[NYTGN] – Chương 11.2 (21+)

7 Th7

Warn: 21+

Chương 11.2

Cách hôn lễ của Nhân Nhân càng gần, cuộc sống Cảnh Chi Giới lại càng rơi xuống. Ngoại trừ thỉnh thoảng đến Thập Phương, anh đều ở nhà đánh giặc với món ăn. Anh ngủ rất ít, kể từ khi đập hỏng TV, anh đã không thèm nhìn.

 

Mấy ngày này anh sưu tập tư liệu tập đoàn Song Tinh, vận dụng quan hệ của anh nắm được tình hình chung tổ chức tập đoàn. Song Tinh thua ở nhân tài nghiên cứu kỹ thuật quá yếu, chất bán dẫn dạy chính là trang thiết bị thay đổi từng ngày, bọn họ lại vẫn ở trạng thái cũ, đã quên tùy thời đổi mới kỹ thuật. Cảnh Chi Giới tra được ngay cả hạng mục chi tiết cổ đông Song Tinh, Xa thị giữ gần một nửa cổ phần, cũng khó trách Nhân Nhân rất sợ không lấy chồng thì đắc tội với Xa Chân Phàm.

 

Vào một đêm trời mưa, anh tìm Cảnh Thiếu Hoa đến.

 

Muốn biết món trứng tráng Nhân Nhân làm được như thế nào, sợ rằng chỉ có em trai là hiểu rõ nhất.

 

Cảnh Thiếu Hoa vừa vào cửa, đã nhìn thấy TV bị đập vỡ kia.

 

“Ố ồ! Tại sao?” Cậu ta thấy kỳ quái. “Người nào đập?”

 

“Anh” Cảnh Chi Giới đóng kín cửa.

 

“Anh?” Sao có thể như vậy? Anh chính là người tỉnh táo gần như biến thành máu lạnh? “Anh sao lại “đánh trận” với TV chứ?”

 

“Khó chịu” Anh lười giải thích, Cảnh Thiếu Hoa nhìn quanh phòng khách, lại oa oa kêu không ngừng.

 

“Mẹ kiếp, anh xảy ra chuyện gì!?” Giấy tờ sách vở máy vi tính rải rác tán loạn, từ trước đến giờ anh luôn luôn thu dọn gọn gàng, hiện tại đầy giấy tờ trên mặt sàn. “Cá của anh đâu?” Cảnh Thiếu Hoa chỉ bể cá trống rỗng kia. “Toàn bộ đám “Khinh người” đâu rồi?” Cậu không được tự nhiên mà ngồi xuống, nhếch chân lên, nằm trên ghế sofa.

 

“Bảo em tới làm gì? Wow ~~  Hả” Cậu bỗng nhiên chụp lấy một tờ báo, nhìn lên tin tức Nhân Nhân muốn kết hôn, cậu nhảy dựng lên kích động trừng mắt với báo. “Con ngựa của anh muốn kết hôn?” Bỗng nhiên cậu cười to, cười đến tê liệt ngã xuống ghế sofa, cười đến Cảnh Chi Giới vén tay áo lên muốn bóp chết cậu. “Há há há ~~, em biết rồi, moa ha ha ha…” Cậu rất có thiên phú cười trên nỗi đau của kẻ khác. “Mẹ kiếp, không trách được anh lôi thôi thành như vậy, há há ~~” Cậu ngẩng đầu trừng mắt nhìn ông anh. “Đừng nói cho em anh lại thương tâm, anh lại không thiếu phụ nữ…” Nhưng cậu bỗng nhiên im lặng, phát hiện ông anh của mình râu không cạo, đầu tóc rối bời, ánh mắt tối tăm, cảm giác rất tang thương. Cảnh Thiếu Hoa ném báo đi, nghiêm nghị run sợ mắng: “Chết tiệt! Anh thật đúng là thương tâm sao? Gặp quỷ!”

 

Cảnh Chi Giới không phủ nhận. “Em ngồi một lát, anh nấu đồ cho em ăn”

 

“Wow…” Mắt Cảnh Thiếu Hoa trừng thật to. “Anh muốn nấu đồ cho em ăn?” Thật hiếm lạ. “Anh bảo em tới vì nấu đồ cho em ăn!?” Tại sao, bỗng nhiên vui vẻ thân thiện như vậy.

 

“Em giúp anh ăn thử thứ này…” Cảnh Chi Giới bước vào phòng bếp.

 

Thiếu Hoa hoang mang đợi một tiếng đồng hồ, bỗng nhiên, cậu chợt ngồi dậy, lại là mùi vị này!? Chết tiệt ~~ Món trứng tráng! Anh tại sao lại học Nhân Nhân!?

 

Cảnh Chi Giới bưng món ăn ra, trên bàn chất đầy giấy tờ, anh vung tay lên, quét toàn bộ đồ rơi xuống đất, dọn ra không gian để món ăn, Cảnh Thiếu Hoa trừng mắt nhìn món ăn kia, oa a ~~ tại sao gần đây tất cả mọi người đều món ăn cho cậu ăn?

 

“Ăn thử xem” Cảnh Chi Giới đưa đũa cho cậu. Thấy Cảnh Thiếu Hoa ăn, anh hỏi: “Sao? Giống không?”

 

Cảnh Thiếu Hoa nhăn mày. “Em lần trước ăn khen nhiều hơn!”

 

Cảnh Chi Giới ngồi xuống, bỗng nhiên rất mệt mỏi co quắp ngồi trên ghế sofa.

 

Cảnh Thiếu Hoa vừa ăn, vừa nghiêng mặt đánh giá anh trai. Cậu chưa từng thấy anh trai có vẻ mặt ỉu xìu như vậy, cho tới nay cậu cũng rất thần tượng bộ dạng của anh, nhưng, quái, cậu cảm giác anh trai hình như là lạ.

 

Cảnh Thiếu Hoa cắn chiếc đũa, hỏi rõ: “Anh sao vậy?”

 

Tay phải Cảnh Chi Giới phủ lên trán, nhắm mắt lại không lên tiếng. Tuần sau cô sẽ phải kết hôn, món ăn này còn làm không được , rốt cuộc vấn đề ở đâu? Cảnh Chi Giới tiếp xúc với G.B ở Mỹ, kế hoạch của anh cũng không thuận lợi, anh không sợ khó khăn, chẳng qua là chuyện này khó giải quyết hơn anh tưởng tượng. Anh không lên tiếng, mệt mỏi im miệng không nói.

 

Bộ dáng mệt mỏi trầm tĩnh của anh bỗng nhiên làm Cảnh Thiếu Hoa sợ hãi, cậu đánh giá bộ dáng chán chường của anh trai, vừa nhìn quanh phòng khách lộn xộn, còn có TV bị anh phá hỏng, cùng với tiếng mưa rơi liên miên không dứt ngoài cửa sổ, bỗng nhiên, cậu gọi ——

 

“Chết tiệt!”

 

Cảnh Chi Giới giật nảy người, ngạc nhiên trợn mắt trừng cậu. “Em làm sao!?” Anh giận trừng Thiếu Hoa, nhìn thấy Thiếu Hoa biểu tình cứng ngắc, dùng một loại ánh mắt kỳ quái đánh giá anh.

 

“Này!” Thiếu Hoa tức giận, nói lắp bắp. “Thất… Thất tình… Có cái gì… Sinh… sinh mạng rất đáng quý… Cái kia… Tự sát phải nói trước…”

 

Cảnh Chi Giới ngơ ngẩn, bỗng nhiên hiểu sợ hãi trong mắt Thiếu Hoa, cậu sợ anh trai này của mình sẽ giống ba mẹ nghĩ luẩn quẩn. Một cảm giác ấm áp thấm nhuận tâm khảm, Thiếu Hoa đang lo cho anh trai này. Mặc dù hành động của cậu quái đản, thích ngỗ nghịch lời anh, nhưng giờ phút này Cảnh Chi Giới chợt hiểu ra, em trai thương yêu anh.

 

Cảnh Chi Giới chấn lại tinh thần, ngồi thẳng, đoạt lấy đôi đũa trong tay Thiếu Hoa. “Ai muốn chết? Làm ơn ~~” Anh thử ăn trứng tráng. “Anh của em phải sống lâu trăm tuổi!”

 

“Hừ! Tai họa ngàn năm đó…” Cảnh Thiếu Hoa mắng.

 

Cảnh Chi Giới cười to, thực sự bại vì em trai mình.

 

~~***~~

Trước hôn lễ một đêm, vì sao lấp lánh, ánh trăng như bạc.

 

Úy Nhân Nhân lái xe về nhà thu dọn đồ đạc, cô bật toàn bộ đèn trong nhà, vì chuẩn bị hôn lễ, gần đây hầu hết đều ở chỗ cha mình. Nhân Nhân ném chìa khóa xuống, đi tới trước bể cá, khom người nhìn chăm chú bọn cá, cô cho thức ăn vào, nhìn cá tranh giành thức ăn.

 

Ngày mai cô chính thức thành vợ Xa Chân Phàm, mà Cảnh Chi Giới trở thành bí mật dưới đáy lòng cô. Ánh mắt Nhân Nhân tối sầm, đáng tiếc bọn họ không có chụp ảnh chung để cô làm kỷ niệm.

 

Cô ngồi trước bể cá, nghiêng mặt dán vào bể cá lạnh như băng, cô nhắm mắt lại, lỗ tai nghe thấy tiếng máy lọc nước kêu re re. Cô trống rỗng thở dài một hơi, chẳng bao giờ cảm giác tịch mịch như thế, bất đắc dĩ như thế. Nhân Nhân cảm giác trong khoảng thời gian này, sau khi tách khỏi tình yêu, cô thật giống như cũng trở thành một con cá, cô thật giống như lắng xuống đáy biển rất đen rất sâu không có đáy, nhiệt tình của cô bị chôn vùi, cô rất trống không, trống không đến nước mắt cũng chảy không ra. Cô chết lặng, cố mà xã giao với Xa Chân Phàm. Cô biểu hiện dửng dưng, ngay cả đám cưới cũng không mời bạn bè. Cô biểu hiện rất thờ ơ, vô cùng hợp tác, song trong lòng cô rất nhớ rất nhớ anh…

 

Nhớ anh quá… Nhớ quá. Nhân Nhân ôm chặt bể cá anh yêu mến, gương mặt dán sít sao vào bể cá, phảng phất như vậy là có thể có chút liên lạc với anh, bỗng nhiên chuông cửa vang lên.

 

Nhân Nhân xoay người đi mở cửa, nhìn qua khe cửa, cô thất thần. Người cô nhớ mong đang đứng ở ngoài cửa.

 

“Mở cửa!” Cảnh Chi Giới ngăn nhìn cô qua cửa sắt ngăn cách.

 

Kinh sợ với giọng nói gần như ra lệnh của anh, Nhân Nhân lặng một giây mới nghiêng người kéo chốt mở, đẩy cửa sắt ra, bỗng hối hận, kéo cửa sắt về. Song anh giang tay ngăn trở cửa sắt, vượt qua xông tới. Thân hình cao lớn như núi đứng vững trước cửa, ánh mắt lợi hại dưới đôi lông mi đen dày nhìn chăm chú vào gương mặt tái nhợt của cô. Ánh đèn chiếu vào người anh, khuôn mặt u ám của anh xem ra có chút nguy hiểm.

 

Áo bó sát người tô điểm thêm đường cong rắn chắc cơ bắp của anh, đẹp mắt khiến anh thoạt nhìn rất cởi mở, mà mái tóc đén hơi rối loạn của anh như màn đêm, cúi xuống nhìn cô với ánh mắt thâm tình nóng bỏng giống như bàn là ủi nóng trái tim cô.

 

Căn phòng rất yên lặng, chỉ có tiếng rè rè của máy lọc nước trong bể cá, ánh đèn vàng nhạt trên trần bao phủ lấy bọn họ.

 

Xa cách gặp lại, Nhân Nhân bỗng nhiên không biết nói cái gì. Anh cường thế ngăn chặn ở trước cửa, mày rậm dưới ánh mắt nhiệt tình làm lông tơ cô dựng đứng, mà chân mày nhíu chặt của anh làm cô thấp thỏm, bờ vai rộng của anh, vóc người cường tráng cân xứng, đôi môi kiên nghị, Nhân Nhân ngây ngốc nhìn người đàn ông mê người làm cô thần hồn điên đảo, thất hồn lạc phách.

 

Cả người anh phát ra khí tức cùng lực nguy hiểm, khiến người ta tiêu mất dũng khí nhìn xuyên qua ánh mắt, anh luôn làm cô khẩn trương, luôn hại cô tim đập thình thịch, khi anh nhìn chăm chú, toàn thân cô nổi da gà. Cô bối rối, cô cảm thấy khó thở, mà cô lại đáng chết biết rằng hết thảy không là bởi vì sợ anh, mà là…

 

Nhân Nhân lui một bước, thở một hơi, mà là đáng chết là cô lại khát vọng anh, cô sẽ phải lập gia đình, nhưng cô đáng chết là lại khát vọng người đàn ông này, khát vọng anh ôm cô, khát vọng đến đau lòng, khát vọng đến phình to ra, không bởi vì anh nhìn chăm chú mà đầu gối như nhũn ra, nhịp tim tăng tốc.

 

Mà anh không nói một câu, chẳng qua là nóng bỏng nhìn lại cô. Dùng một loại tầm mắt nhiệt tình khát vọng tràn đầy dục vọng đánh giá cô, ánh mắt chuyên chú cường hãn kia thật giống như anh đã tiến vào trong cơ thể cô, xuyên thấu thân thể mềm mại của cô. Anh nhìn kỹ cô, sau đó đưa tay đẩy cánh cửa.

 

“Rầm” một tiếng, Nhân Nhân hô hấp rối loạn, cảm giác thế giới cô cố gắng chống đỡ sụp đổ trong nháy mắt. Cô sợ mình không kìm nén được nhịp tim, sợ nó bắn khỏi lồng ngực, sợ cái gì? Cô biết, cô sợ khiến chuyện nào đó xảy ra, sợ chính là ý chí yếu đuối của cô…

 

Nhân Nhân muốn chạy trốn, không thể tin được, Cảnh Chi Giới đặc biệt làm món trứng tráng cho cô ăn.

 

Nhân Nhân u mê, Cảnh Chi Giới gắp thức ăn cho cô, trứng màu vàng nhạt trơn trượt vào cổ họng cô, anh lau quần áo dính dầu mỡ, vẻ mặt kinh ngạc của cô làm anh cảm thấy đắc ý lại có thú, anh biết cô đang sợ hãi. “Nhân Nhân” Giọng nói ôn nhu của anh giống như đang vuốt ve trên má cô. “Như em nói, món ăn này anh làm được, em phải hủy bỏ hôn lễ”

 

Tia sáng trong mắt anh làm tim cô đập nhanh, hốc mắt Nhân Nhân bỗng dưng đau nhói. Anh thật sự đặc biệt đi học làm món ăn này vì cô? Trời ơi! Cô cúi đầu, bây giờ cô nên làm sao? Anh yêu cô, nhưng, hôn lễ không thể hủy bỏ…

 

“Nhân Nhân, ngày mai không cho phép em lập gia đình”

 

“Chi Giới…” Cô khổ sở nghẹn ngào, nhỏ giọng một câu: “Thật xin lỗi”

 

“Anh muốn nghe không phải là câu này” Anh nghiêm nghị nói.

 

Cô thật cảm thấy rất có lỗi. “Em không biết anh… Thật xin lỗi…” Nước mắt rơi xuống thành chuỗi.

 

Anh tức giận chất vấn cô: “Em nói cho anh biết, em vẫn còn muốn lấy chồng?”

 

“Hôn lễ không thể hủy bỏ” Cô có thể tưởng tượng hậu quả chọc giận Xa thị.

 

“Mẹ kiếp!” Anh quét rơi cái đĩa xuống đất, cái đĩa nát tan tành, cô kinh sợ lui về ghế sofa. Anh nghiêng người dùng sức chế trụ cổ tay cô, lớn tiếng gầm thét với cô: “Em ngu ngốc! Em biết em đang làm gì không?”

 

Anh cúi đầu chợt phủ lên môi cô, thô lỗ dã man hôn sâu, khi cô bị hôn đến đầu choáng mắt hoa, anh bỗng nhiên buông cô ra. “Người đàn ông kia cũng có thể hôn em như vậy, em chịu được sao?”

 

Không! Nước mắt Nhân Nhân như suối trào. Anh sao có thể trách mắng cô, cô cũng là bất đắc dĩ mà, cô đè nén xuống cảm xúc chân thật của mình, cô hình như bốc cháy. “Em không có lựa chọn…” Cô khẽ thì thào. “Vì ba em, vì Song Tinh, em phải lấy chồng!”

 

“Em đáng chết!” Anh gầm thét, giận đến muốn bóp chết cô. “Em sẽ hối hận!” Một tay kéo cô ôm vào lòng, anh kéo áo sơ mi của cô, cởi áo lót cô xuống, bàn tay lớn phủ lên ngực cô, vuốt ve nhũ hoa mềm mại cao nhọn của cô, anh cúi đầu xuống cắn cổ cô, hôn cổ cô, thống khổ thì thào: “Em có thế để cho anh ta làm  như vậy sao? Em có thể không!?”

 

Cô hưng phấn run rẩy, rồi lại bởi vì lời của anh mà khóc. Ông trời! Điều này quá thống khổ… Thân thể của cô thành thực chỉ vì anh mà bốc cháy!

 

Cô rộng mở mặc anh cố tình làm bậy, anh kéo áo cô, khát khao vén váy cô xé tan quần lót, kéo cô đến trên người anh, anh cởi quần của mình, nâng mông cô, anh khát vọng cô, khát vọng đến đau lòng, anh chợt nhập vào chỗ sâu trong cơ thể cô, giờ phút đó cô rung động kinh hô!

 

Anh cường hãn tiến vào cô, trầm nặng mãnh liệt lao vào trong cơ thể cô, cô vì cực hạn khoái cảm thân mật mà rên rỉ, kìm lòng không được vòng qua cổ anh, thân thể mềm mại của cô bởi vì thứ khổng lồ cực nóng của anh mà run rẩy không ngừng, chặt chẽ bao phủ anh, sít sao kết hợp với anh. Say mê cảm thụ anh cuồng dã luật động ở trong cơ thể cô, say mê nghênh hợp anh, say mê mà la lên, cảm giác anh gặm cắn cổ cô, mút mỗi một tấc da thịt cô.

 

Ánh mắt tràn đầy dục vọng, dã tính của anh nhìn chăm chú gương mặt ửng đỏ của cô. “Em cũng có thể để cho anh ta làm như vậy sao?”

 

Anh khàn khàn hỏi cô: “Em có thể sao?” Thứ thô bạo dũng mãnh tràn đầy cô, ra sức chạm vào chỗ sâu trong cô, cánh môi cô run rẩy, không nói nên lời. Sau một lần va chạm, anh buông thả trong cơ thể cô. Yêu thương bao phủ tràn đầy chỗ sâu trong cô, ở giờ phút cao trào kia, cô mê say gọi tên anh.

 

Giờ phút này như pháo hoa rực rỡ, giờ phút này đầy cảm giác rung động, trở thành ký ức khắc sâu nhất trong lòng cô.

 

Thân thể của cô phảng phất cũng bị anh lấy hết, sau màn kích tình Nhân Nhân mềm nhũn nằm trên người anh, bỗng nhiên giữa cổ tay cô chợt mát lạnh.

 

Cô trợn to mắt. “Anh làm gì?” Cảnh Chi Giới đeo vào cổ tay phải cô một chiếc vòng vàng, Nhân Nhân giơ tay lên quan sát. “Đây là…” Cô biết đây là cái gì, đây là vòng tay Cartier tình yêu chân thành, tượng trưng tình yêu cùng hứa hẹn. Môt khi đã đeo vào, thì cần dùng khóa đặc chế mới có thể mở ra. Nhân Nhân vùng dậy, nhìn Cảnh Chi Giới. Cô tức giận nói: “Tháo nó ra!” Trời ơi, cô ngày mai phải lập gia đình đó!

 

Cảnh Chi Giới đứng dậy, bước đi thong thả ra ban công, cô vừa mặc áo vừa ồn ào: “Đừng làm nháo, mau tháo nó ra”

 

Anh mở cửa sổ, ném ra ngoài bầu trời thứ gì.

 

“Anh?” Cái khóa màu vàng biến mất giữa không trung, cô hít một hơi thật sâu, không thể tin được. “Anh ném nó?”

 

Anh xoay người lại, nhìn cô, cậy mạnh nói: “Em có bản lĩnh thì mang theo vòng tay này lập gia đình. Nếu em không phụ lòng mình, không phụ lòng lời thề thần thánh, không phụ lòng trái tim mình, em muốn đi lấy chồng, vòng tay này vĩnh viễn nhắc nhở em sự tồn tại của anh”

 

Nhân Nhân giận đến cả người run rẩy, cô thử dùng sức rút vòng tay ra, nhưng vô ích. Cô dùng sức rút nó ra, đem hết khí lực, cuối cùng cũng không nhịn được khóc lên. Anh tiến lên ôm cô vào lòng, cô  giận đánh anh, lớn tiếng mắng.

 

“Anh thật ghê tởm, anh thật đáng giận!” Tâm tình nổ tung như con đê, cô không có cách nào ức chế mà khóc nức nở, toàn thân co rúm run rẩy, khóc ngã vào lòng anh.

 

Cô khóc mệt, bọn họ ôm nhau ngủ, ngày chưa sáng thì Nhân Nhân đã chuồn xuống giường, cô cẩn thận mặc quần áo vào, rời phòng, quay đầu lại nhìn lại người đàn ông ngủ say trên giường.

 

Chiếc vòng trên cổ tay làm trái tim cô đau nhói, cô thâm tình liếc anh một cái, cầm chìa khóa rời đi.

 

Sau khi cô đi, anh lập tức mở mắt, quay đầu nhìn lại phương hướng cô biến mất.

 

Càng ngày Yu càng thấy những kiểu cười của mình làm trong truyện… càng…. híhíhí.

 

Ai cần cung cấp máu mau liên hệ với Yu, chuyển khoản tiền qua Ngân hàng *móa há há*

22 phản hồi to “[NYTGN] – Chương 11.2 (21+)”

  1. conheoquay 07/07/2011 lúc 10:10 #

    tem

  2. conheoquay 07/07/2011 lúc 10:15 #

    hắc hắc, giật đk 2 cái nhà ss

  3. *chạy vào*chộp Yu tỷ lại*
    Yu nha, làm hư con nít nhà người ta hết trơn rồi
    nhưng mà… muội thích làm con nít hư hơn
    hắc hắc
    thanks Yu tỷ
    *chụt*
    “gió ơi hãy mang nụ hôn của ta bay đến bên Yu tỷ”
    hì hì

    • Yu Yu 07/07/2011 lúc 10:27 #

      *kéo kéo kéo VỊt bầu lại*, *tét cháy mông*. Cô đã đủ tuổi xem chưa? Tỷ đã cảnh báo rồi nha, trẻ hư vào đây tỷ đánh cho cháy mông.

      • hu hu hu
        Yu tỷ ỷ lớn ăn hiếp con nít kìa
        méc mẹ cho coi
        *lấy bông chấm chấm mông*
        ra tay nặng thế tỷ
        đỏ hết cả mông rồi này
        p/s: muội chỉ liếc sơ qua thôi không có đọc hết

      • Yu Yu 07/07/2011 lúc 10:59 #

        *tét mông*, *tét má*, đã làm trẻ hư phải dạy a~, người ta nói “thương cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi”. Đây là cách ss thương em nha. Em có gọi mami em ra đây thì cũng thế thôi. *chìa chìa bông tẩm nước muối*, em sát sát mông cho đỡ đau này

  4. banhmikhet 07/07/2011 lúc 10:50 #

    thanks nàng

  5. *bấm 113*
    alo chú là công an à
    Yu tỷ đánh con đỏ cả mông mà còn xát muối nữa cơ
    *cười gian* chú mau bắt tỷ ấy đi
    bắt tỷ ấy nhớ phải thương tỷ ấy giống như tỷ ấy thương con nhé
    hắc hắc

  6. mau_don 07/07/2011 lúc 11:26 #

    thanks!

  7. talacuopbienha 07/07/2011 lúc 12:07 #

    thanks

  8. Tiểu Lục 07/07/2011 lúc 12:56 #

    thank Yu

  9. ViViNTT 07/07/2011 lúc 13:23 #

    Thanks Nang YuYu!

  10. thuhuong 07/07/2011 lúc 14:03 #

    đọc đến chương này thì hết ghét CCG rồi, mà NN vẫn lấy chồng sao nàng?
    cám ơn nàng nha

  11. sakurahkk 07/07/2011 lúc 16:29 #

    thanks nhìu nhìu!

  12. little fox 07/07/2011 lúc 16:48 #

    dau long qua di

  13. thao huong 07/07/2011 lúc 18:09 #

    ôi hay quá !hanks
    không biết có cưới được không ta?
    t

  14. hala 07/07/2011 lúc 18:32 #

    thanks Yu
    dù mất nhìu máu quá, nhưng cố ngóp dậy cảm ơn đã rồi gục :))

  15. crystal pham 07/07/2011 lúc 18:35 #

    Ko biết anh có đi phá hôn lễ ko nhỉ????

  16. bi_kun 08/07/2011 lúc 10:05 #

    nàng đừng có nói với ta là CCG sẽ đi cướp dâu nhé, ta thik xem lắm lắm hắc hắc

  17. Tiểu Phỉn Phỉn ~^o^~ 08/07/2011 lúc 12:32 #

    Ss a.
    Ngoài số “21+” lởn vởn trong đầu e ra, chap này ko gây phản ứng phụ
    ˇtˇ
    *Lau chùi dấu vết*

  18. Frank 12/07/2011 lúc 16:19 #

    Thanks.

  19. baogiong 14/07/2011 lúc 23:33 #

    thanks nàng nhiều nhiều!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: