yu

  6. Crystal pham 28/06/2011 lúc 20:19 #

    Ta bó tay toàn tập với chị NN! Cách chị trả thù thật là….=))

  7. hala 28/06/2011 lúc 20:20 #

    thanks
    haha sắp đến giai đoạn CCG bị ngược sao? mong chờ quá

  8. ChupaChys 28/06/2011 lúc 20:48 #

    wow ngày Chys chờ mong đã tới oy’ ủng hộ Yu hai tay hai chân lun ^^~

  9. eckrep 28/06/2011 lúc 21:00 #

    wa thanks nàng nhiu nhiu
    ta muốn ngược CCG ,hahah

  10. tí cận 28/06/2011 lúc 21:26 #

    cảm ơn bạn nha. Mình rất thích truyện này của bạn

  11. Sue 28/06/2011 lúc 21:33 #

    thks

  12. muathulabay988 28/06/2011 lúc 21:51 #

    thanks.

  13. bibi 28/06/2011 lúc 22:39 #

    mong chờ cháp tới quá. thanks Yu nhìu nhìu!

  14. Tiểu Lục 28/06/2011 lúc 23:44 #

    thank Yu. mình thích đoạn chị ấy cho mèo ăn cá của anh. truyện hay, thank Yu lần nữa.

  15. candy 29/06/2011 lúc 00:04 #

    nguoc di nguoc di ta cho doan nay tu lau lam roi nguoc kich liet vao

    • langthangkt 29/06/2011 lúc 04:26 #

      hehehehe tư tưởng nhớn gặp nhau

      Thanks YU

  16. sakurahkk 29/06/2011 lúc 06:57 #

    minh cung mong la CCG phai chiu dau kho di. nhan nhan that toi nghiep qua. thanks ban.

  17. banhmikhet 29/06/2011 lúc 12:21 #

    thanks nàng nhé

  18. Pandanus255 29/06/2011 lúc 12:41 #

    Thanks. Buồn quá

  19. thanh đan 29/06/2011 lúc 13:38 #

    haha, thanks nhiu minh thich nguoc a nha cho anh tiu lun

  20. thao huong 29/06/2011 lúc 13:38 #

    thanks chi nghen
    ko bik tiếp theo sẽ như thế nào nữa

  21. buigiabao 30/06/2011 lúc 09:33 #

    THANKS HOI HOP QUA

  22. thuy 01/07/2011 lúc 00:51 #

    thanks

  23. thuhuong 01/07/2011 lúc 18:13 #

    ngược đi, càng ngược càng tốt, ta ghét CCG lắm
    cám ơn nàng nhé

  24. han 02/07/2011 lúc 14:50 #

    hay qua’
    tie’p di na`ng
    thanks

  25. yuu 03/07/2011 lúc 11:18 #

    cang ngay cang hap dan. nguoc, nguoc CCG di >_<
    mong cho mu'n chet a~

  26. Frank 12/07/2011 lúc 16:00 #

    Ko biet cha NN co an oan j voi CG nhi? Hoi hop qua.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: