Cừu cừu 71 – 75

3 Sep

71

Nhất Kiếm Thiên Hạ cũng hiểu được đạo lý này, cho nên hắn vừa thấy Lăng Chi Dục nói như vậy, lập tức đình chỉ công kích: “Anh họ, vậy nhờ anh rồi. Không cần thủ hạ lưu tình, giết hắn đến quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, ha ha ha!”

“Xin hay không xin anh không biết, nhưng anh dám cam đoan, trận PK này, anh nhất định thắng rồi” Lăng Chi Dục âm hiểm cười nhẹ, tiến lên tiếp tục nói “Đến lúc đó trên màn hình sẽ xuất hiện cái gì? Người chơi Lăng Chi Dục PK với Thượng Quan Ám Ảnh, Thượng Quan Ám Ảnh không địch lại lực này, hết máu mà chết? Úi chà…… Nếu thật sự xuất hiện những lời này, phản ứng của mọi người nhất định vui lắm nhỉ?” Đến lúc đó người trong trò chơi sẽ biết, hắn, Lăng Chi Dục, mới là cao thủ PK đệ nhất bảng xếp hạng. Thượng Quan Ám Ảnh? Chẳng qua là bại tướng dưới tay, vong hồn dưới đao của hắn!

Không hổ là thân thích, đều tự đại cuồng vọng! Sầu lo trong lòng Miên Miên chuyển hóa thành phẫn nộ tràn đầy, cô quả thực không thể tin được sẽ có người không biết xấu hổ như vậy! Điều kiện hai bên chiến đấu căn bản là không có điểm công bằng đáng nói, loại PK này, cho dù thắng cũng không chút nào quang vinh!

“Vậy thử xem xem đi” Thượng Quan Ám Ảnh dưới tình huống như vậy, vẫn không vội không nóng nảy như cũ, bên môi thậm chí tràn đầy ý cười thản nhiên. Ở chỗ sâu trong con ngươi đen láy, là một mảnh gợn sóng không sợ hãi, nhìn không ra chút biến hóa cảm xúc.

“Ồ, miệng còn rất cứng rắn” Lăng Chi Dục nhếch môi, khinh thường cười lạnh ra tiếng. Sau đó sau khi thầy thuốc giúp hắn thêm đầy trạng thái, triệu hồi ra vũ khí bản mạng Bích Thủy Hoàn, vung về phía trước, vòng màu bạc cuồn cuộn xoay tròn ở giữa không trung, cũng từ một cái biến ảo ra vô số, mỗi một vòng màu bạc đều quấn quanh tia lửa màu xanh. Đây là đặc thù của hệ thủy.

Màn hình hiện ra một tia sáng màu đỏ, một tia sáng màu xanh, nhìn hai người kích đấu, Miên Miên nén một bụng lửa giận, rốt cục cũng bộc phát ra, đầu ngón tay phẫn nộ gõ bàn phím lạch cạch: “Nhất Kiếm Thiên Hạ, ngươi cần gì phải tốn công như vậy? Ngươi đơn giản là muốn báo thù rửa hận, nếu chuyện này đều do ta dựng lên, ngươi giết ta là được!”

Nhất Kiếm Thiên Hạ lớn tiếng trả lời: “Ngươi cho là ngươi có thể sống đến hết trận đấu sao? Gấp cái gì mà gấp, đợi một chút thì đến phiên ngươi!” Cô ta đương nhiên phải giết, thế nhưng Thượng Quan Ám Ảnh, không giết không được!

“Như vậy có ý gì? Ngươi nếu là đàn ông thật sự, thì đường đường chính chính, quang minh chính đại so một lần, như bây giờ xem là cái gì? Cho dù các ngươi thắng, cũng chẳng qua là xú danh lấy nhiều bắt nạt ít mà thôi!”

“Câm miệng! Cái tên Gay bất nam bất nữ kia! Có tin bây giờ ta diệt ngươi hay không!”

“Đến đi, ngươi phải giết ta mới tốt. Ta mới có cơ hội ở kênh thế giới nói các ngươi ba đại nam nhân Độ Kiếp Kì đối phó với ta một người chơi nữ Nguyên Anh Kì như thế nào! Chà chà, chỉ sợ ngươi không dám tới giết ta!” Miên Miên nhìn vạch máu của Thượng Quan Ám Ảnh càng ngày càng ngắn, trong lòng vừa vội vừa giận, lời nói ra cũng khí thế bức người hơn ngày thường.

Mắt Nhất Kiếm Thiên Hạ nghiêm lại: “Ta không dám giết ngươi?”

Tử Y Nữ Hiệp rút lợi kiếm phía sau lưng ra, toàn thân tản ra tia lửa màu vàng, trong đôi mắt cũng nhảy lên hai ngọn lửa phẫn nộ: “Hãy bớt sàm ngôn đi, muốn giết cũng mau  ra chiêu đi. Hay là…… Ngươi thật sự không dám?”

Phép khích tướng vừa ra, Nhất Kiếm Thiên Hạ quả nhiên hưởng thụ, hắn tức giận mắng một tiếng, Trường Kiếm trong tay vung về phía trước ——

Miên Miên đã sớm đã làm tốt công tác chuẩn bị, nhưng còn không thi triển kỹ năng, một cỗ hỏa lưu màu đỏ xuất hiện ngang trời, giữa đường đỡ một công kích của Nhất Kiếm Thiên Hạ —— Miên Miên đồng thời bình yên vô sự, Thượng Quan Ám Ảnh miễn cưỡng trúng một đòn của Lăng Chi Dục, vạch máu nhất thời chỉ còn lại có một đoạn nhỏ nhìn thấy mà ghê người.

72

“Ngu ngốc” Miên Miên thấy thế mắng nhỏ một tiếng, hàm răng không tự giác chà đạp môi đỏ mọng vô tội, mắt tròn nhìn chằm chằm màn hình tràn đầy thần sắc hỗn loạn phức tạp.

Vì sao phải ra tay cứu cô? Chẳng lẽ anh không hiểu, tình huống hiện tại vô cùng bất lợi, còn tiếp tục như vậy, anh sẽ chết sao? Anh cũng đã khó bảo toàn cho mình, còn khoe cường cái gì! Ai muốn anh làm anh hùng cứu mỹ nhân, thật sự là chịu không nổi anh tự cho là đúng! Oh, anh nghĩ chết như vậy rất tuấn tú rất tàn khốc phải không? Thời khắc mấu chốt động thân mà ra tay sau đó khẳng khái hy sinh máu vẩy sa trường? Màn trình diễn rất kinh hãi thế tục rất máu chó rồi!

Hơn nữa cho dù anh cứu cô, trong lòng cô, anh vẫn là đại ác nhân ác độc phúc hắc như cũ, cách nhìn về anh, mới sẽ không bởi vậy mà thay đổi!

Nhưng mà……

Thượng Quan Ám Ảnh, thật sự sẽ chết sao?

Cô nhìn thân ảnh đen đỏ cao ngất trên màn hình, yết hầu căng thẳng, ngực có một chút khó chịu, làm cho cô không thở nổi. Cô chưa từng có tưởng tượng qua sẽ có loại thời điểm này, cô không tưởng tượng người đàn ông không ai bì nổi, lãnh ngạo thanh cao như vậy, cũng sẽ có một ngày thua dưới đao người khác…… Mặc dù, trong lòng cô luôn yếu đuối vô lực kêu gào muốn đánh bại anh, nhưng kỳ thật tại chỗ sâu nhất dưới đáy lòng, cô vẫn không hy vọng anh bị bất luận kẻ nào đánh bại…… Người đàn ông này, không thích hợp để ngã xuống.

Nhưng chính một người đàn ông chưa từng ngã xuống, vì cứu cô, cam nguyện đi vào đường tuyệt mệnh……

Trong lòng Miên Miên có loại cảm giác nói không nên lời, ê ẩm, rầu rĩ, lại có chút ngọt ngào như có như không……

Nhất Kiếm Thiên Hạ từ trạng thái kinh ngạc ban đầu phục hồi tinh thần lại, lại nhắm vào vạch máu của Thượng Quan Ám Ảnh, cười nhạo ra tiếng: “Chỉ còn lại một chút máu cũng dám chạy đến cứu vợ ngươi, quả nhiên là vợ chồng tình thâm, ha ha!”Tayhắn cầm lợi kiếm, tới gần Miên Miên từng bước, “Sẽ không biết ngươi có thể cứu được vài lần?”

“Ngươi muốn giết nàng, có thể”

Lời nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, vang lên ở Thiên Minh Trì, rõ ràng truyền vào trong tai mọi người.

Gió lạnh vi vu thổi sợi tóc đỏ như lửa của Hắc Y Kiếm Sĩ, tóc bay hỗn loạn, đã có đẹp mắt loại tà mị chói mắt, dáng người đen đỏ kia, chầm chậm bước đến phía Hoàng Sam Tiên Sĩ, một bước, hai bước, ba bước…… Tao nhã, nhẹ nhàng chậm chạp, nhàn dật, lại khiến người ta từng bước kinh tâm, hình như có ngàn cân sắt đá tiến vào trong bụng, không khỏi nín thở run rẩy. Vẻ mặt lạnh lùng của Hắc Y Kiếm Sĩ, không mang theo một chút biểu tình nào, môi mỏng nói ra lời nói, nhạt nhẽo như hoa anh đào hồng phấn như lúc mới nở: “Giẫm qua thi thể của ta đi”

Câu chữ bình tĩnh, nhẹ hạ xuống mặt hồ trong lòng Miên Miên, nổi lên một vòng lại một vòng gợn sóng, ôn nhu không ngừng khuếch tán.

Nghe được loại lời nói lạnh lẽo ẩn chứa sát ý của Thượng Quan Ám Ảnh này, ba người ở đây đầu tiên là cả kinh, sau đó trong lòng đều cuồn cuộn sát ý, chỉ còn nửa vạch máu còn dám nói lời cuồng ngôn, cho rằng ba người bọn họ dễ dàng sợ anh sao!

Một tia sáng màu đỏ cường liệt, từ trong cơ thể Thượng Quan Ám Ảnh nở rộ ra, nhất thời, tia sáng màu đỏ dồn dập xung quanh Thiên Minh Trì, lửa cháy ngập trời. Đối mặt khí thế bức người như vậy, trong lòng ba người kia thất kinh, nhìn chăm chú về phía trước ——

Trong tay Thượng Quan Ám Ảnh xuất hiện ba con hỏa điểu, thân thể đỏ rực của chúng lại mang theo nhiều tia sáng màu tím trong suốt, hỏa điểu vẫy cánh chân đi xiêu vẹo, không ngừng xoay tròn, bay lượn, dung hợp vào nhau, cuối cùng hội tụ thành một con phượng hoàng màu đỏ tía, thần thái kiêu căng —— đây là hình thái cuối cùng của linh thú.

Miên Miên nhớ tới hai viên Chân nguyên hỏa thạch kia, sau khi ngây ngẩn, trong ngực lại có một dự cảm không tốt.

Bên này, ba người Nhất Kiếm Thiên Hạ thấy vậy không hề do dự, quyết định đánh đòn phủ đầu, đồng thời ra tay ——

Bên kia, phượng hoàng đỏ tía mang theo lửa khói ngập trời, nhanh chóng mạnh mẽ lao về phía trước ——

73

…… Trong truyền thuyết, phượng hoàng là sứ giả hạnh phúc của thế gian, mỗi năm trăm năm, nó tích lũy lại những điều không vui và ân oán cừu hận của thế gian, lao vào ngọn lửa cháy hừng hừng, đốt cháy thành tro tàn, lại từ tro tàn giành được sinh mạng mới.

Phượng hoàng niết bàn, dục hỏa trùng sinh [1].

Ngọn lửa đỏ, bay tán loạn khắp bầu trời, trên mặt đất bao la, xinh đẹp lưu luyến.

Rực rỡ, thê mỹ, lộng lẫy, bi thương, xinh đẹp.

Kiêu ngạo như nó, trăm ngàn năm qua đều có một mục đích, cam nguyện dâng hiến cả đời.

Như thế, không hề chùn bước.

……

Tuyết chậm rãi rơi xuống xen lẫn những bông đỏ đen, uyển chuyển giống như một mảnh lông chim phiêu đãng ở nhân gian.

Ngâm khẽ hát nhẹ, tao nhã bay lượn, cuối cùng cam tâm tình nguyện quy thuận về mặt đất, hóa thành bùn đất đầy sức sống.

Cuối cùng yên tĩnh không tiếng động.

Miên Miên nhìn chăm chú vào màn hình, hai tròng mắt dưới ánh sáng máy tính chiếu rọi xuống, phản xạ ra một tầng sáng mềm mại ôn thuận như nước, trong suốt ướt át.

[Tin tức trận thi đấu] Người chơi Nhất Kiếm Thiên Hạ đã bỏ mình.

[Tin tức trận thi đấu] Người chơi Lăng Chi Dục đã bỏ mình.

[Tin tức trận thi đấu] Người chơi Jw0891 đã bỏ mình.

[Tin tức trận thi đấu] Chúc mừng người chơi Thối Kiếm Tiêu Dao thành công mở ra hộp cổ bảo, nhận được vật phẩm chỉ định Cửu huyền thiên la châu!

[Tin tức trận thi đấu] Người chơi Thượng Quan Ám Ảnh đã bỏ mình.

……

Kênh thế giới sau khi có một hồi trầm tĩnh không bình thường, cuối cùng cũng bạo phát:

[Thế giới] Lovely Monkey: Hả? Hả hả? Hả hả hả?

[Thế giới] Huyên Thảo Ấm Áp: Thượng Quan??? Đã chết??? Tỷ đây không hoa mắt???

[Thế giới] Hồ Bất Quy:…… Dục ca, ngài rất làm cho ta thất vọng rồi.

[Thế giới] Tam Nương Liều Lĩnh: Nhân cơ hội mau lộ diện, gia tăng tiếp xúc.

[Thế giới] Vượng Tử o Tiểu Man Đầu: Cùng thời gian treo bốn người, có ai biết trong đó đã xảy ra chuyện gì không?!

[Thế giới] 18520911: Thối Kiếm Tiêu Dao lần này cuối cùng cũng đứng thứ nhất, thật đáng mừng.

[Thế giới] Bạc Hà o Đường: Thượng Quan a a a! Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra! Muội mới chạy đi tranh WC mà!!! Sớm biết thế thì cố nén lại! Ô ô ô!

[Thế giới] Ngôn Ngữ Của Cây Cát Cánh: Thượng Quan đại nhân, huynh rốt cuộc là bị ai giết chết?! Xin hãy  trả lời Cây Cát Cánh!

Bên ngoài sân thi đấu, Đại Thúc và Tiếng Đàn đang thảo luận.

“Chậc, không thể tưởng được người đứng đầu Thượng Quan Ám Ảnh lại có thể nửa đường đứt gánh, Lão Tử cá sai kho báu rồi” Đại Thúc.

“Tiểu Ngư còn sống, bọn họ hẳn là sẽ có thứ tự đi. Muội đoán là trong Top 10” Tiếng Đàn.

“Đúng. Nhưng Thượng Quan lại không chống đỡ đến khi trận đấu kết thúc, quả thật làm cho người ta có chút bất ngờ”

“Muội thật ra cảm thấy bốn người cùng thời gian treo ngược lại có chút ý vị sâu xa”

“Ừ, quả thật. Ớ? Chẳng lẽ là Thượng Quan một đánh ba…… Ha ha, không thể nào” Đại Thúc có điểm bị ý tưởng của mình hù dọa. Làm ơn, ba người bọn họ đều là người chơi cấp cao Độ Kiếp Kì.

“Ha ha, có khả năng, ai biết được” Tiếng Đàn nhẹ nhàng cười.

“Hey, bà xã, muội nãy giờ sao không nói gì hả?” Lúc này Đại Thúc rốt cục chú ý tới bà xã đại nhân im lặng quả thật rất không tầm thường.

Được hai người nhìn chăm chú, trên mặt Lạp Lạp tiểu thư mờ mịt biểu lộ sự khó hiểu.

Thật lâu sau, giọng điệu ấp a ấp úng rốt cục vang lên giữa ba người:

“Thượng Quan lần này ly kỳ mà bỏ mạng…… Ặc, đột nhiên làm cho muội nghĩ, lần trước Thí tiên đại tái, cũng xảy ra chuyện như vậy……”

Một trận trầm mặc.

Ba người hai mặt nhìn nhau, biểu tình khác nhau.

Đây, hẳn chính là……

Trùng hợp đi?

_______________

Chú thích:

Phượng hoàng niết bàn, dục hỏa trùng sinh [1]: Theo thần thoại thì Phoenix hay còn gọi là Phượng hoàng là một loài chim bất tử, mang hình ảnh của một ngọn lửa, Phượng hoàng được tái sinh từ đống tro tàn hay nói khác đi nó đại diện cho sự tái sinh .Dù trong nền văn hóa nào thì hình ảnh chim Phượng hoàng cũng mang ý nghĩa rất thiêng liêng và cao quý.

Phượng hoàng cũng được cho là sẽ phục sinh sau khi bị thương, vì thế nó gần như là bất tử và không thể bị đánh bại; một biểu tượng của lửa và thánh thần. Người ta cũng nói rằng những giọt nước mắt của phượng hoàng có thể chữa lành vết thương.

74

Thời điểm đi làm, ánh mắt Miên Miên dại ra nhìn màn hình máy tính, ngón tay cầm bút cảm ứng đã bãi công 9 phút 28 giây. Chỉ tiếc chủ nhân ngón tay một chút cũng không ý thức được sự thật này, hồn vẫn bay ra ngoài trời như cũ.

Tiểu Lương ngồi bên cạnh quan sát đã lâu nhíu chặt chân mày, rốt cục không nhịn được, xoay người vẻ mặt ngưng trọng ân cần thăm hỏi người phụ nữ cương cứng như tượng đồng này: “Miên Miên, cậu…… có khỏe không?”

“A……” Người phụ nữ cương cứng như tượng đồng phát ra tiếng than nhẹ ý nghĩa không rõ, hai mắt vẫn đang thẳng tắp dừng ở hư không phương xa.

Tiểu Lương liếc nhìn màn hình máy tính của cô một cái, trừ bỏ một khung hình trống không thì nhìn không thấy thứ khác, trong lòng có chút thông suốt, nói: “Vẽ không được sao? Cậu hôm nay phụ trách vẽ cái gì?” Đứa bé đáng thương, khẳng định linh cảm khô kiệt dẫn tới suy nhược tinh thần. Ưm, không biết việc này có tính là một loại tai nạn lao động hay không?

Miên Miên sững sờ, rốt cục hoàn hồn. Sau khi nhìn thấy vẻ mặt thân thiết của Tiểu Lương, lắc đầu, hời hợt lộ ra một nụ cười ngượng ngùng, sau đó nhìn phía màn hình cậu ta cố ý nói sang chuyện khác: “Woa, đây là cái gì, thật đẹp”

Nhân vật trong trò chơi trên màn hình mô hình kết cấu chính xác, tạo hình tinh mỹ hoa lệ, trình độ có thể nói là hạng nhất.

“Mẫu quần áo rất đẹp! Là trang bị mới ra sao?” Miên Miên không tự chủ được bị hấp dẫn, lúc này là thật tâm ca ngợi.

Đối mặt với đôi mắt tròn rạng rỡ sáng lên, Tiểu Lương thân là nhà thiết kế trò chơi 3D có phần thẹn thùng dừng động tác lại, xoa xoa mũi: “Ừ, mẫu mới thiết kế hôm qua, hiện tại mới chỉ vẽ đồ họa, còn chưa vẽ xong đâu”

Miên Miên không chút che giấu nào cười với cậu ta: “Nhưng nhìn cũng đã rất đẹp! Thật là lợi hại, tớ cũng không vẽ được họa đồ, cậu có thể giảng giải cho tớ một chút không?” Ở chỗ trống mô hình của mình vẽ lên hoa văn mình yêu thích, hình như rất thú vị.

Nhìn thấy nụ cười hồn nhiên sáng lạn của cô, lòng Tiểu Lương khẽ động, giọng nói có chút khẩn trương và kích động: “Khụ, đầu tiên phải vẽ mô hình đồ họa UV, cậu có thể lựa chọn lớn nhỏ, nhỏ như này là đủ rồi. Sau đó mở ra……”

“Hả? Vừa rồi không thấy rõ, ấn ở chỗ nào đây?”

“Nơi này, còn có nơi này”

“Đợi chút, tớ muốn nhớ kỹ”

“Thật ra cậu chỉ cần theo cách này có thể……”

Hai cái đầu bất tri bất giác càng dựa vào càng gần, càng dựa vào càng gần……

“…… Cho nên, chính là như vậy. Thế nào, rất đơn giản sao?” Giảng giải xong, Tiểu Lương thỏa mãn nhếch miệng cười, lộ ra một chiếc răng nanh trắng noãn.

“So với bản báo cáo tôi muốn còn đơn giản hơn sao?”

Lúc này, một giọng nói lãnh đạm mạnh mẽ xen vào giữa bầu không khí hòa hợp hài hòa của hai người, có vẻ không hợp nhau.

Hỏa Nhạ không biết khi nào đứng phía sau bọn họ, thắt lưng thẳng đứng, hai tay ôm ngực, trong tay còn cầm một phần tài liệu thật dày. Đôi mắt tối đen của anh sau khi liếc nhìn Miên Miên một cái, dừng lại trên mặt Tiểu Lương.

Tiểu Lương mẫn cảm cảm thấy được áp lực xung quanh có chút biến hóa, nụ cười vốn đang đọng ở trên mặt biến mất không thấy bóng dáng, thay vào đó là biểu tình nghiêm túc thận trọng: “A, việc đó, em quên mất, em bây giờ đi gửi mail cho anh” Xoay người, vội vàng mở hòm mail ra, bắt đầu thần tốc viết báo cáo.

Anh xuất hiện, khiến tim Miên Miên đập nhanh hơn. Vốn dĩ đầu nhỏ vẫn cúi xuống, rốt cục nhịn không được vụng trộm ngẩng lên, lại ngoài ý muốn chạm phải một đôi mắt sắc bén, thân thể lập tức rụt lui, hoảng hốt, không tự chủ khẽ hô lên hai chữ đơn giản: “Giám đốc”, âm cuối mang theo chút run run.

75

Mặt Hỏa Nhạ không chút thay đổi, tựa hồ không phát hiện ra khác thường của cô, chính là giữa hai hàng lông mày, lặng yên nổi lên hai nếp nhăn: “Cô Nguyễn, cô không nên quấy rầy thời gian làm việc của người khác, hy vọng cô lần sau có thể chú ý một chút”

“Vâng” Rất khẽ, rất ngoan trả lời.

“Còn có, khi đi làm không nên ngẩn người”

“Vâng” Rất khẽ, rất ngoan trả lời.

“Buổi tối ở lại tăng ca”

“Vâng…… A!” Miên Miên ngoan ngoãn kinh ngạc ngẩng đầu, lời trong miệng còn chưa nói ra, Hỏa Nhạ cũng đã xoay người rời đi, không lưu lại nửa câu giải thích. =]]

Miên Miên nghẹn họng nhìn trân trối, cơ hồ muốn phát điên, rất muốn xông lên phía trước ôm lấy đùi anh chất vấn: “Rốt cuộc là vì sao vì sao vì sao! Dựa vào cái gì mà bắt nạt người ta như vậy? Chẳng lẽ chỉ bằng bộ dạng anh so với người khác đẹp trai hơn sao! Anh hôm nay không nói một được lý do tôi chết cũng sẽ không buông chân của anh ra!”

Chẳng hiểu tại sao cô lại phải tăng ca. chẳng lẽ đúng là “Quân muốn thần chết, thần không thể không chết”?

Ô ô, người có chức quả nhiên rất hủ bại!

Nhưng mặc dù trong lòng có trăm ngàn điều không muốn, con cừu nhỏ vẫn ngoan ngoãn tuân thủ ý chỉ của giám đốc đại nhân, khi các đồng nghiệp hết giờ rời đi một đám, cô vẫn ngồi vững trên ghế của mình.

Đây cũng không phải là khuất phục dưới uy quyền của anh, chính là bản thân quá mức yêu công việc hiện tại. Cô an ủi mình như thế.

Bóng đêm ngoài cửa sổ, dần dần u ám hơn, khi một đồng nghiệp cuối cùng vẻ mặt thật có lỗi tắt máy chạy lấy người, Miên Miên ngẩng đầu nhìn kim đồng hồ treo tường chỉ hướng đúng bảy giờ.

Văn phòng rộng như vậy, chỉ còn lại có thân ảnh bé nhỏ trơ trọi.

Cảnh vật yên tĩnh cô độc, khiến cho Miên Miên lại bắt đầu đi vào cõi thần tiên. Từ sau khi trận thi đấu kia kết thúc, cô bắt đầu nhiễm tật xấu này. Cô chỉ cần nhắm mắt lại, ngọn lửa đỏ tía đầy trời lại tràn ra, hình ảnh rực rỡ này, đã khắc thật sâu vào trong đầu cô, thật lâu không tiêu tan.

Rốt cuộc Thượng Quan Ám Ảnh…… Hỏa Nhạ, anh vì sao phải chọn cách làm như vậy? Rõ ràng bọn họ chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa, chỉ tồn tại quan hệ lợi dụng lẫn nhau, không phải sao? Vì sao, vì sao phải làm ra loại chuyện khiến người ta hiểu lầm này……

Hay là nói, anh là muốn giữ lại một chút mạch máu cuối cùng cho đội ngũ, cho nên mới xả thân cứu giúp? Bởi vì đội ngũ chỉ cần có một người chưa chết, cũng không thể coi là bị loại.

…… Là vì nguyên nhân này sao?

“Đúng, nhất định là đúng như vậy!” Miên Miên vỗ bàn, nhất thời có loại cảm giác thông suốt, bừng tỉnh đại ngộ. Ưu sầu buồn khổ tích lũy mấy ngày qua, trong khoảnh khắc tan thành mây khói.

“Hử? Như thế nào?” Một giọng nam dễ nghe đột nhiên vang lên bên tai cô.

Miên Miên kinh hách run lên, ngoái đầu nhìn lại thì thấy Hỏa Nhạ đứng ở phía sau mình, cô hoắc mắt lên, cố gắng không bị nước bọt sặc đến, gian nan phát ra tiếng: “Giám đốc, anh còn chưa về à”

“Việc của cô đều làm xong rồi sao?” Hỏa Nhạ thản nhiên liếc cô.

Miên Miên ra sức gật đầu, gật đầu rồi lại gật đầu.

“Ăn cơm chưa?”

Đáng thương lắc đầu, lắc đầu lại lắc đầu.

Hỏa Nhạ nhếch môi cười: “Vậy đi thôi, ăn cơm đi”

—— Trên thực tế, Miên Miên trực tiếp lý giải lời anh nói “Ăn cơm đi” là mời cô xuống cửa hàng Fastfood dưới lầu kia để khao cô vì tăng ca mà nỗ lực vất vả cần cù lao động. Cho nên khi cô đứng ở trước cửa một cửa hàng trang hoàng lịch sự tao nhã, lộng lẫy rực rỡ, chỉ có thể ngẩng đầu nhìn bốn chữ “Nhà hàng Quân Duyệt” ngẩn người.

Nếu như cô nhớ không lầm, nhà hàng này có vẻ rất nổi danh, cũng có vẻ rất đắt……

“Giám, giám đốc, chúng ta phải vào đó ăn sao?” Nhân viên bé nhỏ Miên Miên hồi hộp không chắc chỉ hướng nhà hàng cách cửa hàng Fastfood có cảm giác vô cùng thân thiết bình dân cách đó không xa.

Hỏa Nhạ nhìn lại theo hướng cô chỉ, lại liếc nhìn cô một cái sau đó không phân trần lời nào cất bước đi vào nhà hàng.

Miên Miên choáng váng vèo một cái đi lên.

8 phản hồi to “Cừu cừu 71 – 75”

  1. pe’kon 03/09/2011 lúc 16:48 #

    woa. pekon la ng dau tien dc boc phog bi sao? hehe lay nd doc trc thoi. thank nang nhe!

  2. pe’kon 03/09/2011 lúc 17:10 #

    ah. de thuong wa ha. ko bit a da nhan ra c chua nhi? hjhj

  3. Shuu 03/09/2011 lúc 20:27 #

    nang lay pb ta lay tem a
    thank ss

  4. Ga coj 03/09/2011 lúc 21:15 #

    -o-!! . Thank nang nha’

  5. socxanh 03/09/2011 lúc 21:38 #

    Thank Yu nhé.

  6. shana 04/09/2011 lúc 12:44 #

    thanks, nang post nang suat that day, doc that la thik a

  7. tuong vy 03/01/2012 lúc 16:38 #

    thanks nàng….

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: