[CVBT] – Chương 271 + 272

22 Aug

Chương 271: Thương tâm 2

Thay xong quần áo hắn thoả mãn đi đến phía cổng, khóe miệng thậm chí lộ vẻ vui sướng. Cho đến khi ánh mắt rơi vào hình bóng hai người khẩn cấp vọt vào trong thì mới khôi phục nghiêm túc nên có.

Lâm Tử Hàn vừa nhìn thấy Đỗ Vân Phi, liền vội vàng vọt lại, nắm cánh tay hắn nói: “Vân Phi, Lãnh Phong ở nơi nào, tôi muốn thấy anh ấy!”

Đỗ Vân Phi cưỡng chế ghen tuông dưới đáy lòng, giả bộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ nói: “Thi thể Lãnh Phong đã hư thối, sẽ hù dọa đến em”

“Tôi không sợ, van xin anh dẫn tôi đi nhìn anh ấy, chỉ liếc mắt, có được hay không?” Lâm Tử Hàn liều mạng lắc đầu, khóc rống cầu xin nói.

“Tử Hàn, xin lỗi, cấp trên có quy định, người không phận sự là không thể vào nhìn”

“Này! Anh nói cho rõ ràng! Chị tôi là người không phận sự sao?!” Lâm Tử Y đối mặt với Đỗ Vân Phi giận dữ hét to lên.

Đỗ Vân Phi liếc mắt nhìn Lâm Tử Y, không cần hỏi cũng biết cô khẳng định chính là thiên kim nhị tiểu thư Lâm gia, lúc này không phải thời cơ hỏi. Không để ý tới cô, nhẹ nhàng ôm hai vai Lâm Tử Hàn thấp giọng nói: “Anh thực sự rất xin lỗi, anh không làm chủ được”

Hắn chính là muốn cô làm người không phận sự! Cô muốn nhìn Lãnh Phong một lần cuối cùng như vậy, hắn càng không cho cô nhìn. Lãnh Phong đã độc chiếm cô đủ lâu, coi như là chia rẽ, hắn cũng muốn dùng phương thức tàn nhẫn nhất tách bọn họ ra.

Lâm Tử Hàn tránh khỏi hai tay của hắn, ngẩng mặt đầy nước mắt cầu xin: “Ai có thể làm chủ, anh nói cho tôi biết! Tôi đi xin họ ——” Lập tức kích động với lên cánh tay hắn lần thứ hai, kêu la nói: “Đỗ Vân Phi, tôi biết anh có quyền lợi này, anh cố ý không cho tôi nhìn anh ấy có đúng hay không? Anh nhất định phải nhẫn tâm như vậy, tàn nhẫn như vậy sao? Lương tâm của anh ở nơi nào…”

Đỗ Vân Phi tức giận kéo cổ tay cô về trước ngực, lạnh lùng nhìn chăm chú cô nghiến răng nghiến lợi nói:  “Đúng vậy! Anh nhẫn tâm, anh tàn nhẫn, đều là bị các người bức ra!”

Lâm Tử Hàn sửng sốt, kinh ngạc nhìn lại hắn, trong mắt của hắn, không còn có thiện lương cùng trong trẻo trước đây, có chỉ là thù hận thật sâu. Hắn đang lấy việc công mưu lợi tư, tùy thời sát hại Lãnh Phong.

Lãnh Phong chết, Đỗ Vân Phi thay đổi, đều là cô tạo thành! Tất cả đều là một tay cô tạo thành!

“Buông chị tôi ra!” Lâm Tử Y thấy vẻ mặt Lâm Tử Hàn thống khổ, cuống quít cứu cô từ ma trảo của Đỗ Vân Phi.

Sinh mệnh nhỏ trong bụng dường như cảm thụ được ưu thương từ bên ngoài, bắt đầu không đứng yên. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lâm Tử Hàn nhíu chặt, mồ hôi tinh mịn thoát ra trán cô, thống khổ ngồi chồm hổm xuống mặt đất.

“Chị, chị sao vậy?” Lâm Tử Y luống cuống, luống cuống đánh giá cô không biết nên làm thế nào cho phải. Đỗ Vân Phi nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy thân thể của cô, lo lắng hỏi: “Tử Hàn, em làm sao vậy? Em khó chịu ở đâu?”

Mặc dù hắn tàn nhẫn với cô, tình yêu của hắn với cô vẫn không thay đổi, thấy cô đột nhiên lộ ra vẻ mặt thống khổ, trong lòng của hắn vẫn còn hoảng loạn, luống cuống.

“Không cần anh quan tâm!” Lâm Tử Hàn lạnh lùng đẩy hắn ra, Đỗ Vân Phi! Hắn thực sự làm thế với cô sao? Cô không dám tin tưởng, tim của hắn sớm bị thù hận che mờ!

“Chị, chúng ta trở về đi” Lâm Tử Y rất sợ Lâm Tử Hàn xảy ra chuyện gì, dù sao cô hiện tại là một phụ nữ có thai, làm sao có thể chạy tới chạy lui?

Lâm Tử Hàn cố chấp lắc đầu, kiên quyết nói: “Chị muốn gặp Lãnh Phong, chị muốn thấy anh ấy!” Nói xong, chịu đựng sự khó chịu trong bụng, bỏ qua hai người bước nhanh đi vào bên trong.

Lâm Tử Y cuống quít đuổi theo, ngăn cản trước mặt cô nói: “Chị đi cũng vô dụng, người ta sẽ không cho chị gặp!”

“Chị mặc kệ! Em đừng ngăn chị!” Lâm Tử Hàn nghiêm mặt, quay về phía cô ấy ra lệnh. Lâm Tử Y lắc đầu, nhất định không cho.

Đỗ Vân Phi thở dài một tiếng, yếu ớt đi tới, một tay ôm ngang người Lâm Tử Hàn, không để ý tới sự giãy dụa kêu la của cô, mạnh mẽ mang cô ra khỏi nhà tang lễ.

Cuối cùng Lâm Tử Hàn vẫn không thấy Lãnh Phong một lần cuối cùng, hai chị em đi trên đường cái phồn hoa, Lâm Tử Y vốn muốn đưa cô đến chỗ nhiều người, thư giãn một chút tâm tình phiền muộn.

Nhưng, Lâm Tử Hàn lại một chút cải biến cũng không có, vẫn đang như xác chết đi trên đường cái.

“Chị, hôm nay là lễ Giáng Sinh, em mời chị đi ăn” Lâm Tử Y miễn cưỡng vui cười, giả ra bộ dạng hăng hái bừng bừng nói.

Lâm Tử Hàn không suy nghĩ, vô ý thức gật đầu một cái, đi đến một khách sạn bên cạnh.

“Em đi vào xem còn chỗ hay không, chị chờ em một chút” Lâm Tử Y nói xong, bước nhanh đi vào quầy ăn của khách sạn.

Hôm nay là lễ Giáng Sinh, khắp nơi là người chen chúc đi lại. Giữa dòng người, Lâm Tử Hàn phát hiện một cô bé thân cao hình thể giống như Tiểu Thư Tuyết đang nắm tay một bà lão đi dạo trên đường.

Lâm Tử Hàn phút chốc vọt đi tới, một tay ôm cô bé vào trong lòng, hô nhỏ: “Thư Tuyết, mẹ cuối cùng cũng nhìn thấy con”

Cô bé bị “Người điên” đột nhiên vọt tới sợ đến “Oa” một tiếng khóc lớn lên, bà lão cũng bị Lâm Tử Hàn dọa cho càng hoảng sợ. Một tay đoạt lấy cô bé trở về, trừng mắt nhìn Lâm Tử Hàn mắng: “Đồ thần kinh!”

Lâm Tử Hàn sửng sốt, đột nhiên thanh tỉnh, cô bé này không phải Tiểu Thư Tuyết của cô, bà lão cũng không là Tiêu phu nhân. Cô thật là hồ đồ, nhận loạn khắp nơi!

Chương 272: Lại về Tiêu gia

Chỉ tới khi tiếng khóc xa dần, thân ảnh cô bé bị bao phủ trong đám người, cô mới sững sờ đứng thẳng người. Ý nghĩ muốn gặp Tiểu Thư Tuyết càng thêm nồng đậm hơn.

Vẫn đang không có suy nghĩ, thấy một bộ dạng không có hồn phách dựa vào tường.

Mỗi lần cô đến, cánh cửa Tiêu gia cũng không nguyện mở ra, cô căn bản cũng không có cơ hội nhìn thấy Tiểu Thư Tuyết.

Lâm Tử Y vừa ra tới liền phát hiện không thấy Lâm Tử Hàn, gấp đến độ xoay quanh tại chỗ, sau khi Lãnh Phong chết Lâm Tử Hàn không dùng lại điện thoại di động, cho nên, cô ấy căn bản không có biện pháp tìm được cô.

Lấy điện thoại ra, rất thuận lợi bấm tám dãy số của Tạ Vân Triết, còn không chờ Tạ Vân Triết mở miệng nói, liền vội kêu lên: “Vân Triết, chị em mất tích!”

Tạ Vân Triết bên đầu kia điện thoại cả kinh, vội trấn an nói: “Tử Y, em không nên hoảng, Tử Hàn làm sao vậy? Cô ấy sao lại mất tích?”

Lâm Tử Y khóc, giậm chân nghẹn ngào nói: “Em cũng không biết, em rõ ràng bảo chị ấy ở bên ngoài chờ em, nhưng mà lại tìm không được chị ấy”

“Em hiện tại ở đâu? Anh lập tức đi tới!” Tạ Vân Triết đang họp cũng không quản cuộc họp này có bao nhiêu quan trọng, lo lắng chạy ra khỏi phòng họp.

Không được mười lăm phút, Tạ Vân Triết liền xuất hiện trước mặt Lâm Tử Y, thấy mặt cô đầy nước mắt, ôm cô vào trong lòng như anh cả, vỗ lưng cô trấn an nói: “Đừng nóng vội, chúng ta sẽ tìm được cô ấy”

Lâm Tử Y khóc nức nở gật đầu, chăm chú nắm góc áo anh, ghé qua đám người vô cùng náo nhiệt. Tìm đường phố phụ cận, cũng không phát hiện thân ảnh Lâm Tử Hàn.

Trời đã tối rồi, bọn họ không thể làm gì khác hơn là lái xe tìm trên đường cái phụ cân, xe đi rất chậm, Lâm Tử Y càng không ngừng gọi điện thoại trong nhà, nhận được lời đáp lại đều là chưa về nhà.

Lâm Tử Y nghiêng đầu, nhìn chằm chằm mặt nghiêng hoàn mỹ của Tạ Vân Triết lo lắng hỏi: “Vân Triết, anh nói chị em sẽ đi nơi nào đây?”

Tạ Vân Triết trầm mặc một chút, nói: “Tử Y, em về nhà trước chờ, anh nhất định sẽ tìm Tử Hàn trở về”

“Nhưng mà…”

“Tin tưởng anh, được chứ?” Tạ Vân Triết dừng xe ở ven đường, nhìn chằm chằm cô, cùng đợi cô đáp lại. Lâm Tử Y không có biện pháp, không thể làm gì khác hơn là xuống xe.

Tạ Vân Triết nhìn cô lên taxi rời đi mới nhấn ga, chạy tới hướng Tiêu gia.

Xe chạy trên làn đường nhỏ của Tiêu gia, Tạ Vân Triết chạy chậm tốc độ xe, rất xa, liền thấy một thân ảnh gầy yếu đang đi bước một xuống dưới chân núi.

Đèn xe vừa vặn chiếu vào trên người cô, Lâm Tử Hàn khẽ nhíu mày, đưa tay che ánh đèn. Mơ hồ thấy một thân ảnh cao gầy quen thuộc bước nhanh đi tới phía mình.

Sau một khắc, thân thể của cô liền bị kéo vào một vòng ôm ấm áp, Tạ Vân Triết đau lòng ôm cô, khẽ gọi: “Tử Hàn…”

“Vân Triết, anh tại sao lại ở chỗ này?” Lâm Tử Hàn nhẹ giọng hỏi trong ngực anh.

“Những lời này phải là anh hỏi em chứ?” Tạ Vân Triết ôm chặt người cô, quan sát cô gầm nhẹ: “Em không phải trở lại bên người Tiêu Ký Phàm sao? Vì sao lại ở tại nhà mẹ đẻ? Tiêu Ký Phàm cậu ta rốt cuộc làm cái gì với em!?”

Anh rõ ràng là trả lại cô cho Tiêu Ký Phàm, thế nào mà nửa tháng không gặp, Tử Hàn biến thành như vậy rồi? Nếu như không phải Lâm Tử Y tránh nặng tìm nhẹ nói cho anh biết, Lâm Tử Hàn vẫn ở tại Lâm gia. Anh đến nay đều cho rằng cô sống một cuộc sống hạnh phúc với Tiêu Ký Phàm.

Sớm biết rằng sẽ là cái dạng này, vô luận như thế nào anh cũng sẽ không đồng ý thả cô đi!

Lâm Tử Hàn sững sờ lắc đầu, nức nở nói: “Ký Phàm anh ấy không làm gì với em, anh ấy nói anh ấy đi công tác một vài ngày sẽ trở về, em một mực chờ anh ấy tới đón em, nhưng mà, em nhớ Thư Tuyết, em rất nhớ nó…”

Cô thực sự hy vọng tất cả cũng chỉ là một giấc mộng, Tiêu Ký Phàm chỉ là đi công tác, một ngày nào đó sẽ trở về, trở lại bên người cô.

Ngày Tiêu Ký Phàm rời khỏi cô rõ ràng nói như thế này nha! Nhưng đã lâu như vậy, anh vẫn đều không xuất hiện, anh sao có thể lừa dối cô chứ?

“Anh đưa em đi gặp Thư Tuyết” Tạ Vân Triết vỗ về sợi tóc của cô, cúi đầu nói bên tai cô.

Lâm Tử Hàn phút chốc rời khỏi ngực anh, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn mừng rỡ nhìn anh: “Thật vậy chăng?”

“Thực sự” Tạ Vân Triết dùng ngón tay lau đi nước mắt trên mặt cô, đưa cô lên xe, một lần nữa khởi động xe chạy trên đường.

“Muộn như vậy em sao lại ở chỗ này một mình chứ? Tử Y khóc rất nhiều” Tạ Vân Triết liếc mắt nhìn cô trong kính chiếu hậu, hơi trách cứ nói.

Lâm Tử Hàn nhìn lại anh, áy náy nói: “Xin lỗi, hại hai người lo lắng, em cũng thật không ngờ sẽ như vậy” Cô thất hồn lạc phách bắt xe đi tới Tiêu gia, thời gian muộn như thế.

“Sau này đừng chạy loạn khắp nơi, biết không?” Tạ Vân Triết đưa ra tay phải, vỗ vỗ hai tay xoắn cùng một chỗ của cô nói.

Lâm Tử Hàn cảm động gật đầu, cho dù cô rời khỏi anh, Tạ Vân Triết vẫn còn đối tốt với cô như vậy. Cô ném cho anh cục diện rối rắm kia, xử lý thế nào? Tạ phu nhân biết cô chạy thoát, nhất định sẽ tức giận không nhẹ. Mà cô, lại không có dũng khí đi hỏi anh, quan tâm anh. Gần đây xảy ra nhiều chuyện, cô cũng thật sự là không có tâm tư bận tâm đến anh nữa.

21 phản hồi to “[CVBT] – Chương 271 + 272”

  1. Sella (^.^) 22/08/2011 lúc 11:08 #

    Tem nha

  2. bAh' GO^j' 22/08/2011 lúc 11:23 #

    “Muộn như vậy anh sao lại ở chỗ này một mình chứ? Tử Y khóc rất nhiều” Tạ Vân Triết liếc mắt nhìn cô trong kính chiếu hậu, hơi trách cứ nói.
    Chỗ này là ” em sao lại ở chỗ này một mình chứ?” ss nhỉ🙂

  3. socxanh 22/08/2011 lúc 11:40 #

    Thank Yu nhé.

  4. thienlyflowers 22/08/2011 lúc 12:26 #

    ghét tên ĐVP quá áh, đồ bỉ ổi, tội nghiệp TH
    Thanks Yu nha.

  5. hanbao 22/08/2011 lúc 13:24 #

    Thanks nàng!!!

  6. thanh đan 22/08/2011 lúc 13:26 #

    thanks nhiu, the cha DVP se ra sao?minh chi muon han bi bam bam ra thoi thay ghet qua ma

  7. hittle 22/08/2011 lúc 15:10 #

    thanks

  8. Nguyen Ngoc Bao 22/08/2011 lúc 15:22 #

    Thanks bạn.

  9. quydang89 22/08/2011 lúc 16:07 #

    Thanks!

  10. keo dang 22/08/2011 lúc 17:06 #

    thanks Yu nhé, năng suất quá cơ, hehe

  11. minhthu 22/08/2011 lúc 18:59 #

    thanks yu nhiu

  12. Tiểu Lục 22/08/2011 lúc 20:52 #

    Chưa bao giờ thôi ghét ĐVP cả, ghét quá, thank ss Yu nhiều.

  13. xuongrongchua 22/08/2011 lúc 21:07 #

    AIZA
    gio ta chi muon doc luon chap cuoi xem the nao chu the nay thi …
    dung la chi biet cam nin thoi

  14. canhcam 22/08/2011 lúc 22:48 #

    ta chỉ mún chém chết ĐVP thôi. thank Yu

  15. Crystal pham 23/08/2011 lúc 11:39 #

    Tên ĐVP đáng ghét!><

  16. grass93 24/08/2011 lúc 16:52 #

    Thank ss.

  17. Thanh Tam Dang 25/08/2011 lúc 01:49 #

    that dang tiec , neu TH cung ran voi DVP nhu vay tu dau thi co the se khong co nhung chuyen dau long xay ra, nhung co le day la y tac gia vi neu khong co nhu vay thi lai se khong co truyen nay de doc, thank you ban Yu rat nhieu.

  18. banhmikhet 25/08/2011 lúc 17:47 #

    thanks nàng

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: