[CVBT] – Chương 248 + 249

29 Th7

Chương 248: Bệnh viện

 

“Vân Phi anh ấy có khỏe không?” Lâm Tử Hàn cuối cùng cũng không nhịn được, nhìn Tạ Vân Triết hỏi.

 

Tạ Vân Triết suy nghĩ một lúc, vẫn đang không nghĩ ra ai là Vân Phi, nghi hoặc quan sát cô nói: “Ai là Vân Phi? Anh không biết”

 

Vừa lúc đó, cửa phòng bệnh đột nhiên bị người gõ, đi tới là hai vị cảnh sát phá án. Tạ Vân Triết cùng Lâm Tử Hàn đồng thời nhìn phía người vừa tới, trên mặt đều có chút biểu tình kinh ngạc.

 

Vị cảnh sát cười cười, đưa ra thẻ cảnh sát: “Lâm tiểu thư, xin lỗi vì quấy rối, chúng tôi đến tìm hiểu tình huống lúc đó”

 

“À…” Lâm Tử Hàn không quá cam nguyện “À” một tiếng, nhìn trộm Tạ Vân Triết. Cảnh sát điều tra tựa hồ cảm giác được tâm tư của cô, lịch sự nói với Tạ Vân Triết: “Tạ tiên sinh, phiền anh đi ra bên ngoài chờ trong chốc lát được chứ?”

 

“Ưm… Được” Tạ Vân Triết gật đầu, buông tay Lâm Tử Hàn ra, sau khi đỡ cô ngồi dậy, vỗ vỗ vai cười với cô sau đó đi ra ngoài.

 

Anh vừa đi, vẻ mặt Lâm Tử Hàn liền khẩn trương, khẩn cấp hỏi thăm: “Đỗ Vân Phi bây giờ thế nào? Anh ấy có khỏe không?!”

 

Một vị cảnh sát trong đó cười cười nói: “Cậu ấy khỏe, may là đạn bắn vào đầu gối, thời gian ngã xuống ngoại trừ có chút chấn động não cùng bị thương một ít ngoài da ra  thì không có vấn đề gì lớn, hiện tại mới vừa làm xong giải phẫu đang nghỉ ngơi”

 

“Vậy là tốt rồi” Lâm Tử Hàn thở hắt ra một hơi, cuối cùng cũng yên lòng, cô còn có thật nhiều vấn đề muốn hỏi, liếc mắt nhìn hai vị cảnh sát, cũng không dám hỏi ra miệng.

 

“Mời ngồi” Cô nói ra hai chữ này.

 

Vị cảnh sát gật đầu, ngồi xuống, hỏi thẳng vào vấn đề: “Tôi muốn hỏi Lâm tiểu thư về quan hệ của Lâm tiểu thư và Lãnh Phong…” Thấy sắc mặt Lâm Tử Hàn không đúng, câu hỏi của vị cảnh sát vội đổi sang đề tài khác: “Xin lỗi, chúng tôi chỉ muốn biết rõ, Lâm Trúc bắt cóc cô, rốt cuộc có phải vì dẫn Lãnh Phong hiện thân hay không”

 

Quan hệ của cô và Lãnh Phong, Đỗ Vân Phi rõ ràng nhất, lẽ nào anh ấy chưa nói với mọi người trong cục cảnh sát sao? Để bảo đảm cô không bị liên lụy, cho nên chưa nói?

 

“Tôi và anh ta đã từng sống chung, sau khi phát hiện anh ta là một sát thủ, lại không sống chung nữa” Lâm Tử Hàn giải thích ngắn gọn.

 

“Vậy thời gian cô và hắn ta sống chung có biết hắn ta đang tìm Ngôi sao thiên thần không?”

 

Lâm Tử Hàn không chút suy nghĩ nào lắc đầu, bình tĩnh nói: “Tôi cái gì cũng không biết, anh ta chưa bao giờ nói cho tôi biết mọi thứ về anh ta, cho nên, đối với anh ta, tôi biết còn ít hơn các anh”

 

Thì ra bọn họ là muốn tìm hiểu về Lãnh Phong từ trong miệng cô, Lâm Tử Hàn nghĩ trong lòng, cô tuyệt đối không thể tiết lộ nửa điểm về chuyện của Lãnh Phong cho bọn họ, cho nên, cô chỉ có thể giả bộ làm như cái gì cũng không biết!

 

“Vậy Lâm Trúc sau khi bắt cô, có nói cho qua cái gì với cô không? Hoặc là hắn nói qua cái gì với Lãnh Phong không?”

 

Lâm Tử Hàn vẫn chỉ lắc đầu.

 

Hai vị cảnh sát tựa hồ có chút bất mãn với biểu hiện của cô, nới lời nói có ý nghĩa sâu xa: “Lâm tiểu thư, mặc kệ tình cảm của cô với Lãnh Phong đã là quá khứ hay không, xin hãy thu hồi tư tâm của mình, phối hợp với chúng tôi một chút”

 

“Xin lỗi, tôi thực sự không biết, sau khi tôi bị ông ta bắt về đã bị nhốt tại một căn phòng nhỏ, tôi thực sự không biết bọn họ làm cái gì” Lâm Tử Hàn biểu hiện ra vẻ mặt hổ thẹn, vô tội nhìn hai người.

 

Đối với việc hỏi ba câu mà cô vẫn không biết gì, vị cảnh sát cũng rất bất đắc dĩ, không biết nên tin hay không. Sau một lúc trầm mặc, bất đắc dĩ đứng dậy nói: “Nếu Lâm tiểu thư không rõ ràng tình huống của chuyện này, chúng tôi xin cáo từ trước, nếu như Lâm tiểu thư lại nhớ đến cái gì, nhất định phải nhớ kỹ liên lạc với chúng tôi! Coi như là có chút cống hiến thôi vì quần chúng nhân dân”

 

“Tôi cống hiến, tôi nhất định không che giấu” Lâm Tử Hàn ngầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng, cười tủm tỉm nói. Cho đến khi hai vị cảnh sát đi ra ngoài, mới thở dài, tựa ở đầu giường nhắm mắt dưỡng thần.

 

Tạ Vân Triết đi tới thì thấy bộ dạng cô nhíu chặt mày, giơ tay phải lên, đau lòng vén sợi tóc mất trật tự trên trán cô, áy náy nói: “Tử Hàn, xin lỗi”

 

“Hửm?” Lâm Tử Hàn mở mắt ra, nghi hoặc nhìn anh, anh vì sao phải nói xin lỗi với mình? Rõ ràng không liên quan gì đến anh mà.

 

“Anh không bảo vệ được em, sau này em muốn ra ngoài nói cho anh biết, anh nhất định đi với em!” Tạ Vân Triết nhẹ nhàng ôm cô, ôm chặt vào trong lòng.

 

“Vân Triết, việc này căn bản là không thể trách anh, anh phải làm việc, không có khả năng mỗi ngày đi cùng em nha” Chuyện lần này, là chính cô chạy đi tìm Lâm Trúc. Chẳng qua nếu như cô không tới, Lâm Trúc cũng sẽ bắt cô tới.

 

Cô không thể nói thật với Tạ Vân Triết, chỉ có thể mắt mở trừng trừng nhìn anh ảo não, thật ra nên phải nói xin lỗi chính là cô!

 

“Anh cho rằng em quan trọng hơn so với công việc, cho nên, sau này anh sẽ bỏ bớt việc đi cùng em, được chứ?” Anh liếc mắt nhìn cô, nói nhỏ bên tai cô.

 

Tiền kiếm không hết, Lâm Tử Hàn lại chỉ có một, tuy rằng miệng cô vẫn gọi “Ký Phàm” như trước, anh vẫn đồng ý cố gắng quý trọng cô.

 

Bởi vì, anh đã không thể thả cô, không thể rời xa cô!

 

Lâm Tử Hàn bất đắc dĩ tựa ở đầu vai Tạ Vân Triết, anh lại làm cho cô cảm động, lại làm cho cô xấu hổ vô cùng…

 

Mỗi lần đều là như thế này, sự săn sóc của anh luôn luôn nhắc nhở cô, cô là vô sỉ cỡ nào. Rõ ràng đã là vợ của anh, trong lòng lại luôn luôn nhớ tới người đàn ông khác! Hơn nữa còn là bạn tốt của anh!

 

Chương 249: Thâm tình

 

Nhìn xuyên qua cửa quan sát, ánh mắt Lãnh Phong si ngốc lạc trên người Lâm Tử Hàn đang ngủ say trên giường, biết rõ lúc này không nên xuất hiện trong bệnh viện, anh vẫn nhịn không được.

 

Anh chỉ có thể đứng ở cửa nhìn cô, khi thấy cô mạnh khỏe, thấy Tạ Vân Triết cẩn thận tỉ mỉ chăm sóc cô, trái tim cuối cùng cũng thả xuống.

 

Bệnh viện thỉnh thoảng có cảnh sát ra vào. Anh không nên dừng ở chỗ này lâu, cuối cùng sau khi nhìn thoáng qua Lâm Tử Hàn, xoay người, bước nhanh đi đến thang máy.

 

Tại chỗ rẽ hành lang gấp khúc, gặp Lâm Trúc mặc áo choàng đen cũng vừa vặn đi tới, tuy rằng đối phương hóa trang qua, nhưng có thể liếc mắt thì nhận ra đối phương.

 

Gặp mặt bất ngờ nhưng bước đi không bởi vì đối phương mà dừng lại, như không nhận thức người vừa đi qua bên người. Chỉ có đôi mắt đen sau kính râm đen tản ra tia sáng lạnh lùng ác liệt.

 

Hai bên đều rất rõ ràng mục đích tới nơi này, đó chính là Lâm Tử Hàn!

 

“Lâm ca, đó là Lãnh Phong, có muốn báo cho cảnh sát một tín hiệu hay không?” Gã đàn ông đi phía sau chạy đuổi theo, hiến kế bên tai Lâm Trúc.

 

“Ta Lâm Trúc cũng không cần dùng đến loại thủ đoạn hạ đẳng này!” Lâm Trúc hơi quay đầu lại, trừng mắt liếc hắn một cái nổi giận nói.

 

Gã đàn ông biết mồm biết miệng, không dám mở miệng nói tiếp, trong lòng lại nghĩ, lợi dụng Lâm tiểu thư dẫn Lãnh Phong trúng kế lại cao minh hơn sao? Chẳng qua, lời này đánh chết hắn cũng không dám nói.

 

Lâm Trúc chiếm được kim cương, trong lòng lại không có chút hưng phấn nào, tình hình lúc đó rõ ràng ở trước mắt, thế nào cũng quên không được.

 

Vốn dĩ kim cương là vật sở hữu của Lãnh Phong, anh vì cứu mạng Lâm Tử Hàn lại ngay cả kim cương gần như có được cũng buông tha, tình cảm của anh với Lâm Tử Hàn quá sâu đậm!

 

Xem ra ông ta đúng là hiểu lầm anh. Nguy nan gặp chân tình. Những lời này rất có đạo lý. Tại một khắc kia. Ông ta thấy rõ tình cảm của Lãnh Phong với Lâm Tử Hàn!

 

Đương nhiên, ông ta còn không có vĩ đại đến sẽ nhường kim cương, vốn nên là vật của Lâm gia, ông ta tuyệt đối sẽ không tuỳ tiện buông tay.

 

Ông ta tin tưởng Lãnh Phong cũng sẽ không, chiến tranh của ông ta và anh vĩnh viễn không kết thúc, vĩnh viễn đều không có khả năng dừng lại.

 

Cũng giống như Lãnh Phong, ông ta chỉ có thể đứng ở ngoài cửa, nhìn Lâm Tử Hàn xuyên qua cửa quan sát đã khiến ông ta lo lắng một buổi tối. Đứng một thời gian dài, chỉ tới khi xác định cô không có việc gì mới xoay người rời đi.

 

*********

 

Nhìn Đỗ Vân Phi trên giường bị băng kín như bánh chưng. Lâm Tử Hàn hổ thẹn cắn môi. Nỗ lực không để cho mình khóc lên.

 

Trong nhận thức của cô, Đỗ Vân Phi là vì cứu cô mới bị thương, tất cả trách nhiệm đều không tránh không liên quan đến cô.

 

Bác sĩ nói chân hắn tạm thời không thể đi được, làm cảnh sát, nếu như hai chân vô dụng, làm sao có thể làm được nữa?

 

Cô cúi người xuống, nhìn chăm chú vào hắn gọi: “Vân Phi, anh nhất định phải nhanh đứng dậy nha”

 

Đỗ Vân Phi bị cô gọi tỉnh lại, yếu ớt mở mắt, nhìn chăm chú vào cô, lập tức cười tươi: “Tử Hàn, em có khỏe không?”

 

Lâm Tử Hàn gật đầu, quan sát hắn, thân thiết nói: “Anh thì sao? Có đúng là rất đau? Rất khó chịu hay không?”

 

“Ừ” Đỗ Vân Phi gật đầu, thấy bộ dạng lo lắng thân thiết của cô, trong lòng hắn lại ấm áp dào dạt, hắn thích thấy biểu tình bây giờ, cho nên, hắn gật đầu.

 

“Vậy làm sao bây giờ? Em đi gọi bác sĩ”Lâm Tử Hàn nói xong liền xoay người muốn đi ra ngoài, tay nhỏ bé lại bị Đỗ Vân Phi nắm ngay lấy, gian nan cười nói: “Không cần, có em ở đây, so với bác sĩ càng tốt hơn”

 

Lâm Tử Hàn bất mãn liếc xéo anh, nói: “Đã như thế này rồi, anh còn có tâm tư nói đùa”

 

Đỗ Vân Phi cười khổ, ánh mắt ôn nhu chỉ nhìn chằm chằm cô, hắn cũng không nói đùa, có thể gặp cô, hắn thực sự rất vui vẻ, đau đớn trên người cũng giảm bớt không ít!

 

“Tử Hàn, ngày đó bọn họ có làm gì em hay không?” Đỗ Vân Phi nhìn chằm chằm cô, nghiêm trang hỏi thăm. Ngày đó hắn một mình chạy lên lầu ba, mục đích cũng là bởi vì muốn nhanh cứu cô ra.

 

Lâm Tử Hàn lắc đầu, rũ mắt xuống. Nhắc tới chuyện này, sự hổ thẹn của cô lại thăng lên đáy lòng lần thứ hai, rũ mắt nhìn hắn hổ thẹn nói: “Vân Phi. Đừng như thế, là em hại anh bị thương”

 

Đỗ Vân Phi cười một tiếng, sờ sờ sợi tóc cô nói: “Đừng ôm trách nhiệm nặng như vậy vào người, bởi vì em gánh không được”

 

“Em biết…”

 

“Là vấn đề của anh, không liên quan đến em” Đỗ Vân Phi cắt ngang cô, hắn cho tới bây giờ sẽ không oán cô, vốn chính là trách nhiệm của hắn, vừa rồi mấy vị thủ trưởng cũng đã phê bình hắn.

 

Rõ ràng đã đồng ý với cấp trên không nổ súng bậy, sau khi tới hiện trường hắn vẫn không thể nào nhịn xuống, quay sang Lãnh Phong điên cuồng bắn.

 

“Lãnh Phong và Lâm Trúc thật sự là quá giảo hoạt” Đỗ Vân Phi nghiến răng nghiến lợi mắng, một chuyến này lại có thể chạy thoát, hơn nữa cấp trên còn  đổ hết trách nhiệm lên đầu hắn.

 

“Tất cả đều chạy thoát sao?” Lâm Tử Hàn nhìn hắn, dè dặt hỏi thăm, cô rất muốn biết sau đó chuyện gì xảy ra, nhưng mà, không ai có thể nói cho cô.

 

Sau đó xảy ra chuyện gì, Đỗ Vân Phi cũng không biết, chỉ có thể ngẫu nhiên nghe được một ít tin tức từ trong miệng đồng nghiệp tới thăm hắn.

 

30 phản hồi to “[CVBT] – Chương 248 + 249”

  1. story7891 29/07/2011 lúc 11:00 #

    tem. tks nang

  2. thienlyflowers 29/07/2011 lúc 11:46 #

    huhu, phong bì vay

  3. hanbao 29/07/2011 lúc 11:47 #

    Nàng ơi, cố lên con đường hoàn sắp tới rùi!!!
    Thanks nàng nhìu, vất vả rùi!!!

  4. Shuu 29/07/2011 lúc 11:48 #

    phong bi. thank ss

  5. Crystal pham 29/07/2011 lúc 12:00 #

    Thanks Yu!!!^^

  6. A Tà 29/07/2011 lúc 13:38 #

    mình càng ngày càng cảm thấy LTH quá nhu nhược
    nhu nhược đến ko biết phải trái
    thậm chí còn bắt cá nhiều tay nữa
    nếu đã ko yêu thì dứt khoát với họ
    cứ dùng 2 chữ “ngây thơ, đơn thuần” để ngụy biện cho sự đẩy đưa của mình
    miệng thì nói là “muốn anh quên em đi, muốn anh hạnh phúc”
    nhưng ko chịu dứt khoát, cứ “đánh rơi” một vài tia hy vọng cho họ
    mình ghét loại người này

    • Yu Yu 29/07/2011 lúc 21:31 #

      like mạnh ý kiến của bạn này!~ mình cũng oải lắm rồi, chẳng biết còn sức mà theo đc với cô nàng này nữa k, chánchán chán

      • Shuu 30/07/2011 lúc 23:25 #

        ra vậy, ss ơi, ss cố lên, để em hát 1 bài cho ss nge lấy tinh thần edit nốt bộ này nha 8*8* the edge of glory ( đã hát hắc hắc)

  7. canhcam 29/07/2011 lúc 13:51 #

    ta chán TH wa đi. dây dưa, tốt bụng kỉu đó chỉ làm TVT vs ĐVP thêm hy vong, càng căm thù a KP hơn thui…. thank Yu

  8. Lãnh Tuyết Lam 29/07/2011 lúc 14:06 #

    thanks s yu ,oa nền of s so cute quá đi ,e thèm kem

  9. banhmikhet 29/07/2011 lúc 16:17 #

    thanks

  10. talacuopbienha 29/07/2011 lúc 17:21 #

    thanks

  11. linhlan 29/07/2011 lúc 17:36 #

    tks yu

  12. Nguyen Ngoc Bao 29/07/2011 lúc 20:02 #

    Thanks ban.

  13. schwar1511 29/07/2011 lúc 20:30 #

    Yu iu, *thều thào* còn nhiều chương nữa ko em ơiiiiiiiii…….

    • Yu Yu 29/07/2011 lúc 21:27 #

      sắp hết, em sẽ đẩy, đẩy đẩy đến đoạn hết nhu nhược

  14. Xương Rồng 29/07/2011 lúc 20:44 #

    ghet LTH
    co nang ngu ngoc
    day dua het cho noi luon
    co yeu thi noi rang yeu
    chang yeu thi noi mot loi cho xong
    lan chi do duc do trong
    lo do nuoc hen cho nguoi soi gan
    tuc that
    phu““
    thank nhe Yu oi

    • mau_don 29/07/2011 lúc 21:03 #

      đọc comt của bạn mà mình tưởng như đọc một bài thơ ấy, hehe.
      sao mình thấy truyện nào nữ chính làm sai một tí là cũng bị người đọc lên án, còn nam chính (hầu hết là soái ca) làm sai cũng được thông cảm vậy ta, đẹp trai cũng thiệt có lợi, hiazzz!

      • Yu Yu 29/07/2011 lúc 21:24 #

        ài, cơ mà cô nàng này nhu nhược, ta làm ta đang chán đây, ta đang muốn drop đây, chán lắm lắm lắm, lắm, hồi xưa ta chưa đọc hết chọn edt vì có bé TTT, bjờ thì ta sống sao nổi, ta sống sao nổi, *khóc vật vã*, ta muốn drop~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    • Yu Yu 29/07/2011 lúc 21:26 #

      ta cũng ảo não lắm lắm rồi, ảo não hơn các nàng nhiều, các nàng đọc có 3 p, ta đây còn phải nghiên cứu tỷ mỷ hàng 30p. ta đến chết với cô nàng này, ta muốn drop chỉ vì thế này, ta k chịu nổi~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

  15. mau_don 29/07/2011 lúc 21:04 #

    thanks!

  16. quehuong191 29/07/2011 lúc 22:47 #

    hic… ss Yu ui! hay vi Phong ca ma dung drop muh! e cung ko thich LTH chut nao dau! nhung vi Phong ca va TTT nen moi mong cho tung chap do! Co len nha chi! Thanks chi nhiu! 🙂

  17. bubuloan 30/07/2011 lúc 01:33 #

    ss cung dong tinh voi em do buc minh chet voi con be LTH nay ss doc ma phai bo ngat quang vi buc .E ma dung co drop bat tu ss gian em lien do,co buc thi cung nham mat lam ngo nha.Co gang len em cung sap het roi.Omm hon em de len tinh than lam viec.

    • Yu Yu 31/07/2011 lúc 17:33 #

      aizzzz, em cũng muốn bỏ lắm, nhưng bỏ đi rồi những chương sau không hiểu nổi….. trời ơi là trời trời trời trời

  18. sil 30/07/2011 lúc 12:30 #

    cang doc cang uc che voi cai co LTH nay.

  19. hoa 30/07/2011 lúc 22:59 #

    thanks^^

  20. Shuu 30/07/2011 lúc 23:28 #

    cầu sin ss đừng drop. cắt hết đoạn có LTH cũng dk nhưng đừng drop T^T zai đẹp của em

    • Yu Yu 31/07/2011 lúc 17:30 #

      haizzz, tụt cảm xúc với LTH ấy mà, thế cho nên ss phải nghỉ để lấy cảm xúc để làm ấy mà

  21. suhao14 31/07/2011 lúc 08:40 #

    Hix, toi nghiep TKP…thay TVT cung dang thuong nua.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: