[CNHLG] – Chương 2.2

30 Th7

Yu tạm thời đình chỉ post CVBT để lấy lại tâm trạng.  hHiazzz, lần sau có làm truyện mới chắc phải tìm mấy tháng mất!

Chương 2.2

 

Suy nghĩ của Ngự Am vẫn xoay quanh quái bệnh của mình. Anh thật sự khỏi hẳn sao? Ngày hôm qua cô gái tên là Diệp gì gì kia lao thẳng tới trên người anh, cũng không thấy anh phát bệnh! Rốt cuộc là nhân tố gì làm cho anh không hề dị ứng với phụ nữ? Cô gái kia thật sự rất đặc biệt, đặc biệt quấn người! Ba sao có thể đi tìm người phụ nữ quấn người như thế? Còn nói là muốn làm tình nhân của anh? Đây căn bản chính là truyện cười. Cái ôm hôm qua của cô, làm cho Ngự Am chưa từng tiếp xúc với phụ nữ thành thục cảm nhận được sự hương ôn hương nhuyễn ngọc của phụ nữ, cơ thể non mềm, quyến rũ mềm mại, bộ ngực đầy đặn giống như hai quả mật đào, cao ngất dán vào ngực anh. Loại quyến rũ tràn ngập ám chỉ này thật đúng là đủ hấp dẫn đàn ông… Đợi chút! Ban ngày ban mặt anh suy nghĩ cái gì chứ! Làm sao có thể tưởng nghĩ đến những chuyện đáng chết đó, tất cả đều do người phụ nữ kia làm hại! Làm cho anh phập phồng khó chịu, cảm xúc không yên. Ngự Am dừng xe ở trước cửa để bảo vệ đưa xe vào bãi đỗ xe, ánh mắt anh đột nhiên bay tới một đám nữ đồng sự đang vui cười.

 

Nếu chứng dị ứng phụ nữ của anh đã hoàn toàn miễn dịch, vậy lấy bọn họ làm vật thí nghiệm, làm một lần xác nhận cuối cùng đi. Vì thế Ngự Am vươn thẳng lưng, đi đến phía bọn họ. Khi cách bọn họ một trăm mét, Ngự Am đã ngửi thấy mùi nước hoa trên người bọn họ.

 

Hương vị rất gay mũi, sao có thể sánh với hương vị hoàn toàn tự nhiên với người phụ nữ trong nhà kia được.

 

“Là tổng giám đốc đó…” Chúng nữ nhìn thấy tổng giám đốc cao cao tại thượng, đều ùa lên thành đàn lấy lòng anh.

 

Khi bọn họ tiếp cận, thân thể Ngự Am lại nổi lên biến hóa, nhiệt độ cơ thể anh lên cao, lỗ chân lông toàn thân bắt đầu phồng lên. Đêm qua rõ ràng không phải như thế mà! Chẳng lẽ bệnh của anh căn bản chưa tốt lên.

 

“Toàn bộ không được nhúc nhích, đừng tới đây!” Vốn nghĩ đến mình đã có thể tự nhiên ở chung với phụ nữ. Ngự Am đột nhiên bảo bọn họ đứng yên, sau đó xoay người bước nhanh rời khỏi hiện trường. =]]

 

Khi chạy trối chết anh có thể nghe thấy rất rõ ràng tiếng nói nhỏ của chúng! Đáng chết! Khoản nợ này anh sẽ nhớ kỹ trên đầu người phụ nữ kia.

~~~~o0o~~~~

 

“Này! Diệp gì gì!” Vừa tan việc, Ngự Am lập tức chạy vội về nhà.

 

Anh có dự cảm người phụ nữ kia hẳn là còn chưa đi, anh nhất định phải hỏi rõ ràng, vì sao cô có biện pháp khiến anh không phát bệnh.

 

Đáp lại Ngự Am là cả gian nhà yên tĩnh.

 

Cô ta không phải là thật sự nghe lời rời khỏi chứ? Ngự Am nản lòng ngồi xuống sofa.

 

“Anh tìm tôi à? Tôi vừa vặn đang tắm… Đúng rồi, tôi hôm nay giúp anh quét tước toàn bộ nhà một lần, anh về nhà chẳng lẽ cũng chưa phát hiện toàn bộ sàn được tôi lau sáng bóng sao?”

 

Chỉ Nhu dùng khăn tắm lau tóc đi ra khỏi phòng tắm, chuẩn bị lĩnh thưởng nói với Ngự Am.

 

Ngự Am vô tâm ngẩng đầu nhìn, lập tức bị gương mặt dính nước thanh tú như sen hé nở của Diệp Chỉ Nhu dọa cho hoảng sợ.

 

Anh chưa bao giờ nhìn chằm chằm một người phụ nữ như vậy, người phụ nữ này có da thịt tinh tế, sáng bóng làm cho anh không thể bỏ ánh mắt qua một bên, cứ như vậy, ánh mắt lớn mật của anh mãnh liệt nhìn chằm chằm cô.

 

“Trên người tôi có bọt xà phòng chưa sạch sao?” Ngự Am nhìn thẳng làm cho Chỉ Nhu có chút ngượng ngùng, cô tò mò nhìn trái phải, trên người có chỗ nào không thích hợp sao? Câu nói ngây thơ của Chỉ Nhu làm cho Ngự Am nháy mắt tỉnh táo lại, lúc này anh mới biết được mình giống động vật giống đực muốn tìm bất mãn biết bao nhiêu.

 

“Diệp gì gì, lại đây tôi ôm một chút” Thu hồi điều không nên có, Ngự Am trực tiếp sảng khoái nói, trên mặt không có chút biểu tình lỗ mãng.

 

“Cái gì? Anh… Đang nói cái gì?” Diệp Chỉ Nhu luôn có tác phong lớn mật ngược lại bị dọa đủ, hai tay cô vội che ngực như là đang bảo vệ trinh tiết của mình.

 

“Vẻ mặt kia của cô là gì? Không phải cho rằng tôi muốn ăn đậu hũ của cô chứ? Cô người phụ nữ này không khỏi cũng quá đánh giá cao bản sự của mình rồi!” Biểu tình trên mặt Chỉ Nhu làm cho Ngự Am đột nhiên tỉnh ngộ, cô khẳng định hiểu lầm ý của anh! Anh chỉ là đơn thuần muốn làm thí nghiệm, không phải muốn thừa cơ làm càn.

 

“Anh vừa nãy rõ ràng nói như vậy còn không thừa nhận! Không thể tưởng tượng được anh lại là loại tiểu nhân đê tiện này!”

 

Diệp Chỉ Nhu trợn to mắt, không thể tin được gã đàn ông này lại cuồng vọng đến làm kẻ trộm lại kêu có trộm.

 

“Quên đi, quên đi, không có tâm tình so đo với cô, nếu tôi không thể ôm cô… Vậy cô ôm tôi là được, tựa như ngày hôm qua vậy” Anh giang hai tay, ra bộ nghênh đón.

 

“Cái gì? Bất kể anh ôm tôi hay là tôi ôm anh, chịu thiệt đều là tôi nha!” Chỉ Nhu bắt đầu hoài nghi Ngự Am sẽ không phải đang giả ngây giả dại với cô chứ.

 

“Vậy cô muốn như thế nào mới bằng lòng ôm tôi?” Giọng điệu của Ngự Am có chút không kiên nhẫn, anh thầm nghĩ mau chứng thật chứng bệnh của mình, một chút cũng không có tâm tư ướt át bẩn thỉu.

 

“Vậy… Cho tôi hai nghìn tệ” Cô thuận miệng nói.

 

“Được, mau tới đây ôm tôi” Thật mệt với lời cô nói ra, nhưng anh bây giờ cũng không có tâm tình cãi nhau với cô, vì thế nhanh chóng đồng ý với cô.

 

“Tôi muốn tiền mặt, lập tức đưa tôi” Chỉ Nhu ngửa tay nói.

 

Chê cười, nếu cô không lấy tiền trước, đợi lát nữa ôm xong rồi anh ta lại quỵt thì thế nào? Biết người biết mặt không biết lòng, tuy rằng anh ta đường đường là người phụ trách công ty, nhưng có thể làm ra chuyện xấu hay không ai cũng không dám cam đoan, cẩn thận là tốt nhất.

 

“Cô… Không tin nhân cách của tôi?” Anh tái mặt rồi.

 

“Hai nghìn tệ, muốn hay không tùy anh!” Chỉ Nhu vươn tay đến trước mặt anh thúc giục.

 

Ngự Am rút ra hai nghìn tệ từ trong ví da, sau đó nhét vào trong tay cô.

 

“Cầm!” Anh tức giận nói.

 

Vừa nhìn thấy tờ tiền sáng láng, mắt Chỉ Nhu bừng sáng.

 

Cô nhận lấy tiền, sau đó giang hai tay ôm chặt lấy Ngự Am giống đêm qua.

 

Khi da thịt tiếp xúc, một cỗ nhiệt lực tản ra giữa hai người.

 

Thân thể rất cường tráng, đường cong cơ bắp là thành quả anh rèn luyện đúng giờ tạo nên, Chỉ Nhu chưa từng thân cận quá như thế với đàn ông, hương vị nước hoa thản nhiên trên người anh làm cô mặt đỏ tim đập.

 

Quái! Sao lại không phát bệnh? Nha đầu kia dùng phương pháp gì làm cho anh vô điều kiện miễn dịch. Bờ ngực đầy đặn của cô dán lên vòm ngực dày của anh, tựa như đang tuyên thệ sự tồn tại của mình, nó dính sát vào anh, thì ra thân thể phụ nữ lại thơm mềm như vậy, thật giống như hương vị ngọt ngào ngon miệng của bánh mới ra lò… Làm cho anh nhịn không được muốn cắn một miếng, bất tri bất giác anh cúi đầu, dán môi mình lên cổ trắng nõn của nha đầu kia, ảo tưởng đó là bánh dâu tây ngọt ngào.

 

“Có thể sao?”Tayanh gắt gao vòng qua Diệp Chỉ Nhu, làm cô có chút khó thở, hơn nữa đôi môi dán vào cổ làm Diệp Chỉ Nhu có loại cảm giác sắp bị Vampire ăn vào bụng.

 

Vừa mới nghĩ, một cảm giác đau đớn truyền đến từ cổ Chỉ Nhu. “A! Đau quá!” Chỉ Nhu đau đến kêu to.

 

Trời ạ! Người này một mực cắn cô không biết dùng lực đạo, Chỉ Nhu hung hăng đẩy Ngự Am ra, anh không chuẩn bị tâm lý, cứ như vậy bị coi như là con gà, vô lực ngã xuống đất.

 

Trời ạ! Anh làm cái gì! Anh vừa rồi thật sự dùng sức cắn người phụ nữ này một cái. “Rất xin lỗi, tôi…” Ngự Am bừng tỉnh từ trong hiện thực, không thể tin được mình lại sẽ có cử chỉ kinh dị như thế, anh bò lên, cảm thấy đáng xấu hổ với hành vi phá lệ của mình.

 

Đột nhiên anh không biết phải giải thích như thế nào về hành vi lỗ mãng của mình, cũng không thể nói là kìm lòng không được? Chúa ơi, người phụ nữ này làm sao có thể làm cho anh làm ra loại hành vi không bình thường này chứ.

 

“Anh chỉ nói muốn ôm, cũng không nói muốn cắn! Tôi đây muốn tăng giá!” Chỉ Nhu vừa vỗ về cổ đau nhức của mình, vừa trừng mắt nói.

 

“Cô rõ ràng nên đến ngân hàng cướp là tốt nhất!” Người phụ nữ này làm sao cứ mở miệng ngậm miệng đều là tiền? Thật sự là làm người ta chán ghét.

 

“Mặc kệ, mặc kệ! Vậy anh phải bồi thường tổn thất của tôi!” Diệp Chỉ Nhu không nghĩ tới tiểu phú hào này sẽ nhỏ mọn như vậy! Vì thế rất muốn đạp một cước.

 

“Bồi thường cái gì, nếu không tôi để cô cắn lại” Nói xong, Ngự Am còn thật sự kề cổ mình tới trước mặt Diệp Chỉ Nhu, hơn nữa còn cởi áo sơ mi ra.

 

“Ai muốn cắn anh!” Nhìn cần cổ mạnh mẽ của anh, Chỉ Nhu lại e lệ đến đỏ mặt.

 

“Thế là được rồi”Anh làm ra bộ dáng đương nhiên.

 

“Cái gì mà được hay không! Nếu anh không muốn bồi thường cũng không sao, tôi muốn anh đồng ý để tôi ở lại” Chỉ Nhu linh cơ vừa động chơi xấu nói.

 

Lời vừa ra khỏi miệng, Ngự Am đầu tiên là trừng lớn mắt, phảng phất như muốn cãi lại cô, nhưng anh suy nghĩ cẩn thận. Để cô ở lại? Trong nhà có phụ nữ dọn dẹp nhà cửa cũng không tồi, huống hồ anh còn hoàn toàn miễn dịch với cô, trong khoảng thời gian cô ở lại này, anh còn có thể tìm ra vì sao vừa gặp cô, chứng dị ứng phụ nữ của anh tại sao không cần thuốc mà khỏi.

 

“Thế nào?” Thấy Ngự Am suy nghĩ một lúc lâu, Chỉ Nhu có chút nóng vội thúc giục.

 

“Cho cô ở lại là có thể, nhưng, cô chỉ có thể ở lại với thân phận nữ giúp việc mà không phải là tình nhân chết tiệt gì” Nhớ tới hình ảnh cô vừa mở miệng là nói muốn tình nhân kia, hơn nữa bộ dáng khêu gợi bây giờ, hạ phúc của Ngự Am thế nhưng lại bị khiêu khích như có một cỗ lửa nóng tuôn trào.

 

Trời hỡi! Cô nói với anh “Tình nhân không phải dễ nghe sao? Vì sao tôi phải làm người hầu?” Cái gì mà người hầu chứ, nghe qua rất không hay.

 

“Tình nhân cũng có thể, cô muốn lên giường với tôi sao?” Như là muốn trêu đùa cô, Ngự Am đột nhiên dùng ánh mắt lửa nóng nhìn Chỉ Nhu nói.

 

Cái gì? Lên giường? Trong đầu Chỉ Nhu nháy mắt hiện lên hình ảnh hai người bọn họ không mặc quần áo lăn lộn trên giường, vì thế khuôn mặt nhỏ nhắn của cô chính thức ngượng ngùng đỏ ửng lên.

 

“Ai, ai muốn lên giường với anh?” Chỉ Nhu lắp bắp nói, nhìn cũng không dám nhiều liếc anh một cái, vội vàng chuyển tầm mắt sang nơi khác.

 

“Tình nhân phải lên giường với tình nhân là chuyện đương nhiên, nếu không tối nay chúng ta thử xem…” Anh ý xấu vươn tay nâng cằm Chỉ Nhu, sau đó bắt cô nhìn thẳng vào anh, ánh mắt hai người lần lượt thay đổi hết sức, anh còn khiêu khích trừng mắt nhìn, hành động cố ý khiêu khích như vậy làm cho tim Chỉ Nhu đập nhanh đến dừng không nổi.

 

Thấy cô càng thẹn thùng, vẻ bề ngoài của Ngự Am phá hư ước số trong nội tâm, muốn cố sức đùa  tiểu nha đầu không biết trời cao đất rộng này.

 

Thấy anh có vẻ muốn gây xích mích, hai chân Diệp Chỉ Nhu không nghe lời mà nhũn ra.

 

Anh ta… Muốn làm hả! Vốn nghĩ đến anh không có hứng thú với phụ nữ, cho nên Chỉ Nhu mới có thể không để ý hình tượng biểu hiện một mặt ngang ngược của mình, không thể tưởng tượng được Ngự Am thoạt nhìn lãnh khốc lại sẽ nói ra loại lời nói làm người ta mặt đỏ tim đập này! Thật sự là người không thể xem tướng mạo.

 

“Tôi mới không cần lên giường với anh!” Chỉ Nhu chụp hai tay Ngự Am, vội vàng cúi đầu không cho anh nhìn thấy gương mặt tròn trịa lửa đỏ còn không sánh được kia.

 

“Vậy là được rồi! Bắt đầu từ giờ cô chính là người hầu của Ngự Am tôi, không có sự cho phép của tôi cô không thể làm việc thay người khác, còn về phương diện tiền lương… Một tháng cho cô ba vạn để mua sắm hàng hóa. Con người của tôi luôn luôn rất thoải mái, không có ham mê bất lương. Hi vọng cô cũng không có, không có lời nói dị nghị thì cô tự tìm phòng ở đi” Sự từ chối của cô làm cho Ngự Am có loại tiếc hận khó hiểu, nếu có thể, anh thật sự rất muốn đánh gục người phụ nữ gợi cảm lại hồn nhiên này, vén quần áo của cô lên, vỗ về chơi đùa bộ ngực đầy đặn của cô, hai chân thon dài, mông cánh hoa ngọt ngào, sau đó lại hung hăng chiếm thân thể cô, hưởng thụ sự nguyên thủy nhất của nam nữ… Nhưng tất cả đều chỉ là tưởng tượng của anh, tuy rằng bình thường khi ở chung với cô không phát bệnh, nhưng cũng không có nghĩa là khi hai người da thịt thân cận anh sẽ không có việc gì, vì suy nghĩ cho sinh mệnh quý giá của mình, lý trí vẫn chiến thắng dục hỏa.

 

“Ba vạn? Hỗ trợ thêm hàng hóa? Có phải quá ít hay không?” Diệp Chỉ Nhu không nghĩ tới đường đường một ông chủ lớn lại ra giá thấp  như vậy, thế mà còn vọng tưởng biến cô Diệp Chỉ Nhu lao công giá rẻ để sử dụng.

 

“Muốn hay không tùy cô, tôi là thương nhân thành công cũng không muốn làm “món làm ăn” lỗ vốn. Đừng trách tôi không đánh thức cô! Trừ bỏ ba vạn này ra, cô còn có thể dùng tiền vốn có sẵn của phụ nữ để tăng lương…” Ngự Am nhịn không được lại chọc ghẹo cô một chút.

 

“Ngự Am, anh thật sự quá hạ lưu!” Khuôn mặt thật vất vả mới tiêu hỏa lại bị anh chọc cho đỏ ửng toàn bộ, Chỉ Nhu nhịn không được dậm chân mắng.

 

“Hôm qua là ai mở miệng ngậm miệng đều điên cuồng nói muốn làm tình nhân của tôi? Chẳng lẽ những lời này không hạ lưu?” Ngự Am nhếch cao mày nhìn khuôn mặt đỏ bừng của cô nói.

 

Anh thật sự là điên rồi, thế nhưng lại giữ người phiền toái này ở nhà… Tuy rằng làm như vậy mới có thể làm cho cha vừa lòng đẹp ý, nhưng là vì quái bệnh của mình, Ngự Am thật sự không có đường đi.

 

“Ba vạn thì ba vạn!” Chỉ Nhu cố gắng đồng ý. Hiểu được kiếm được tiền còn tốt hơn so với túi tiền trống trơn.

 

Cứ như vậy, Chỉ Nhu vào nhà Ngự Am dưới tình huống nửa mua nửa tặng, trở thành một trong những công nhân của anh.

 

10 phản hồi to “[CNHLG] – Chương 2.2”

  1. Karacami 30/07/2011 lúc 16:39 #

    tem

  2. linh tinh lung tung 30/07/2011 lúc 16:56 #

    thanks ss ^^

  3. Crystal pham 30/07/2011 lúc 18:10 #

    Thanks Yu nhiều!Cặp này zui quá!^^

  4. Shuu 30/07/2011 lúc 21:31 #

    tk ss. mà xao ss lai đình chỉ CVBT vậy hix. có ai làm j khiến tâm trạng ss tụt dốc à?

  5. ...ღ...W¡nD¥...ღ... 30/07/2011 lúc 21:49 #

    Ko pik chừng nào Nhu tỷ bị ăn đấy nhỉ *hắc hắc*. Thanks ss Yu

    • Yu Yu 31/07/2011 lúc 17:31 #

      ăn ấy ha, chap 5, rồi từ đó trở đi chap nào cũng có *khóc ra nước mắt*

  6. gấu 31/07/2011 lúc 00:56 #

    bộ này hay quá. thanks nàng nhé

  7. Yoann 02/08/2011 lúc 01:32 #

    Đọc cái này buồn ngủ quá pé Yu ơi, đi ngủ đây

  8. Frank 01/09/2011 lúc 03:33 #

    Ket nhat cau cuoi: ” Cu nhu vay Chi Nhu vao nha cua Ngu Am nua mua nua tang…..”
    Thanks Yu.

  9. Hứa Như Nguyệt 13/11/2011 lúc 16:09 #

    thanks nàng bùn cừi quá

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: