[CVBT] – Chương 281 + 282

27 Aug

Còn 2 chương nữa, *thở phào nhẹ nhõm*

Chương 281: Hôn lễ 3

 

Giờ lành qua năm phút đồng hồ, nữ hầu mới đưa Lâm Tử Y đã say khướt không thấy đường giá đáo tới trước mặt ba người, Lâm Tử Hàn cùng Tiêu phu nhân đồng thời cả kinh, kinh ngạc trừng mắt nhìn vị phù dâu này.

 

Lâm Tử Hàn nhanh chóng nhìn liếc mắt vẻ mặt Tiêu phu nhân tức đến tái đi, tiến lên một bước cầm cánh tay Lâm Tử Y, nhỏ giọng trách cứ nói: “Tử Y, em sao lại uống thành như vậy nha?”

 

“Em làm sao vậy?” Lâm Tử Y ngẩng đầu nhỏ lên, đánh giá Lâm Tử, đột nhiên khanh khách nở nụ cười: “Chị, chị rất xinh”

 

“Em rất điên!”

 

“Em mới không điên” Lâm Tử Y bất mãn liếc mắt trừng cô, đột nhiên cười: “Đúng, em là phù dâu, đến đây, em dắt chị ra ngoài” Nói xong tiến lên cầm cánh tay của Tử Hàn, miễn cưỡng đứng thẳng người.

 

“Em không được, mau đi nghỉ ngơi thôi” Lâm Tử Hàn trầm giọng nói.

 

Lâm Tử Y không phục ngang ngạnh ngẩng đầu lên, kêu lên: “Ai dám nói em không được, em đá chết nó, đi thôi đi thôi…”

 

Thoạt nhìn là Lâm Tử Y đỡ Lâm Tử Hàn, kì thực là Lâm Tử Hàn dắt Tử Y, hơn nữa là không dám buông tay, bằng không cô ấy nhất định sẽ ngã xuống đất.

 

Hai chị em bước trên thảm đỏ, xung quanh truyền đến tiếng cười trộm không nhỏ, Lâm Tử Hàn không biết bọn họ đang cười cái gì, xấu hổ nhìn Tiêu Ký Phàm cuối thảm đỏ, trong lòng thầm mắng, sao lại xa như vậy nha, là ai thiết kế thảm đỏ?

 

Tiêu Ký Phàm không để ý đến tiếng cười người bên ngoài, si ngốc dừng ở cô dâu chậm rãi đi tới bên mình, khóe môi nhếch liên, lộ ra nụ cười mộng ảo.

 

Vương Văn Khiết bên cạnh thấy vẻ mặt Lâm Tử Hàn, nhất thời tức giận sôi lên, cố nén kích động xông lên hành hung Tiêu Ký Phàm, cười một tiếng, cười gian dụ dỗ Tiểu Thư Tuyết trong lòng: “Bảo bối ngoan, xông lên đi, ôm lấy mẹ nói chúng ta là cùng loại”

 

“Dạ” Tiểu Thư Tuyết thật biết điều gật đầu một cái, lắc lắc chạy vọt đi tới, ôm tới chân nhỏ bên trong lụa trắng của Lâm Tử Hàn, cười hì hì nói: “Mẹ, chúng ta là cùng loại”

 

Trong đám người đột nhiên phát  ra một trận cười to điên cuồng, Lâm Tử Hàn cúi đầu, liền thấy Tiểu Thư Tuyết bị Vương Văn Khiết vẽ thành mặt mèo đang chu chu miệng cười với mình.

 

Nhất thời xấu hổ muốn tìm một hầm ngầm tiến vào, thấp giọng khiển trách: “Đi ra! Qua bên cạnh chơi! Ai cùng loại với con!”

 

Tiêu phu nhân vẫn nghiêm mặt vội vọt đi tới, một tay bế Tiểu Thư Tuyết xuống, Vương Văn Khiết xuyên qua đoàn người, giơ ngón tay cái lên, cười khanh khách.

 

Sắc mặt Tiêu Ký Phàm cũng khẽ biến, nhưng rất nhanh liền khôi phục lại đến dáng vẻ mê người vừa nãy. Tiếp tục rất kiên nhẫn chờ đợi cô dâu của mình.

 

Lâm Tử Hàn xấu hổ vô cùng gian nan đi trên thảm đỏ phủ kín hoa hồng, Lâm Tử Y cũng sắp tựa hết lực lượng toàn thân lên người cô. Hu… Cô sắp đi không nổi…

 

Đột nhiên, “Rầm” một tiếng rung, là thân thể Lâm Tử Y nện ở thảm, Lâm Tử Hàn kinh hô một tiếng theo mọi người, vội đem hết toàn lực cúi người kéo cô ấy từ trên mặt đất lên, thất kinh khẽ gọi: “Tử Y, em thế nào? Em không sao chứ?”

 

“Em không sao nha” Lâm Tử Y sờ sờ trán bị đụng đỏ, lắc đầu quan sát khách mời trừng mắt há mồm. Hoàn toàn không biết mình vừa rồi đã xảy ra chuyện gì.

 

Trái tim thiếu chút nữa nhảy ra, Tiêu Ký Phàm dùng sức nhẫn quyết tâm nhấn căm tức xuống lần thứ hai, nụ cười mê chết người kia lại thế nào cũng hiện không được trên mặt.

 

Một cú ngã như thế, khiến Lâm Tử Y tỉnh táo một chút, một lần nữa đi trên thảm đỏ chưa đến mười mét, mà mãi chưa đến điểm cuối. Lâm Tử Hàn cũng sắp khóc, đi đến đường hạnh phúc, sao lại khó khăn như vậy? Haizz… Lẽ nào đây là mạng của cô?

 

Thật vất vả đi tới trước mặt Tiêu Ký Phàm, đối mặt với thâm tình của anh, Lâm Tử Hàn e lệ cúi đầu. Người đàn ông ở trước mắt, là người cô cực kỳ yêu thương, nhiều lần trải qua trăm cay nghìn đắng, cô cuối cùng cũng chờ được đến giờ phút này.

 

Tiêu Ký Phàm nhìn chăm chú khuôn mặt nhỏ nhắn khả ái nhưng vẫn động lòng người như cũ, trong lòng đồng dạng cảm khái vạn phần, đồng dạng kích động không ngớt.

 

Lâm Tử Hàn, cô cuối cùng cũng là vợ của anh, cuối cùng cũng có thể hoàn hoàn chỉnh chỉnh thuộc về anh… Phía trước đợi chờ mình sẽ là cái gì, ai cũng không biết, bọn họ biết đến là đối phương yêu mình, như vậy là đủ rồi!

 

“Xin hỏi chú rể, con xác định đây lần hôn nhân duy nhất, cũng là một lần cuối cùng chứ?” Giọng của cha sứ nghiêm túc trang nghiêm vang lên.

 

“Vâng”

 

“Xin hỏi chú rể, con thực sự yêu cô Lâm Tử Hàn chứ?”

 

“Vâng…” Giọng của Tiêu Ký Phàm vẫn chưa nói ra toàn bộ, Lâm Tử Y một bên say không nhẹ liền quơ hoa trong tay. Lớn tiếng hô to một tiếng: “Tạ Vân Triết! Em cảnh cáo anh! Em sẽ vẫn yêu anh đến già!”

 

Khách lại ồ lên một trận, sắc mặt Tiêu Ký Phàm lại trầm xuống, Lâm Tử Hàn lại xấu hổ không gì sánh được. Chỉ có Lâm Tử Y hét xong, một chút cũng không đỏ mặt, hi hi cười ngốc.

 

“Nha đầu kia có dũng khí, ha ha!” Lâm Trúc nhìn Lâm Tử Y cười ha ha. Lâm phu nhân bất mãn trừng mắt liếc ông một cái, giận dữ nói: “Hai nha đầu này ngày hôm nay làm mất hết danh tiếng, lăng nhục, ông còn cười được?”

 

“Chuyện này rất đáng yêu, tôi thích” Lâm Trúc vẫn đang cười, một chút cũng  không cảm thấy mất mặt.

 

Tạ Vân Triết một mực chờ đợi lo lắng lưu ý tới Lâm Tử Y lại không nghĩ tới cô sẽ hét ra một câu như vậy, bên người đều là nhân vật nổi tiếng, cũng không thiếu thục nữ ái mộ anh. Ánh mắt mọi người đều roẹt xoẹt xoẹt phóng tới bên người anh. Dáng vẻ khác nhau, khiến anh lần đầu cảm giác đến xấu hổ vô cùng là tư vị gì.

 

Chân mày hơi nhíu lại, Tạ Vân Triết cất bước đi tới, cúi người, ôm lấy ngang người Lâm Tử Y cười khúc khích với mình, lách khỏi đoàn người đi đến phía đỗ xe.

 

Anh cảm thấy lúc này Lâm Tử Y rất cần thiết trước tìm một chỗ giải rượu, bằng không còn không biết sẽ nháo ra cái gì.

 

“Vân Triết, anh muốn đưa em đi đâu?” Lâm Tử Y vật lộn trong lòng anh, mồm miệng không rõ lẩm bẩm nói. Mặt Tạ Vân Triết âm trầm liếc mắt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng mê người của cô, lạnh lùng nói: “Đi một chỗ thích hợp cho em ở lại”

 

“À…” Lâm Tử Y si ngốc nhìn đường nét góc cạnh cằm anh, sững sờ gật đầu một cái, lập tức nhắm mắt lại, dùng sức thoát khỏi vòm ngực anh.

 

Tạ Vân Triết tuy rằng xụ mặt, hai tay ôm cô lại không tự giác mà buộc chặt, có lẽ là sợ cô chịu lạnh, từ nhỏ, anh quan tâm đến cô như em gái.

 

Hôn lễ nhiều lần bị phá, Tiêu Ký Phàm không còn kiên nhẫn nhịn nữa tiếp nữa, đẹp trai vẻ mặt hơi có chút âm trầm nhíu chặt, bá đạo tuyên bố: “Tôi thề, đây là cuộc hôn nhân duy nhất, cuối cùng của tôi, tôi thề kiếp này nhất định chỉ yêu một mình Lâm Tử Hàn, nguyện ý đồng cam cộng khổ cùng cô ấy…” Một hơi nói xong toàn bộ lời thề, vẻ mặt đẹp trai chuyển hướng Lâm Tử Hàn, nói: “Tới lượt em”

 

“Hả? A! Tôi cũng thế” Lâm Tử Hàn cười tủm tỉm nói với cha sứ, cô chỉ lo cảm động, cũng không nhắc lại lời thề của anh, cho nên…

 

“Được, chúng ta rời khỏi nơi này trước, mọi người cứ ở chơi từ từ” Tiêu Ký Phàm xin lỗi mọi người, ôm Lâm Tử Hàn đi xuống thảm đỏ, đi đến nhà chính. Anh cũng không không nỡ để cô dâu mang bụng bầu bốn năm tháng của mình vất vả, lễ tiết phàm tục này, miễn đi!

 

Hôn lễ long trọng như thế, nhiều khách như vậy, mà cô dâu chú rể đã sớm đi ra. Xác thực có điểm kỳ cục, nhưng đại đa số đều là vì lợi ích thương nghiệp mới tham gia, cho nên cũng sẽ không quan tâm cô dâu chú rể có chạy mất hay không.

 

Trong hoa viên vẫn ấm áp lãng mạn như cũ, tiếng nhạc vờn quanh, trai thanh gái lịch cũng không bởi vì rời khỏi sân khấu mà có cải biến gì.

 

~~~~~~~~

 

Vốn trốn trong một góc, thân thể Đỗ Vân Phi ngửa ra sau, ngồi ở ghế ven đường, ngơ ngác nhìn đồng hồ siêu lớn phía đối diện.

 

Tiếng chuông chín giờ đã vang, đại biểu cho Lâm Tử Hàn đã triệt triệt để để không thuộc về mình, cô, cuối cùng lựa chọn người đàn ông khác!

 

Tất cả nỗ lực hắn phải, vào giờ khắc này phó mặc hết, cái gì cũng không có vãn hồi!

 

Tô Lâm Lâm yên lặng chờ bên người len lén liếc mắt nhìn hắn, khẽ hít vào một hơi ôn nhu nói: “Vân Phi, chúng ta cần phải trở về”

 

“Để anh yên lặng đứng đây một mình, cám ơn” Đỗ Vân Phi ngay cả vọng liếc mắt nhìn cô cũng không có, đối với cô, lạnh lùng trước sau như một. Loại ánh mắt này, tựa như lúc trước Lâm Tử Hàn phân phó tài xế lái xe rời khỏi hắn, làm cho lòng người đau nhức như vậy.

 

Tô Lâm Lâm chăm chú nhìn anh, chớp đi nước mắt sương mù trong mắt, nhẹ nhàng mà gật đầu một cái, xoay người, rời đi. Hình bóng xinh đẹp, dần dần bao phủ tại trong đám người.

 

Một phần chờ đợi này, lâu lắm lâu lắm, mà cô, có nên tiếp tục đợi nữa hay không?

 

Chương 282: Thất kinh

 

 

Mấy tháng sau, trong khoa phụ sản bệnh viện nào đó, tiếng khóc thét như giết heo của Lâm Tử Hàn vang ra khỏi phòng sinh, truyền vào trong tai mọi người đang ở ngoài cửa.

 

Ngón tay nắm cùng một chỗ của Tiêu Ký Phàm trắng bệch, nghe tiếng khóc thống khổ của Lâm Tử Hàn, đau lòng cơ hồ muốn xông vào phòng sinh.

 

Anh thực sự là không nên làm cho cô mang thai, không nên làm cho cô chịu loại thống khổ như địa ngục này! Giờ khắc này, anh nghĩ đến chính là lúc trước Lâm Tử Hàn sinh Tiểu Thư Tuyết, dưới tình huống thống khổ như vậy, là ai vượt qua cùng cô!

 

Sự áy náy của Tiêu Ký Phàm với cô dấy lên lần thứ hai, ngọn lửa phừng phực đang nướng chín trái tim anh!

 

“Thật đáng sợ! Thật đáng sợ! Sau này đánh chết em cũng không muốn sinh baby!” Lâm Tử Y che hai tai, đi qua đi lại trên hành lang.

 

“Con im miệng cho mẹ!” Lâm phu nhân kéo lấy cánh tay của cô, dùng ánh mắt chỉ chỉ Tiêu Ký Phàm chuẩn bị phá cửa, ý bảo cô đừng phiền đến anh.

 

Lâm Tử Y vội lấy tay che miệng nhỏ nhắn của mình, ngoan ngoãn ngồi xuống ghế nghỉ ngơi.

 

Mới vừa ngồi xuống, trong phòng sinh liền vang lên một tiếng trẻ con khóc nỉ non, cho nên mọi người bật dậy từ trên ghế, trên mặt đột nhiên lộ ra dáng tươi cười thoải mái.

 

“Thật tốt quá, baby cuối cùng thuận lợi sinh ra” Tiêu phu nhân vui mừng đến luống cuống chân tay, Tiêu Ký Phàm lại không có nửa điểm hài lòng, anh lo lắng chính là Lâm Tử Hàn hiện tại thế nào, bởi vì đã không có tiếng của cô.

 

Chỉ chốc lát sau, bác sĩ mở cửa phòng sinh, cười tủm tỉm nói với mọi người: “Chúc mừng mọi người, là một bé trai… A!” Cuối cùng là một tiếng này, là tiếng phát sinh khi bị Tiêu Ký Phàm thiếu chút nữa đẩy vào tường.

 

Bác sĩ sắc mặt trắng xanh liếc mắt nhìn Tiêu Ký Phàm, thấy anh lập tức chạy vội tới bên giường Lâm Tử Hàn, lý giải tâm tình anh lúc này, nụ cười trở lại trên mặt lần thứ hai.

 

“Cho tôi ôm một cái trước…”

 

“Tôi ôm trước…” Ngoại trừ Tiêu Ký Phàm, tất cả mọi người đang tranh cướp muốn ôm baby.

 

Bác sĩ bị mọi người vây quanh bảo vệ bé nhỏ, giương giọng nói: “Tất cả mọi người không nên gấp gáp, hiện tại ai cũng không thể ôm, tôi đưa cậu bé vào phòng giữ nhiệt” Mọi người thất vọng rũ tay xuống, mắt mở trừng trừng nhìn bác sĩ ôm cậu bé đi. Nhìn liếc mắt Tiêu Ký Phàm ngồi bên cạnh Lâm Tử Hàn, thức thời lui ra ngoài.

 

Tiêu Ký Phàm gắt gao nắm tay nhỏ bé của Lâm Tử Hàn, đau lòng vén sợi tóc bị mồ hôi đính vào trán, nhẹ nhàng gọi tên cô.

 

Lâm Tử Hàn đau đến đã bất tỉnh nghe được tiếng gọi của Tiêu Ký Phàm, yếu ớt mở hai mắt, nhìn anh tủi thân mở miệng nói: “Ký Phàm, em còn sống không?”

 

“Em đương nhiên còn sống, không có sự cho phép của anh, ai cũng không có thể mang em đi” Tiêu Ký Phàm hôn tay cô, khẽ cười nói.

 

Lâm Tử Hàn suy yếu cười tươi, quan sát một vòng phòng sinh nhẹ giọng nói: “Baby đâu, em muốn nhìn baby một chút”

 

“Tiểu tử hư hỏng kia được bác sĩ ôm đi” Nụ cười Tiêu Ký Phàm trên mặt nhạt đi, thoáng có chút không hài lòng mở miệng nói.

 

“Anh tại sao có thể nói nó như vậy, anh một chút cũng không thương nó sao?” Lâm Tử Hàn bất mãn lầm bầm nói, cô trăm cay nghìn đắng mới sinh con ra như vậy, anh lại không thích?

 

“Đều hại thảm em như vậy, không thương nổi nó, anh càng yêu em hơn” Tiêu Ký Phàm cười cười, lần thứ hai hôn hôn môi cô.

 

Lâm Tử Hàn cười tươi, Tiêu Ký Phàm nói làm cho trái tim cô ấm áp dào dạt, cô thích nghe anh nói dỗ ngon dỗ ngọt, thích nhìn biểu tình anh nói dỗ ngon dỗ ngọt, thật mê người, khiến người ta rất an tâm.

 

Ngày thứ ba, Lâm Tử Hàn mở mắt liền bắt đầu dò xét toàn bộ phòng bệnh, một đám người đứng bên cạnh, không thấy thân ảnh baby.

 

“Mẹ, mẹ tỉnh?” Tiểu Thư Tuyết ghé vào bên giường Lâm Tử Hàn, thoải mái cười nói.

 

Bởi vì sinh tự nhiên, cho nên Lâm Tử Hàn đã cơ bản có thể đi lại, ôm lấy Tiểu Thư Tuyết, hôn lên mặt con bé nói: “Bảo bối, có muốn gặp em trai không?”

 

“Vừa nãy con đã gặp em bé, ba ba ôm con đi xem” Tiểu Thư Tuyết cười khanh khách nói.

 

“Ký Phàm, em cũng phải nhìn con” Lâm Tử Hàn ngẩng đầu nhìn Tiêu Ký Phàm đứng bên cạnh, bĩu miệng nhỏ nhắn nói, tất cả mọi người xem qua, chỉ cô là chưa!

 

“Một lúc nữa có thể nhìn, ngoan” Tiêu Ký Phàm vỗ vỗ tay nhỏ bé của cô trấn an nói, cậu bé vẫn đặt ở trong phòng giữ nhiệt, bọn họ cũng là nhìn thoáng qua cửa kính.

 

Nhưng bác sĩ vừa tuyên bố, người lớn và em bé cũng có thể xuất viện, cho nên Lâm Tử Hàn lập tức có thể thấy được.

 

“Mẹ đi giục cô y tá động tác nhanh lên một chút” Tiêu phu nhân sớm đã ngứa tay muốn ôm em bé, xoay người đi ra ngoài. Lúc ra cửa thiếu chút nữa đụng vào cô y tá hấp tấp xông tới.

 

“Xin lỗi, xin lỗi!” Cô y tá vừa xin lỗi lại vội vàng nói: “Không tốt, không thấy em bé”

 

“Hả?”

 

“Cái gì?” Phòng bệnh trong nháy mắt sôi trào, đưa mắt nhìn nhau đứng lên, Lâm Tử Hàn càng gấp đến độ kêu sợ hãi: “Baby sao lại không thấy? Không phải vẫn có người trông coi sao?”

 

“Xin lỗi, mọi người xin đừng hoảng, chúng tôi sẽ dùng hết mọi biện pháp tìm tung tích của cậu bé” Cô y tá một bên cúc cung một bên liên tiếp xin lỗi.

 

40 phản hồi to “[CVBT] – Chương 281 + 282”

  1. Sella (^.^) 27/08/2011 lúc 17:50 #

    Tem nha ^^

    • Sella (^.^) 27/08/2011 lúc 18:22 #

      AAAAAAAAA, em bé đâu là tên Đvp cướp đi sao, có hay không cũng phải lột da tên đó ra >.<. Thanks Yu

  2. Renesmee 27/08/2011 lúc 17:57 #

    phong bì + VIP

  3. Tiểu Bình 27/08/2011 lúc 18:38 #

    * lượm lượm * phong bì về bán đồng nát ối tiền đêý nhá xD~
    tk ss

    • Yu Yu 27/08/2011 lúc 21:42 #

      *đạp đạp đạp*, phong bì nhà ta chỉ để bán đồng nát thôi sao, *cắn khăn ủy khuất*

  4. Tiểu Lục 27/08/2011 lúc 18:54 #

    baby biến mất, kẻ đáng ngờ nhất là ĐVP, phải băm vằm tên này ra làm trăm mảnh thôi. thank ss Yu nhiều, chương gần cuối mà vẫn bị đau tim.

  5. linh tinh lung tung 27/08/2011 lúc 18:58 #

    ack…..bé vừa mới sinh đã bị bắt cóc r
    thanks ss

  6. cyndj 27/08/2011 lúc 19:47 #

    cho mjnh ban covert phien ngoai yk yu

    • Yu Yu 28/08/2011 lúc 13:44 #

      bản cv phiên ngoại của ta k đủ nàng ạ, có 30 chương, mà phiên ngoại của LÂm Tử Y vs VÂn triết những 160 chương, còn chưa tính phiên ngoại của Tô Lâm Lâm và Âu Dương 30 chương nữa~~~ nàng nếu lấy thì pm cho ta, ta gửi cho bản 30 chương nhé

  7. suhao14 27/08/2011 lúc 20:05 #

    sax mất tích…..

  8. socxanh 27/08/2011 lúc 20:08 #

    Chắc lại ĐVP đây phải không? Thank Yu nhé.

  9. sumerina 27/08/2011 lúc 20:13 #

    gan cuoi truyen rui ma van con gay can! thanks Yu nhiu!

  10. Bạch phi yến 27/08/2011 lúc 20:25 #

    hay lém yu mau ppots típ nha
    mà truyện này làm xong có bảm ebook ko yu

  11. thanks ss

  12. Crystal pham 27/08/2011 lúc 21:07 #

    Hix…sắp hoàn rồi mà lại xảy ra chuyện nữa là sao???????

  13. pe'kon 27/08/2011 lúc 21:09 #

    thú vị nhỉ! cảm ơn bạn nhiều.

  14. ♥ Vân pea ♥ 27/08/2011 lúc 21:15 #

    Thank Yu.🙂
    Sắp hoàn rồi. :))

  15. hittle 27/08/2011 lúc 21:16 #

    thanks

  16. Nguyen Ngoc Bao 27/08/2011 lúc 21:18 #

    Thanks ban.

  17. minhthu 27/08/2011 lúc 21:19 #

    baby mat tich rui tram phan tram la do ten DVP kia lam. ghet waaaaaaaaa!

  18. Tiểu Vũ Toàn Phong 27/08/2011 lúc 21:23 #

    hức hức tỷ sella phải cho mọi người tem vs chứ, temmmm hụt của ta

  19. hihi haha 27/08/2011 lúc 21:44 #

    troi dat
    lai lam sao zay
    huhu
    ti ti post nua di

  20. Jelly 27/08/2011 lúc 21:46 #

    thanks s yu iu s lắm lun🙂

  21. quydang89 27/08/2011 lúc 21:51 #

    Thanks!

  22. Pandanus255 27/08/2011 lúc 22:28 #

    Đừng nói ĐVP bắt cóc nha.
    Cám ơn nàng

  23. shana 27/08/2011 lúc 22:54 #

    thanks nang, k phai DVP bat coc dau, chac k ai doan ra la nguoi nay bat coc dau hihi

    • yumi 28/08/2011 lúc 14:04 #

      t doan lam truc muon doa moi nguoi 1 chut…

  24. canhcam 27/08/2011 lúc 23:15 #

    k phải ĐVP thì là ông Lâm Trúc ah??? hay là a Nghị, thank Yu

  25. babyhan 27/08/2011 lúc 23:37 #

    den gan het roi ma van con say ra chuyen
    thanks Yu

  26. grass93 28/08/2011 lúc 00:14 #

    Áhhhhh cáj gj zậy 1 đứa bé mà kũng bắt cóc ư ???

  27. Frank 28/08/2011 lúc 00:16 #

    Thanks.

  28. thuhuong 28/08/2011 lúc 01:03 #

    Có phải là ĐVP cướp e bé k vậy?

  29. phuo 28/08/2011 lúc 08:36 #

    ha’ha’.t bit la ai rui.Lam Truk.haha.mun co chau noi doi ma.ha’ha’

  30. halam 28/08/2011 lúc 15:27 #

    thanks

  31. rosydang 28/08/2011 lúc 17:53 #

    Post tiếp đi bạn, thanks.

  32. xuongrongchua 28/08/2011 lúc 19:47 #

    thank

  33. banhmikhet 28/08/2011 lúc 22:14 #

    thanks nhé

  34. thanh đan 29/08/2011 lúc 16:29 #

    thanks nhiu, toi nghiep baby qua chua kip gap me ma

  35. lien 08/09/2011 lúc 09:43 #

    Thanks!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: