[NYTGN] – Chương 6.1

27 Th5

Mình post bù chương 5.2 hôm nọ quá ngắn. Enjoy it!

Chương 6.1

Chi nhánh phía đông tập đoàn Thập Phương Đài Loan, Cảnh Chi Giới đang khảo nghiệm phần mềm mới nghiên cứu cùng cấp trên.

Anh cúi người, hai tay chống ở trên bàn, tròng mắt nhìn chòng chọc hình ảnh hiện lên màn hình máy vi tính. Một đoạn chữ tiếng Anh xuất hiện, tàn khốc biểu hiện khảo nghiệm thất bại. Lần thứ hai mươi, phẩm chất phần mềm này vẫn không đủ ổn định.

Cấp trên mặt nhăn nhíu, an ủi mà vỗ vỗ bả vai Cảnh Chi Giới. “Không sao, nghiên cứu thứ mới chính là như vậy” Công ty cần Cảnh Chi Giới, ông ta không dám trách móc nặng nề nửa câu.

Cảnh Chi Giới biểu hiện rất bình tĩnh, thật giống như không hề động lòng đối với thất bại trước mắt, tâm tình không có chút nào bị liên lụy. Anh tỉnh táo lấy phần mềm ra, chẳng qua là rất chắc chắc một câu ——

“Tôi sẽ làm đến thành công mới thôi” Không có ảo não, không có oán trách, chỉ nhàn nhạt một câu này.

Rời khỏi công ty, đã là buổi chiếu, mắt anh nghiêm lại, nhìn thấy cô gái rất giống Nhân Nhân đi qua, anh theo bản năng lớn tiếng gọi cô, lời nói đến khóe miệng bỗng cứng lại.

Cảnh Chi Giới nhìn lại bóng lưng người phụ nữ kia, anh sẽ không nhận lầm, bộ đồ Chanel hồng phấn bắt mắt, thân hình thon thả, tự tin nhanh nhẹn nện bước, tư thái ưu nhã, phong tình vô hạn, tóc dài tung bay theo từng nhịp bước của cô.

Là cô ấy, anh nghiêm mặt, nhưng anh không thể gọi cô. Hôm đó làm cô thương tâm còn chưa đủ sao? Anh không có gọi cô, song ánh mắt lại kìm lòng không được mà đuổi theo cô, anh cất bước đi theo cô một đoạn, cô giống như là nhìn thấy cái gì, bỗng nhiên dừng bước trừng mắt sang bên phải, Cảnh Chi Giới thuận theo ánh mắt của cô nhìn lại, đó là một cửa hàng cá cảnh.

Nhân Nhân tiến nhanh tới đưa mắt nhìn cá bên trong tủ kính, cá cảnh nhiệt đới màu sắc rất đẹp, tư thái nhàn nhã ở trong bể thật giống như rất hạnh phúc. Cô nhìn đến thất thần, bể kính phản chiếu ánh mắt đau thương của cô, cô nhớ tới trong nhà Cảnh Chi Giới có một bể cá, nghĩ đến bộ dáng ngày đó anh nhìn con cá, tầm mắt anh có bao nhiêu ôn nhu, nếu như anh cũng dùng ánh mắt nhìn con cá nhìn cô thì tốt rồi.

Cách một đoàn người, Cảnh Chi Giới quan sát khuôn mặt nghiêng nghiêng của Nhân Nhân, thần sắc của cô hoảng hốt, cô nhìn cá xuất thần, bộ dáng thất hồn lạc phách khiến anh đau lòng. Cô xảy ra chuyện gì? Mấy ngày không thấy, cô thoạt nhìn thật giống như có chút tiều tụy…

Tầm mắt Nhân Nhân theo đuổi đám cá cảnh nhiệt đới xinh đẹp, bỗng nhiên điện thoại di động vang lên, cô mở túi lấy ra, đưa tới bên tai.

“Alô? Ai đó?”

“…” Không có lên tiếng.

Nhân Nhân lại Alô mấy tiếng, nhìn màn hình điện thoại di động, trên đó không có hiện kết thúc cuộc gọi, lại đưa tới bên tai, đối phương vẫn lặng yên không nói.

Cuộc điện thoại quỷ dị!

“Alô? Tìm ai vậy?” Cô cau mày, trong đầu kia điện thoại có tiếng xe, tiếng động đám người nói chuyện ầm ĩ, còn có tiếng hát, tiếng hát này? Cô bỗng nhiên chấn động, túm điện thoại di động xoay người chạy quay lại, dừng ở cửa hàng quần áo cô đã đi qua, âm nhạc trong tiệm vẫn còn vang lên, bài hát “Mê hồn ký” của Vương Phi, rất giống bài hát nghe được trong điện thoại di động, đã hát đến đoạn cuối, tiếng hát nhẹ nhàng đã tới một câu cuối cùng ——

Yêu làm em dũng cảm báo đáp nhiều người, lại không biết làm sao tìm được đường sống trong chỗ chết…

Nhân Nhân rống lên trong điện thoại: “Alô?”

Đối phương đã cúp máy. Nhân Nhân nhìn chằm chằm điện thoại trong tay, tín hiệu đã tắt. Nhân Nhân nhìn quanh bốn phía! Biển người bon chen, cô đứng ở trước cửa hàng, người đi đường thần sắc vội vã, một khúc nhạc kia đã xong, Vương Phi bắt đầu hát “Bệnh mù màu”, mà cô lại không tìm thấy người muốn thấy kia, trước mắt một mảnh mở mịt, cô thật giống như rơi vào một cõi mơ không hợp cảnh, cô lo âu mà tìm kiếm thân ảnh cao lớn kia…

Cảnh Chi Giới ẩn nấp sau ban công, trừng mắt nhìn điện thoại trong lòng bàn tay trái, ngón cái ấn phím, xóa số điện thoại di động của Nhân Nhân. Sắc mặt anh u buồn, ánh mắt ngăm đen sâu thẳm. Trời ơi, anh căm hận mình như vậy! Căm hận mình rõ ràng không muốn yêu cô, rồi lại hèn hạ nghĩ tiếp cận cô, muốn nghe giọng nói cô một chút.

Sau khi xóa số điện thoại, anh cho điện thoại di động vào trong túi áo, bỗng nhiên điện thoại di động vang lên. Anh đưa điện thoại di động kề tới bên tai, tiếng nói lo âu chạm vào màng nhĩ anh ——

“Là anh, chết tiệt! Em biết là anh, là anh có đúng không!?” Úy Nhân Nhân gầm thét, lòng Cảnh Chi Giới chấn động.

Úy Nhân Nhân không khống chế được, cô chịu đựng đủ rồi, tiếng nói căng thẳng giống như nghẹn lại, cô rống to lên: “Anh đang ở đây, em biết anh ở nơi này, chết tiệt anh hiện thân đi, anh đi ra ngoài đi!” Cô mất đi lý trí, cô quên mất tỉnh táo, cô tức giận như vậy. Trời ơi, cô căm ghét mình, rồi lại ẩn nhẫn không được tâm tình.

Cô rống lên, bỗng nhiên nhìn thấy anh, anh đi ra khỏi ban công, xuất hiện ở trước mắt cô. Hốc mắt cô lập tức đau nhói như kim châm!

Cô rất giận người đàn ông này, nhưng chết tiệt, nhìn một cái bề ngoài của anh, cao lớn chói mắt, xuất sắc bắt mắt trong đám người như vậy, cô vừa nhìn thấy anh, lại đã quên cô tức giận anh bao nhiêu; cô nhìn, hô hấp lập tức khó khăn. Cô phát hiện cô vốn là tưởng niệm anh như vậy, cô phát hiện mình thì ra là yếu ớt như vậy, anh xuất hiện, huyết mạch cô tuôn trào, tim đập dồn dập.

Cảnh Chi Giới lách qua đám người chậm rãi tới đây, dừng ở trước mặt cô. Thân ảnh cao lớn của anh khiến thân thể nhỏ bé của cô không thể làm gì khác hơn là lùi một bước, ngẩng mặt lên nhìn anh.

Cô trừng mắt nhìn anh, cô nghiến răng nghiến lợi. “Rất tốt, anh chịu đi ra?”

“Thật xin lỗi” Cúi người ngắm ánh mắt cô bởi vì tức giận mà tỏa sáng, anh chân thành nói xin lỗi. Một cặp mắt mèo sinh động mà mê người, bộ dáng cô tức giận thật gợi cảm, đáng chết, anh lại muốn xâm phạm cô.

“Anh biết anh có bao nhiêu đáng giận không?” Nhân Nhân cố ý bỏ qua tình cảm cuồn cuộn dưới đáy lòng, cô nâng mặt lên, luận sự mắng anh. “Anh gọi điện thoại lại không nói, đây coi là cái gì? Rất vui sướng sao?” Đầu nho xinh xắn của cô lắc lắc, cáu kỉnh rất lớn. Hai chân cô đứng trên ngã ba, nghiêm túc ngửa mặt trút giận lên anh, tóc đen rối loạn sau vai cô.

Ánh mắt Cảnh Chi Giới chớp động, khuôn mặt cô lúc tức giận tràn đầy hào quang, gương mặt phấn hồng mềm mịn, đôi môi căng mọng, anh chỉ muốn hôn cô thật sâu, cô đáng chết lại quá gợi cảm, giống như một con mèo nhỏ xinh xắn. Gặp cô một lần, anh lại sai thêm một lần, gặp cô một lần, lý trí của anh lại thêm một lần khảo nghiệm.

“Anh biết anh khốn kiếp” Anh nói.

Nhân Nhân liếc mắt sang một bên, không nhìn ánh mắt anh. “Gọi cho em làm gì?” Cô thấp giọng hỏi, cố gắng làm giọng nói của mình nghe rất bình tĩnh. Anh trả lời rất trấn định, nghe không ra tâm tình gì.

“Chỉ là muốn biết em có khỏe hay không”

“Em rất khỏe” Nhân Nhân đáp lại thật nhanh, nói giỡn, anh cho là cô sẽ vì anh mà tiều tụy thương tâm sao? Không, Nhân Nhân nghiêm mặt, cô rất mạnh mẽ! Cô khước từ biểu hiện yếu ớt của mình, cô tỏ ra mình thoải mái, học anh giả bộ lạnh lùng.

“Vậy thì tốt” Tiếng nói thấp trầm vẫn tỉnh táo bình tĩnh như vậy, anh nói: “Như vậy anh đi ——” Xoay người, đi không chút do dự.

Thân thể Nhân Nhân chấn động, theo bản năng đưa tay níu lấy cánh tay anh, nghĩ hối hận đã không còn kịp nữa.

Anh quay đầu lại cúi xuống nhìn tay cô trên cánh tay mình, tầm mắt chuyển đi, dừng ở trên mặt cô. Nhìn thấy cô mím chặt môi, vẻ mặt căng thẳng, ánh mắt cô bối rối…

Anh xoay người đối mặt với cô, nước mắt của cô nhỏ xuống, một giọt, hai giọt, ba giọt, bốn giọt, nhỏ lên tay anh, ẩm ướt tay áo anh… Nước mắt ấm áp thấm ướt da thịt anh, thấm vào lỗ chân lông anh, trong nháy mắt huyết mạch trầm tĩnh đã lâu của anh sôi trào lên, bỗng nhiên tim anh cũng đập chậm lại, anh nhìn chăm chú  hốc mắt đỏ ửng của cô, cô dùng giọng nói run rẩy mắng anh: “Anh, anh, anh thật thật ghê tởm… Quá ghê tởm…”

Cô luôn luôn rất là mạnh mẽ, anh thật là lợi hại, khiến cô khóc trên đường cái. Anh thật giỏi, anh rất giỏi! Cô thông minh giảo hoạt, nhưng cô lại không có cách nào nắm bắt anh, cô nhận thua, cô khóc …

Cảnh Chi Giới mặc cho cô níu lại, lẳng lặng nhìn cô rơi lệ. Anh nhìn cô khóc, nhìn nước mắt cô rơi, rơi hoài. Ánh mắt sắc bén của anh càng lúc càng âm trầm, anh im lặng không nói một câu, đè nén biểu tình lãnh khốc, nhưng mà anh nghe thấy được —— trong lồng ngực mình, tim của anh đang đập điên cuồng, dồn dập, cô khiến cho tình cảm lặng yên bị phong bế  của anh thức tỉnh…

Cảnh Chi Giới khiến cho Úy Nhân Nhân liên tiếp kích thích và mạo hiểm, mỗi một lần gặp, cô đều không thể dự liệu một giây sau sẽ xảy ra chuyện gì. Khi cô cho là anh mở lời hẹn với cô, anh lặng yên; khi cô không chuẩn bị tâm tư, anh hôn cô; khi cô đang nhiệt tình, anh giội nước lạnh vào cô; bọn họ lần thứ ba chạm mặt, cô lại làm trái với lý trí lên giường với anh!

Anh làm loạn quy tắc trò chơi của cô, anh phá bỏ nguyên tắc cô định ra cho mình, cô không có cách nào nắm giữ anh, trên tay anh thật giống như nắm giữ sợi dây, cô tựa như con rối bị anh đùa bỡn đến xoay quanh, bị anh thao túng tâm tình, mà khi cô chưa kịp thoát khỏi tình cảnh mà say mê vui sướng, anh bỗng nhiên lại làm thế giới của cô lạnh lẽo, bàng quan, lãnh khốc như vậy.

Cô phỏng đoán không ra bước kế tiếp anh sẽ làm gì, lúc ở cùng anh cô cảm giác giống như lạc đường, giống như giờ phút này anh làm hại cô không khống chế được mà khóc lóc trên đường cái. Cho là anh có giang cánh tay ra ôn nhu ôm cô, cho là anh sẽ an ủi cô, nhưng anh không có, chẳng qua là lạnh lùng mà quan sát vẻ mặt khóc lóc của cô, thật giống như hết thảy cũng không liên quan đến chuyện của mình.

Nhân Nhân khóc một trận, giống như là ý thức được mình có bao nhiêu ngu ngốc, cảm giác được như vậy có bao nhiêu mất thể diện, bao nhiêu chán ghét, cô dùng ra sức lau đi nước mắt, sịt sịt mũi, vén sợi tóc trên mặt đi, hít một hơi, rất vô lực nói: “Quên đi…” Nghẹn ngào, xoay người rời đi, anh nhưng đưa tay kéo cô về.

Cô trừng anh, nước mắt lưng tròng; ánh mắt của anh ôn nhu, đưa mắt nhìn cô.

“Tâm tình của em rất không tốt” Anh nói.

Cô hừ một tiếng, ra sức trừng anh. “Ừm” Khó có thể đáp lại bằng âm độ kiêu ngạo, cao vút, bỗng nhiên ý thức được sự chật vật của mình, đáng chết, lớp trang điểm của cô nhất định đã nhòe, cô che mặt lại. “Thật mất thể diện…” Nhưng ngay sau đó uể oải bực tức nói.

“Sao? Anh rất đắc ý sao?”

Đắc ý? Trong mắt của anh hiện lên vẻ kinh ngạc. “Không, hại em thương tâm như vậy anh cảm thấy rất có lỗi…”

“Gặp quỷ, anh rất có lỗi!?” Cô đối diện với vẻ mặt lạnh lùng của anh gầm thét. “Tiên sinh, bộ dạng kia của anh thoạt nhìn cũng không một chút ý xin lỗi nào!” Cô tức giận, ánh mắt tỏa sáng.

Anh ngạc nhiên, bỗng nhiên cười.

Anh nhíu nhíu mày rậm nghiêm mặt nói: “Tin tưởng anh…” Anh tăng thêm khẩu khí, cố ý gằn từng chữ. “Nhân Nhân tiểu thư, hại em rơi lệ, anh tự trách đến sắp chết” Anh cố ý đè thấp tiếng nói, giả bộ làm ra một bộ dáng rất thống khổ.

Nhân Nhân thất thần, nhưng ngay sau đó phát hiện trong mắt của anh lóe lên ý cười. Hứ hứ ~~ Cô tức đến đỏ mặt, nhăn đầu lông mày, uy hiếp mà nheo mắt lại. “Em cảm thấy anh đang cười nhạo em!”

“A, không, không!” Anh khoa trương cao giọng phủ nhận, nhưng thấy Nhân Nhân chau chặt mi tâm, liền làm hại anh ha ha cười lớn. Bỗng nhiên, anh kéo cô đi về phía trước. “Em thoạt nhìn rất cần uống một chén!” Kéo cô đi nhanh, cũng không quản tiếng nói kháng nghị của cô, nghe cô bối rối kinh hô, nhưng lại làm cho tâm tình của anh rất tốt.

Mười phút đồng hồ sau, anh đưa Nhân Nhân vào quầy rượu huyên náo ồn ào đầy tiếng đông.

Nhân Nhân lảo đảo, xoay người nhìn thấy cửa kính xoay tròn. Đêm đó, thế giới của Nhân Nhân cũng xoay tròn…

14 phản hồi to “[NYTGN] – Chương 6.1”

  1. duonglac 27/05/2011 lúc 21:01 #

    tem

    • duonglac 27/05/2011 lúc 21:01 #

      lần đầu tiên trong lịch sử ta giành được tem

      • Yu Yu 27/05/2011 lúc 22:14 #

        cung hỷ cung hỷ em ^^

  2. Sophie Nguyễn 27/05/2011 lúc 21:03 #

    thấy ,ail nhảy vào lun mà vẫn hụt :(. phong bì vậy. thanks Yu nhiu 🙂

  3. hala 27/05/2011 lúc 21:19 #

    thanks
    hic đúng là ko hiểu nổi với hai người này
    haiza

  4. 4van 27/05/2011 lúc 21:32 #

    Thanks nàng.^^

  5. Tiểu Lục 27/05/2011 lúc 22:35 #

    thanks Yu.

  6. Pandanus255 27/05/2011 lúc 23:18 #

    Thanks nàng

  7. eckrep 28/05/2011 lúc 00:20 #

    wa thanks nang

  8. Trang 28/05/2011 lúc 13:37 #

    Thanks ss.truyen cang ngay cang hay :”>

  9. banhmikhet 28/05/2011 lúc 20:03 #

    thanks nàng

  10. hanbao 29/05/2011 lúc 22:47 #

    Thanks ss, truyện hấp dẫn quá!!!

  11. hittle 31/05/2011 lúc 15:58 #

    thanks

  12. Frank 12/07/2011 lúc 15:32 #

    Hap dan qua. Thanks Yu.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: